“Thai mới hai tháng, bụng còn chưa lộ nữa, tôi đi giày cũng chỉ có ba phân!” Tiêu Linh phân bua với anh.
Hoắc Tư Thần rất thích dùng ánh mắt để đe dọa cô, lần này không ngoại lệ. Chỉ là Tiêu Linh thật sự sợ anh ta, khi anh nhìn cô chăm chú, cô có cảm giác mình đang đối mặt với thú dữ. Cô cắn cắn môi trừng anh một cái rồi mới đi vào trong thay giày.
Lần thứ hai xuất hiện trước mặt anh, chân cô đã mang sneaker màu trắng, có chút không phù hợp với quần áo trên người.
Hoắc Tư Thần mặc kệ thời trang gì đó, anh chỉ quan tâm an toàn của cái thai. Anh mở cửa xe, đợi Tiêu Linh ngồi vào rồi mới vòng qua bên kia.
Trong xe tràn ngập mùi thơm riêng của Hoắc Tư Thần, Tiêu Linh ngửi được mà có chút thất thần. Thơm thật… Bình thường anh ta ít ở nhà nên phòng chỉ có mùi hương của cô mà thôi, không ngờ lại thơm thế này. Không phải mùi nước hoa khó ngửi, rất dịu, lại dễ dàng khiến người khác chìm đắm.
Hoắc Tư Thần khởi động xe và nói:
“Tôi đã nói với mẹ tôi, có sự cho phép của bà ấy, cô có thể thoải mái chọn một vị trí ở công ty. Nhưng tôi nghĩ với khả năng của cô chắc sẽ không làm được gì, tốt nhất nên ở bên cạnh tôi để dễ giám sát.”
Gần đây anh nói chuyện với cô nhiều hơn bình thường, cũng kiên nhẫn hơn chút, làm cô không còn quá ác cảm với anh nữa. Cô gật đầu xem như đã hiểu:
“Cứ theo anh sắp xếp.”
Cô đúng là thiếu năng lực, sợ làm ở công ty lớn không quen, làm hỏng chuyện.
Hai người cùng nhau đến công ty, khi thấy cô xuất hiện phía sau Hoắc Tư Thần, mọi người cũng không lên tiếng nghị luận. Có vẻ như họ rất quen thuộc với chuyện anh dẫn phụ nữ theo bên người.
Tiêu Linh âm thầm đánh giá, vừa quan sát nội thất của công ty vừa đi theo sau Hoắc Tư Thần. Nơi này không hổ là công ty mẹ của MR, riêng tầng một cũng đã rộng gấp mấy chục lần căn trọ rách nát của cô, nhìn không thấy điểm cuối. Sao có thể rộng như một trung tâm mua sắm vậy?
Cô bị choáng ngợp bởi công ty của Hoắc Tư Thần, quên cả việc đi theo anh, bước chân có hơi chậm lại.
Hoắc Tư Thần đi ở phía trước như cảm ứng được cái gì, quay lại rồi cất giọng:
“Chú ý một chút, ở công ty đừng làm tôi phải nhắc nhở nhiều.”
Vào chế độ làm việc, người đàn ông này lập tức trở nên khó tính. Tiêu Linh đi nhanh mấy bước tới gần anh, không dám nhìn lung tung nữa.
Cô được Hoắc Tư Thần dẫn vào phòng làm việc riêng, tim đập liên hồi. Cô thật sự có thể giúp gì đó cho anh ư? Chuyên môn của cô cũng không phải là làm thư ký, cô chỉ là một nhân viên văn phòng bé nhỏ…
Hoắc Tư Thần ngồi xuống ghế, sau đó chỉ sofa giữa phòng, nói:
“Ngồi xuống.”
“A? Được.” Tiêu Linh không hiểu gì nhưng vẫn làm theo. “Tôi phải làm gì?”
“Cô chỉ cần ngồi đó là được.” Hoắc Tư Thần nói, khuôn mặt không có quá nhiều cảm xúc.
Cứ ngồi im như thế này? Chẳng lẽ anh ta tưởng cô đến đây ăn bám sao? Cô muốn làm việc mà… Tiêu Linh khóc không ra nước mắt, nhưng ngẫm lại, cô có thể làm gì được đây? Không có chuyên môn, không có kinh nghiệm, không có bằng cấp.