Tạ Vi Ninh cảm thấy có chút không ổn, nhưng cũng mặc kệ. Ma Tôn cũng không lo lắng, nàng bận lòng làm gì?
Nàng cũng hiểu sơ sơ vì sao vừa rồi Ma tu bẩm báo kia lại kinh ngạc khi nàng hỏi tới, thì ra là căn bản không cần hỏi, có lẽ trước kia Ma Tôn của bọn họ chưa từng hỏi nhiều.
Hai người lại quay về chuyện của ba vị trưởng lão trước đó.
Dù cho Phong Thầm thật sự may mắn có thể tìm ra biện pháp đổi về ở Tàng Thư Các trong vòng hai ngày, bọn họ cũng không có cách nào bảo đảm Tạ Vi Ninh sẽ gặp ai hay xảy ra chuyện gì trong hai ngày tới, chỉ có thể nói vài chuyện quan trọng trước, để nàng chú ý không lộ ra vấn đề.
Ba vị trưởng lão dưới trướng Ma Tôn gồm Đại trưởng lão Đoạn Tùng, lúc hắn mười hai tuổi thấy tư chất hắn không tồi, liền đưa tới bên cạnh, Ma Tôn cơ hồ xem ông ta như trưởng bối, dù sau đó tu vi của hắn cao hơn đối phương thì cũng như thế.
Nhưng mấy năm gần đây hai người bất đồng quan điểm, từ năm năm trước đã ít nói chuyện.
Có lẽ mức độ bất đồng quan điểm này tương đối nghiêm trọng, đã khiến sự bất mãn và chán ghét trong lòng Ma Tôn vượt qua sự cảm kích năm đó.
Nói đến lúc này, Tạ Vi Ninh cách Thông Lục Nghi cũng có thể cảm giác hơi lạnh tàn ác ở phía đối diện, như có một cảm xúc mạnh mẽ bị kìm nén trong giọng điệu lạnh nhạt kia.
Người đối diện qua một lúc lâu mới nói một câu: “Gặp ông ta, không cần quá để tâm.”
Tạ Vi Ninh thức thời không hỏi nhiều.
Còn lại hai vị, Nhị trưởng lão Hà Xi biết ơn cứu mạng đã đi theo Ma Tôn, Tam trưởng lão Chử Lôi quen biết vì năm đó bán đấu giá không đủ linh thạch nên thua mất một cuốn công pháp.
Trong số đó Chử Lôi và Ma Tôn hợp về quan điểm nhất.
…Quỷ mới biết này quan điểm hợp hay không hợp rốt cuộc là gì.
Hiện giờ mọi việc bên trong thành đều do Chử Lôi quản lý, Ma Tôn chỉ ra quyết sách.
Trước đây, giờ Thìn mỗi ngày Ma Tôn đều phải “thượng triều” nghe người khác báo cáo, mấy ngày Tạ Vi Ninh xuyên vào không biết, không thượng triều cũng không gọi người tới phân phó việc, phỏng chừng người phía dưới đều cho rằng nàng muốn dưỡng thương, cho nên không tới quấy rầy.
Hà Xi xem như là kẻ hòa giải giữa ba người, nhưng nghiêng về phía Ma Tôn, Ma Tôn nói gì ông cũng sẽ nghe theo mà trấn an một vị khác, tất cả các tòa nhà xây dựng trong Vô Niệm Thành đều do ông ta xử lý.
Ngày thường thích nghiên cứu luyện đan luyện khí, lúc mới xây thành, vì để mời nhiều người vào mà còn dạy vài người gieo trồng một linh thực thích hợp ở Ma giới, nuôi nhốt một vài yêu thú, mới khiến Vô Niệm Thành này sống lại, không đến mức đi khắp nơi cướp đoạt.
Đối với hai vị trưởng lão sau, nếu bọn họ nói gì đó thì cứ tiếp lời, ít chữ là được.
Đối với Tả Hữu hộ pháp, chỉ cần ra lệnh, sẽ không khiến người khác phát hiện dị thường.
“Vậy còn ngươi thì sao?”
Tạ Vi Ninh nói: “Ta làm Ma Tôn, thì phải làm gì?”
Bên kia “À” một tiếng.
“Tu luyện.”
Phong Thầm tùy tiện nói: “Ta đã an bài thỏa đáng mọi việc trong thành trước đó, có ba vị trưởng lão lo toan. Nếu có việc, ngươi cứ lấy cớ Tử Lôi, chỉ nói cần tĩnh dưỡng.”
Tạ Vi Ninh gật đầu, nhận ra bên đối diện đâu nhìn thấy nên liền lên tiếng, sau đó lại hỏi: “Đúng rồi. Ban đầu sau khi ta tỉnh lại, Đoạn Tùng trưởng lão kia nói thí luyện Định Ma Bia là cái gì thế?”
“……”
Người đối diện dừng lại bất thường.
“Việc này không liên quan đến ngươi.”
Phong Thầm trầm giọng nói: “Ta sẽ tìm được biện pháp đổi lại thân thể.”
“Ngày mai giờ mẹo ta đến Tàng Thư Các, trước tiên ngươi đến Tây viện thu hút sự chú ý của Ám Giao Vệ cùng thủ vệ, chờ ta vào Tàng Thư Các thì yểm hộ bên ngoài.”
Sau đó, hắn lại dạy một vài pháp thuật cơ bản, một là sử dụng pháp thuật bay trên không mà không mượn ngoại lực, hai là ngự vật phi hành, chiêu sau đơn giản hơn một chút. Lại dặn dò nàng rảnh rỗi thì vào Thần phủ tu luyện, mấy pháp thuật này dựa vào thân thể hắn đã tới trình độ thuần thục, chỉ cần nàng hiểu các bước để thực hiện là dùng được, nhanh hơn nhiều so với tu luyện.
Tạ Vi Ninh ờ ờ hai tiếng, cắt đứt Thông Lục Nghi.
Nàng nghe xong một bài, nhưng lại cảm thấy đối phương luôn có điều giấu giếm, đặc biệt là chuyện thí luyện Định Ma Bia kia.
Bỏ đi bỏ đi, có lẽ hai ngày tới hắn có thể tìm được biện pháp, không nói thì không nói.
Nhưng sau khi nàng cất Thông Lục Nghi, dời lực chú ý đi mới phát hiện đã nửa đêm, có điều bên ngoài vẫn truyền đến vài tiếng đánh nhau.
Cơn buồn ngủ ập tới, Tạ Vi Ninh cởi áo ngoài, lên giường nằm đắp chăn lên.
Không biết qua bao lâu, nàng thiêm thiếp chìm vào cơn mơ, tiềm thức cảm thấy mình sắp ngủ say rồi——
“Đùng!”
Tạ Vi Ninh bừng tỉnh.
“…”
Không biết là thân thể này quá mức mẫn cảm hay là thính lực quá tốt.
Tiếng động này có phần lớn một chút.
Nàng hít sâu một hơi, lặng lẽ thôi miên.
Được một lúc sau, khi nàng lại sắp ngủ say ——
“Rầm rầm!”
“…………”
Ngay sau đó tiếng động như vậy lại truyền đến ba lần nữa.
Như thế mà còn nhịn thì có gì không nhịn được nữa!
Tạ Vi Ninh không thể nhịn được nữa, xốc chăn mặc áo ngoài mang giày bước nhanh ra ngoài, quả thực nhìn thấy các loại pháp thuật công kích khiến người ta sợ hãi đang chớp nhoáng tán loạn khắp nơi trong bầu trời đêm ở cách đó không xa.
Nàng đẩy cửa viện ra ngoài, môi mím chặt, vẻ mặt căng thẳng nghiêm túc đến dọa người.
Thủ vệ trông coi bên ngoài cũng bị dọa sợ bởi bóng đen bước ra bất thình lình của nàng, gấp rút hành lễ: “Tôn chủ!”
Tạ Vi Ninh mặc trường bào màu đen, vạt áo và cổ tay áo đều có hoa văn sẫm màu, điểm tô bằng những sợi chỉ bạc không rõ chất liệu, gió lạnh thổi qua, toàn thân nàng lộ ra mấy phần lạnh lùng cuồng vọng.
Sau một lúc lâu.
Nàng không vui thốt ra một chữ: “Đi.”
“Bảo hai vị hộ pháp đến đây!”