Cố Dã đứng cạnh kinh ngạc tròn mắt, sốc đến quên cả thở, Từ Di Nhiên lén lút có chồng nhỏ còn đưa anh đến cùng, đây chẳng khác nào đang cố tình làm tổn thương anh.
Ông bà Từ đang tay bắt mặt mừng với lão Tu, nghe Tu Kiệt nói xong đơ người, cứng nhắc quay đầu nhìn về phía Cố Dã.
Từ Di Nhiên bình thản đẩy Tu Kiệt ra, vươn tay ôm eo Cố Dã kéo lại gần cô, thong thả lên tiếng nhắc nhở Tu Kiệt: “Phải biết lớn nhỏ.”
Khóe môi Tu Kiệt cong nhẹ, thầm nghĩ Từ Di Nhiên bên ngoài từ chối nhưng bên trong trái ngược. Anh đưa tay ra trước mặt Cố Dã, tươi cười buông lời khiêu khích: “Chào, tôi là Tu Kiệt, từ giờ phải phiền cậu chia sẻ tình cảm của Di Nhiên rồi. À, dù sao vai vế cậu lớn, tôi cũng nên gọi cậu một tiếng “anh” nhỉ? Anh.”
Lúc Tu Kiệt nói chuyện, Từ Di Nhiên không nhịn được quay đầu ra sau, đang buồn cười lại nhìn thấy A Nhĩ đang đứng phía sau cũng mím chặt môi cười, hại cô suýt chút nữa cười phát ra tiếng, may mà kịp cắn chặt môi nhịn lại.
Đối diện với dáng vẻ tự tin của Tu Kiệt, Cố Dã ngơ người ra, cảm giác thất vọng hụt hẫng bao trùm, anh liếc nhìn sang Từ Di Nhiên, trên mặt cô hiện lên nét cười, ánh mắt sâu xa nhìn nơi khác.
Bà Từ thấy Cố Dã chịu tủi thân liền tức nổi xung thiên, định lao đến chửi cho Từ Di Nhiên một trận nhưng ông Từ nhanh hơn giữ lại, nghiêm mặt lắc đầu ngăn cản, chuyện gia đình riêng tư không thể làm ầm ĩ trước mặt người ngoài sẽ ảnh hưởng đến mặt mũi của Từ Di Nhiên.
Mang đồ về phòng, vừa vào trong Cố Dã đã đến ngồi ở mép giường, quay ra ban công mà khóc tức tưởi, anh luôn cho rằng Từ Di Nhiên ra ngoài “trêu hoa ghẹo nguyệt” chỉ là trước khi kết hôn, nhiều hơn cũng chỉ là tìm người khác chơi đùa Cố Chính Vũ, anh vĩnh viễn không ngờ rằng cô thật sự có người khác bên ngoài.
Bóng lưng ủy khuất của Cố Dã khiến trái tim Từ Di Nhiên run lên, cô chậm rãi đến trước mặt cởi áo khoác giúp anh cho bớt bứt rứt. Ném áo khoác Cố Dã sang một bên, Từ Di Nhiên khom người đối mặt với anh, ngón trỏ nâng cằm anh lên, mắt mũi đỏ ửng trên làn da trắng quá đỗi đáng yêu, cô bật cười hỏi: “Sao lại khóc?”
Nước mắt Cố Dã tuôn ra như thác lũ, nghẹn ngào nói: “Em không cần anh nữa phải không?”
“Ai nói không cần? Hai người ở hai nơi đâu phải tranh giành.”
Chỉ định đùa một chút, nào ngờ Cố Dã kích động đứng bật dậy tức giận bỏ đi, Từ Di Nhiên phản ứng nhanh lẹ, nắm vai anh nhấn ngồi lại.
Cô trở về trạng thái nghiêm túc, lấy khăn giấy trong hộp trên bàn lau nước mắt cho anh, xuống giọng nói: “Em đùa thôi.”
Cố Dã giận dỗi gạt tay Từ Di Nhiên ra, tầm mắt hướng xuống sàn nhà, giọng nói đầy ấm ức trách móc cô: “Ba mặt một lời em còn nói đùa?”
Không có tiếng trả lời, Cố Dã vừa ngước mắt lên thì Từ Di Nhiên đã đẩy anh nằm xuống giường, cô một chân quỳ gối để giữa hai chân anh, hai tay chống hai bên đầu anh, nét mặt thấp thoáng sự thần bí.
Cố Dã ngưng khóc, trơ mắt nhìn cô gái đang ở trên mình, anh khẽ nuốt nước bọt đầy căng thẳng.
“Anh nghĩ em còn sức để lấy thêm một người chồng?” Vừa nói, ngón tay từ Di Nhiên vừa vuốt xương hàm Cố Dã dọc lên tai.
Lòng Cố Dã rối loạn, ý của Từ Di Nhiên lúc đối diện với Tu Kiệt và bây giờ lại hoàn toàn khác.
Cố Dã định hỏi rốt cuộc Từ Di Nhiên có ý gì, vừa mở miệng đã bị Từ Di Nhiên cưỡng hôn, xâm chiếm một cách có hợp pháp. Chuyện còn chưa làm rõ, Cố Dã không thể giả vờ thuận theo, anh giơ tay đẩy Từ Di Nhiên ra, kết quả bị cô nhanh hơn giữ hai cổ tay anh nhấn xuống đệm.
Nằm dưới, bị Từ Di Nhiên cưỡng chế, Cố Dã sau một lúc đấu tranh tư tưởng đành buông xuôi. Trên đời này, thứ anh khó chống cự nhất chính là sự tấn công của Từ Di Nhiên.
Cánh cửa đột ngột bật mở, theo sau là giọng nói hào hứng của Tu Kiệt vang lên: “Bà xã.”
Cố Dã hoảng loạn mở to mắt, Từ Di Nhiên mặc kệ mọi thứ xung quanh không hề dừng nụ hôn lại. Có sự chứng kiến của Tu Kiệt, Cố Dã ngượng ngùng nhưng Từ Di Nhiên thì không, muốn hôn liền hôn, không cần để ý đến cảm nghĩ của người khác.
Tu Kiệt trợn mắt kinh ngạc nhìn Từ Di Nhiên khống chế cưỡng hôn Cố Dã trên giường, giọng anh run lên gọi thêm lần nữa: “Di Nhiên…”
Từ Di Nhiên không hề quan tâm tới, ngược lại sờ soạng da thịt dưới áo Cố Dã, anh căng thẳng nói nhỏ: “Bà xã… ư…”
Điểm nhạy cảm là yết hầu bị Từ Di Nhiên lướt qua lướt lại, Cố Dã không ngăn được âm thanh lọt ra khỏi cổ họng khiến anh xấu hổ đến đỏ mặt.
Trong khi đó, Tu Kiệt bị hình ảnh sống động trước mặt làm cho hồn xiêu phách lạc, trước đó biết Từ Di Nhiên rất bạo dạn, chỉ là không ngờ bạo dạn đến mức một người đàn ông như anh ta cảm thấy không bằng.
Cả người Cố Dã gồng cứng phản kháng, Từ Di Nhiên cuối cùng cũng chịu dừng lại, bỗng ngẩng đầu nhìn về phía Tu Kiệt đang đứng đờ người ở gần cửa, khẽ nở một nụ cười ẩn ý mời gọi: “Có muốn tham gia chung không?”