“Vậy cậu dựa vào đâu để cho rằng mình sẽ thành công?” Cù Yến Đình hỏi: “Dựa vào việc cậu diễn 2 cảnh mà quay lại 6 lần ư? Dựa vào kĩ năng diễn xuất không đúng cảm xúc của cậu ư?”
Lục Văn chợt nghẹn cứng, từ an ủi đến tám nhảm, hắn đã quên mất những chuyện trước đó, nào ngờ Cù Yến Đình quay ngoắt về chủ đề chính chẳng kịp đề phòng.
Chẳng chờ hắn nghĩ câu trả lời, Cù Yến Đình đã chuyển sang chủ đề khác: “Hôm nay ở ngoài có rất nhiều cô bé đến xem, có fan của cậu không?”
Mẹ nó, chẳng bằng tiếp tục chủ đề trước.
Lục Văn trả lời: “Không có.”
Khi con người ta mất mặt thì sẽ mất luôn cả lý trí, dẫn đến hành động thảm thiết hơn. Lục Văn mạnh miệng bồi thêm câu nữa: “Fan của em ở nước ngoài nhiều lắm.”
Cù Yến Đình chẳng thèm vạch trần: “Họ thích gì ở cậu, khuôn mặt? Dáng người?”
Da đầu Lục Văn căng cứng: “Em nghĩ là nội hàm.”
“Nội hàm gì cơ?” Cù Yến Đình bình tĩnh phân tích: “Trong nghề diễn không nhiều người học giỏi, đến bài tập về nhà cậu còn chẳng làm, thì chắc thời đi học thành tích tệ lắm.”
Diễn xuất, độ nổi tiếng, bằng cấp, chỗ hiểm của Lục Văn bị đâm cả ba chiều. Nhưng lời Cù Yến Đình nói là thật, hơn cả tức giận, trong lòng hắn dâng trào cảm giác nhục nhã không thể bác bỏ.
Lục Văn đứng dậy khỏi ghế, toan bỏ của chạy lấy người: “Thầy Cù, tôi về trước đây.”
Cù Yến Đình vén làn mi, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng nói: “Tôi cho cậu đi chưa?”
Diễn viên nhỏ sao dám cãi lời biên kịch lớn, nhưng Lục Văn là một ngoại lệ.
Cơn giận nhẫn nhịn nãy giờ tức thì bùng nổ, miệng hắn nã pháo: “Chân mọc trên người tôi, tôi muốn đi thì đi, sao phải cần anh cho? Anh thì kinh rồi, tôi không đụng nổi cũng không được tránh xa à? Tôi diễn quá nát, anh mắng tôi tôi đồng ý, nhưng anh sỉ nhục tôi, dựa vào đâu mà bắt tôi chịu? Muốn nói gì tôi nghe nấy hả, được thôi, anh trả thêm cho tôi 1 triệu nữa đi!”
Bắn pháo bòm bòm xong Lục Văn hờ hững chờ Cù Yến Đình nổ súng.
Nhưng Cù Yến Đình vẫn ngồi ngay ngắn, không giận không tức, như chẳng liên quan gì đến mình.
Anh bỏ qua đoạn trước, trả lời câu cuối cùng: “Cậu đáng ư?”
Lục Văn cởi áo khoác vứt phịch xuống đất: “Tôi không đáng, ông đây không hầu nữa!”
Cù Yến Đình nhặt áo khoác đồng phục lên: “Cậu có thể bỏ diễn, trả tiền hủy hợp đồng là được. Nếu nhanh thì tối nay đoàn phim đã có thể phát thông báo đổi diễn viên được rồi.”
Lục Văn chẳng muốn nán lại thêm giây nào nữa: “Tùy!”
Hắn quay đầu bước tới cửa, vừa đặt tay lên nắm cửa, Cù Yến Đình bỗng rủ rỉ sau lưng: “Nếu cậu rời khỏi đoàn phim của tôi, cả giới giải trí sẽ biết cậu bị mất vai ngay khi vừa bấm máy, chắc đây là lúc cậu nổi tiếng nhất cho xem. Cậu mà đắc tội với tôi thì sau này chẳng có đạo diễn nào ở nội địa dùng cậu, cũng chẳng có biên kịch nào để cậu nhận kịch bản của họ nữa đâu.”
Hay nói cách khác, bị phong sát ngầm thì tự chịu nhé.
Lục Văn đứng khựng tại chỗ, bàn tay cầm nắm cửa cứng đờ.
Cù Yến Đình đứng dậy: “Nhưng chuyện này để sau hẵng nói, chờ đoàn phim đăng thông báo đổi diễn viên đã, điều quan trọng hơn là bây giờ cậu phải nhắn tin vào các nhóm chat trước, tránh cho bạn nối khố, bạn học, người thân, hàng xóm….. Ai nữa ấy nhỉ?”
Lục Văn khẽ giọng nói: “Bảo vệ.”
Có tiếng pực vang lên, dây cung trong đầu hắn đứt đôi.
Vừa mới bấm máy đã mất việc, thậm chí bị phong sát phải rời khỏi giới giải trí, quay về hắn phải đối mặt với ông bà tổ tiên thế nào đây? Nhất là bố hắn, nói năng hùng hồn cho đẫy vào, giờ làm sao ngóc đầu lên được?
Hay là….
Thay vì đối mặt với tất cả mọi người, chẳng bằng nhịn nhục trước mặt một người thôi.
Buông tay ra, Lục Văn bi tráng xoay người lại.
Cù Yến Đình vỗ vỗ bụi bẩn trên áo đồng phục, nói: “Lại đây, mặc áo khoác vào.”
Lục Văn chậm rãi bước về, giật mình bừng tỉnh: Cù Yến Đình vốn chẳng muốn tâm sự với hắn, từ thăm dò đến lót đường, tính toán chuẩn xác dồn hắn vào ngõ cụt, sau đó bằng đủ mọi cách đa dạng làm hắn nhục nhã tới mức tận cùng.
Hắn không cam lòng hỏi: “Đã coi thường tôi như thế thì sao còn chọn tôi làm nam số 1?”
Cù Yến Đình ung dung đáp lời: “Cậu rẻ.”
Danh dự của Lục Văn nát tan: “Chỉ vì…. tôi rẻ?”
“Cậu biết không,” Cù Yến Đình nói: “Thù lao của cậu không bằng một phần ba Nguyễn Phong.”
Lục Văn cứng đờ cả người, lần đầu tiên hắn cảm nhận được nỗi khốn cùng về mặt tiền bạc, nỗi lòng ứ nghẹn chẳng thể xả ra, ngột ngạt tới mức tức ngực.
Cù Yến Đình nhìn đồng hồ và nói: “Tóm lại, đi hay ở tùy cậu.”
Các tổ đã trở lại vị trí cũ, Cù Yến Đình quay về phòng học trước, tiếp tục ngồi trước màn hình giám sát.
Nhâm Thụ nói: “Vừa nãy cậu với Tiểu Lục nói chuyện riêng à, cậu quan tâm đến cậu chàng thế?”
Cù Yến Đình đáp: “Không trách tôi chỉ tay năm ngón là được.”
Nhâm Thụ bảo: “Mời cậu đến quan sát là để tôi tiết kiệm thời gian mà. Sao rồi, Tiểu Lục chưa đi sâu vào nhân vật, phải giúp cậu chàng tìm được cảm giác của Diệp Sam.”
Cù Yến Đình nói: “Quay lại lần nữa thử xem.”
Hai phút sau, hậu trường hô hoán nhau quay lại lần thứ 7.
Lục Văn trở lại trường quay, trạng thái đã thay đổi mà mắt thường có thể thấy được. Ngay khi quay cận cảnh, Nhâm Thụ tức thì hài lòng, cảnh 1 chưa hết nửa đã khen “Nhập diễn”.
Lục Văn tủi thân lắm, cảm giác bất lực, tự ái và hiện thực vật lộn với nhau, chỉ biết khuất phục hèn nhát trước những lời sỉ nhục và ức hiếp….. Hắn không rõ mình đang diễn Diệp Sam hay đang diễn chính bản thân mình nữa.
Hai cảnh đầu tiên quay xong ngon lành, đến cảnh thứ 3, Diệp Sam bị bắt đổi chỗ tới góc xỏ xỉnh cuối dãy.
Chọn người giống với Diệp Tiểu Vũ vì nếu diễn Diệp Tiểu Vũ không được tự nhiên thì chắc chắn sẽ làm người xem khó chịu. Còn với Diệp Sam hướng nội, bất cứ tay mơ nào cũng không thể thiếu sự dạy bảo tận tay của đạo diễn.
Chỉ trong thời gian ngắn mà hiệu quả quá rõ rệt, Nhâm Thụ bèn hỏi: “Cậu giảng cho cậu ta kiểu gì đấy?”
Cù Yến Đình đáp: “Có giảng gì đâu, trò chuyện đôi câu thôi.”
Nhâm Thụ là người trong nghề: “Nhìn cảm xúc chân thật của Tiểu Lục kìa, trò chuyện hung hãn lắm nhỉ?”
Cù Yến Đình nói: “Chỉ cần nhớ kỹ cảm giác ấy là cậu ta có thể diễn trọn vẹn Diệp Sam.”
Anh biết rõ bệnh của Lục Văn. Con nhà giàu chưa từng chịu cảm giác khốn khó về mặt kinh tế sẽ không hiểu nỗi lòng thương tiếc quyển sách 20 đồng; người có tư cách nổi đóa khi gặp bắt nạt sẽ không hiểu phải diễn tả cam chịu nhẫn nhục thế nào; kể sống sướng vui chưa từng bị giày xéo cái tôi sẽ không hiểu sự bất lực rốt cuộc là đau hay ngứa.
Cùng lắm thì có tí cảm thông thôi.
Kêu dừng rồi mà Lục Văn chưa đứng dậy, gục đầu nằm bò ra bàn y như quả cà héo quắt.
Nhâm Thụ cười bảo: “Nhìn có vẻ bị sốc lắm, cậu ấy có biết cậu đang giúp cậu ấy tìm cảm giác không?”
Cù Yến Đình đáp: “Cậu ta không cần phải biết.”
Thời gian thấm thoắt trôi qua, hoàng hôn buông xuống, hai cảnh còn lại không có gì to tát. Cù Yến Đình nán lại trong đám đông đến tận xế chiều nên hơi khó chịu, bèn quay về khách sạn nghỉ ngơi trước.
Anh lặng lẽ tuồn ra cửa sau, trên hành lang bắt gặp Tôn Tiểu Kiếm ôm bình nước và đồ ăn vặt đi đi lại lại y như bà ngoại đang chờ cháu trai tan học.
Đến khúc cua đầu cầu thang, Cù Yến Đình đi xuống, đúng lúc chạm mặt nhân viên hậu cần đi lên.
Tiểu Trương hỏi: “Biên kịch Cù, anh về à, đã gọi tài xế chưa ạ?”
Cù Yến Đình đáp “Ừm”, đi lướt qua, bước xuống hai bậc anh bỗng dừng lại.
Anh gọi giật đối phương, Tiểu Trương vội hỏi: “Biên kịch Cù, anh còn gì dặn dò ạ?”
Cù Yến Đình bảo: “Lục Văn chỉ dắt theo một người đại diện thôi à?”
Tiểu Trương trả lời: “Vâng ạ, anh ấy khá giản dị.”
Cù Yến Đình ngẫm nghĩ chốc lát, nhớ tới cái câu “Ngồi cạnh anh chắc sẽ thích lắm”, nhớ tới bát cháo gạo kê nóng hôi hổi, và nhớ đến hình bóng Lục Văn và Diệp Sam trùng khít vào nhau.
Anh dặn dò: “Phân cho cậu ấy một trợ lý đoàn phim, đi theo cậu ấy đến khi đóng máy.”