Bảo Hâm…. đây hẳn là tên của một công ty. Cố Tuyết Nghi đáy lòng tự lên tiếng. Là công ty con dưới quyền Yến thị sao? “Công ty con” cái từ này là cô từ trên sách đọc được.
Giản Xương Minh theo sau mới lên tiếng: “Trong tình huống rối rắm này, tôi cũng chi có thể làm tạo ra được chút tác dụng thôi. Biện pháp tốt nhất là đẩy cái kẻ nguy hiểm này ra ngoài….”
Trần Vu Cẩn khẽ gật đầu: “Bảo Hâm lỗ lã đối với Yến thị mà nói, cũng không phải việc gì khó kiểm soát. Nhưng nó lại mang tới mầm hiểm họa rất lớn. Tốt nhất nên có một công ty khác cùng nhau chia sẻ rủi ro.”
“Vậy… Giang gia? Tống gia?” Giản Xương Minh một hơi nhắc đến mấy gia tôcj.
Sắc mặt bọn họ vẫn điềm nhiên, cũng không có ý tứ kiêng dè Cố Tuyết Nghi, đại khái là cảm thấy, cho dù Cố Tuyết Nghi nghe được, cũng không hiểu được.
“Nhà họ Yến nói cho cùng là căn cơ vẫn đặt tại nước ngoài.” Trần Vu Cẩn trên mặt lúc này mới hiện lên một chút bất đắc dĩ.
Giản Xương Minh gật đầu, đưa ra nhận xét “Lúc này không thích hợp tiến cử một công ty tại nước ngoài. Nhưng Giang Nhị của nhà họ Giang, Tống Cảnh của nhà họ Tống…. mấy người này tưa hồ không hợp với Yến tổng.”
Không quấy rối là đã tốt lắm rồi. Trần Vu Cẩn trong lòng lên tiếng.
Cái tên Giang Nhị này còn muốn đội nón xanh cho Yến tổng, còn hợp hạp gì nữa!
Trần Vu Cẩn nghĩ, không khỏi quay đầu nhìn Cố Tuyết Nghi.
Lại thấy vị Yến phu nhân thần sắc trầm tĩnh, khẽ cúi đầu, giống như đang tự hỏi gì đó. Bộ dáng lúc không lên tiếng, thực sự mang vẻ mỹ lệ động lòng người.
“Cho nên ý của Trần tổng là?” Giản Xương Minh lên tiếng.
“Thỉnh Giản tiên sinh có thể đứng ở giữa hòa giải, kéo dài thời gian,….. ít nhất chờ đến ngày Yến tổng trở về.”
Giản Xương Minh nhìn thoáng qua Cố Tuyết Nghi.
“Tôi sẽ tận lực.”
Mà Cố Tuyết Nghi từ trong đoạn đối thoại này, cũng suy đoán được trong đó có phiền toái gì.
Cô trước đó đã có tìm kiếm một chút thông tin của “Giản Xương Minh”, người này tin tức trên mạng đều rất ít, nhưng Cố Tuyết Nghi vẫn nắm được vài thông tin quan trọng. Giản gia cùng chính phủ Hoa Quốc có quan hệ gì đó.
Chính phủ Hoa Quốc, chính là giống như quan trường ngày xưa.
Nói tóm lại, Giản gia cùng quan gia có quan hệ.
Từ những lời của Trần Vu Cẩn, “Bảo Hâm” mang lại lỗ lã, đối với Yến thị là không đáng nhắc tới, nhưng lại tiềm ẩn sự nguy hiểm, thậm chí không thể sang sẻ rủi ro này với công ty chính ở nước ngoài.
Cũng là nói rõ, “Bảo Hâm” lỗ vốn, nhất định là có quan hệ với quan gia.
Cho nên, Trần Vu Cẩn mới nhờ Giản gia đứng ra làm kẻ hòa giải. Nhưng mà Trần Vu Cẩn có nhắc tới Giang thị, hóa ra hắn cũng lợi hại như vậy? Lúc trước khi cô ra tay đánh Giang Nhị, thật ra có chút tàn nhẫn.
Còn cái vị họ Tống kia, trước mắt chưa có bất luận quan hệ lui tới nào,…. bất quá trong tương lai không phải không gặp.
“Quan gia” hai chữ này, đối với người khác thì nghe thật đáng sợ, thật áp bách.
Nhưng cô đời trước đã cùng giao tế với không ít vương công quý tộc…. trong đó cũng học được không ít thứ. Trong đầu Cố Tuyết Nghi cũng dần hình thành một ý niệm,… nên thử một lần.
Tự cổ chí kim, người làm nên nghiệp lớn cũng không phải chỉ có mỗi nam giới.
“Yến phu nhân còn điều gì muốn hỏi không?” Giản Xương Minh đột nhiên lên tiếng. Cố Tuyết Nghi lúc này mới ngước mắt nhìn về phía Giản Xương Minh, chậm rãi lắc đầu.
“Về tin tức của Yến tổng, Yến phu nhân không có bất cứ điều gì muốn hỏi sao?”
Vẫn là lắc đầu.
Trần Vu Cẩn đứng ở giữa không biết cảm nhận được tư vị gì. Giản Xương Minh cũng nhịn không được hoài nghi bản thân.
Lúc trước Cố Tuyết Nghi vì để gả được cho Yến tổng mà đòi sống đòi chết, so với đám fan não tàn còn não tàn hơn gấp vạn lần. Hiện tại vì sao lại điềm nhiên như vậy?
Cho dù trước đây rõ ràng là một hồi giao dich nhân tình, nhưng vẫn khiến cho đáy lòng của Giản Xương Minh có chút áy náy.
Yến Triều sinh tử không rõ, đến cả người vợ chính thức một chút cũng không quan tâm,…. nghĩ đến, lại có chút bi thương.
“Tôi cho người đưa ngài về nhà.” Trần Vu Cẩn đứng lên.
Cố Tuyết Nghi gật đầu, đứng dậy.
Hai người cùng nhau đi về hướng cửa.
Chờ đi tới cửa, Cố Tuyết Nghi đột nhiên nhớ tới điều gì, quay đầu lại nhàn nhạt nói: “Tôi tin tưởng anh ta sẽ sống sót quay về.” Đây là câu nói thứ hai trong buổi gặp hôm nay. Đương nhiên là tùy trường hợp, nếu như nói tục một chút, chính là đang đánh rắm.
Nhưng ánh mắt của Giản Xương Minh lại có chút biến hóa nho nhỏ. Bước chân của Trần Vu Cẩn cũng khẽ khựng lại.
Lời này so với việc khóc nháo, gào thét kêu ca, càng có sức lực hơn nhiều….
Chờ tới khi rời khỏi phòng họp, Cố Tuyết Nghi đột nhiên gọi một thư ký tới, mượn giấy bút từ chỗ người đó. Xoay người chống tường viết nhanh, cô đem tờ giấy gấp lại rồi trả bút cho thư ký kia. Sau đó đưa tờ giấy nhét vào trong lòng bàn tay Trần Vu Cẩn.
Ngực của Trần Vu Cẩn đột nhiên nhảy kịch liệt, thùng thùng rung động. Theo sau cả người cũng cứng đờ. Đầu ngón tay ấm áp của cô phảng phất như lưu tại nơi đó…..
Giản Xương Minh bỗng dưng nheo mắt lại. Người có mặt trên hành lang đều bị chấn động. Trần Vu Cẩn nhớ tới trước đó hắn có nhắc nhở Cố Tuyết Nghi rằng —“Đừng lên tiếng.”
Cho nên, trong suốt quá trình trò chuyện cô tựa hồ rất ít lên tiếng. Nhưng…. điều đó không có đại biểu là không thể mở miệng nha! Lúc này còn viết giấy cái gì? Khiến cho người ta cảm giác như đang nhận thư tình vậy, càng thêm khiêu khích câu dẫn lòng người…..
Trần Vu Cẩn chậm rãi mở tờ giấy trong tay ra… [Thư ký Trần, quần anh bị nước trà dính ướt.]
Chữ viết có hồn có cốt, vô cùng xinh đep.
Trần Vu Cẩn: ………
Cố Tuyết Nghi thần sắc bình thản, bước nhanh về phía thang máy rời đi.
Giản Xương Minh ở phía sau khẽ nhíu mày, mí mắt không ngừng nhảy lên. Cố Tuyết Nghi và Trần Vu Cẩn?
*
Ở một nơi khác.
Giang Nhị được nhắc tới hiện đang soi gường, xem xét vết thương đã tiêu đi không còn chút nào.
Giang Tĩnh gần đây bị cấm túc ở trong nhà, nhàm chán đến đáng thương, đi xuống lầu liền nhìn thấy động tác này của anh hai, không khỏi lên tiếng hỏi: “Đã gọi được cho Cố Tuyết Nghi chưa?”
Giang Việt dừng động tác lại một chút: “Yến Văn Gia hẳn đã an toàn trở về.”
Lời này có ý là, Cố Tuyết Nghi không có nghe máy.
Qúa tuyệt! Dưới đấy lòng Giang Tĩnh khẽ kêu, đây đúng là lần đầu cậu nhìn thấy, không nghe máy của Giang Nhị. Lại nhớ đến vẻ mặt đen thường ngày của anh hại, đáng sợ biết bao nhiêu, mang cho cậu bóng ma tâm lý lớn cỡ nào. Giang Tĩnh đáy lòng lúc này lại có chút vui sướng nho nhỏ cân bằng được tâm lý.
Ngày hôm sau, di động của Giang Việt vang lên. Giang Việt tiếp máy, đầu bên kia vang lên giọng nói của vị vẫn luôn đường dây bận: “Ngày 17 gia quyến của Giang tiên sinh có rảnh không?”
Thế nào? Muốn mở tiệc mời hắn một bữa?
Giang Việt khẽ nhấp môi, trên mặt lại có chút ân ẩn đau.
Hắn cười: “Có, có rảnh nha.”
Giang Tĩnh ngồi đối diện hắn nhịn cười đến run lập cập.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~(^_^)~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tác giả có lời muốn nói:
Mọi người ai nấy đều nhiệt tình đội mũ xanh cho Yến tổng hết =)))
Yến tổng đang ở châu Phi xa xôi: Tôi nên cảm ơn cô sao?