“Chắc là không đâu ạ. Ngài ấy thường không hay về vào những ngày giữa tuần đâu.”
Chu Châu Thiền nghĩ ở trong đầu, kiếp trước cô đột nhiên thấy Giang Nguyệt Dực nằm ở trên giường mình mà sợ đến khiếp vía, thế mà lão quản gia còn bảo là không về à?
Nhưng sau một hồi nghĩ lại, cô tự trấn an với mình rằng đó chẳng qua là một điểm bất thường nhỏ thôi và nó chẳng ảnh hưởng gì đến tương lai về sau của cô cả, cô vẫn chết tức tưởi như trước thôi nên sự có mặt của Giang Nguyệt Dực trong đêm tân hôn của cô có hay không không quan trọng.
Điều mà cô nên ưu tiên cho mình hiện tại chính là làm thế nào để thay đổi cuộc đời đầy oan nghiệt này của mình, trừng phạt những kẻ đã hãm hại cô và tránh xa cái chốn thượng lưu nguy hiểm này ra, sống tiếp phần đời còn lại trong yên bình.
Chu Châu Thiền bước lên nhà, còn lão quản gia, lão vẫn đứng ở dưới tầng một mà lặng lẽ đưa mắt nhìn theo cái bóng trắng đang chậm rãi biến mất ở trên đoạn cầu thang, đôi mày thâm niên khẽ nhướng lên.
Lão chưa nói cho cô biết phòng tân hôn ở đâu mà cô đã có thể tự tìm được, không những vậy, sự nghi người ấy của lão còn dừng lại ở chỗ thái độ của cô.
Thực sự rất kì lạ. So với lần đầu tiên lão nhìn thấy cô, Chu Châu Thiền giờ đây đã thay đổi một trăm tám mươi độ, sự thay đổi đó lớn đến mức đến cả lão quản gia cũng không thể ngờ được mà sửng sốt.
Sự ngây thơ, thuần khiết đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lãnh đạm và thờ ơ đến khiến cho con người ta lạnh lẽo.
Nhìn đôi mắt ấy của cô kìa, nó, rất kì lạ.
Nó không hề phù hợp với đôi mắt của một cô tiểu thư mới lớn nào cả.
Lão quản gia nhìn theo cô rồi quay đầu đi, quyết định về sau sẽ theo dõi thêm để đưa đến suy đoán cuối cùng.
Nhưng trước khi thực hiện sự giám sát đó, lão đã vô tình để ý thấy có một đôi giày da vô cùng đắt tiền chẳng biết ở đâu ra đang được vứt ngổn ngang ở bên cạnh tủ đựng giày.
“Hơ…”
Lão sốc đến độ cả người đứng sững lại như một cây cột đá, hớt hải nhìn vội lên trên tầng.
Cùng lúc đó Chu Châu Thiền cũng đã đi đến trước cửa phòng tân hôn của mình, uể oải mà vặn nắm tay cầm mở ra.
Không gian ở bên trong căn phòng được mở rộng, cô ngước mắt nhìn lên, bất thình lình hét lên một tiếng đầy kinh sợ.
Cô đang nhìn thấy người nào thế này?!
Giang Tam gia đã về từ khi nào vậy?!
Giang Nguyệt Dực đang nằm gác tay ở trên trán mà thiu thiu ngủ, bất chợt những tiếng động khe khẽ từ bên ngoài hành lang khiến cho những giác quan vốn đã rất nhạy bén của anh bị đánh thức.
Đôi mắt phượng tuyệt đẹp khẽ liếc nhìn người con gái đã bị sự xuất hiện của anh dọa cho cả người bất động, rồi sau đó hững hờ bỏ qua. Cả người xoay ngược lại về phía cửa phòng rồi tiếp tục ngủ.
Chu Châu Thiền dường như vẫn không thể nào mà hiểu được rằng tại sao trong mỗi kiếp khác nhau của cô, đều sẽ xảy ra một điểm bất thường chưa từng có tiền lệ như vậy.
Rõ ràng những hành động và sự xuất hiện của Giang Nguyệt Dực luôn thay đổi! Trong khi những người khác và dòng sự kiện xung quanh vẫn luôn xảy ra như trong kí ức của cô.
Rốt cuộc anh là ai?
Lẽ nào… anh cũng có khả năng quay ngược thời gian sao?
Chu Châu Thiền nuốt xuống một ngụm nước bọt, đôi gót chân trắng hồng khẽ nhấc lên, chậm rãi tiến tới bên cạnh giường rồi dừng lại ở ngay bên cạnh Giang Nguyệt Dực.
Cô nhìn chằm chằm vào anh, khẽ vươn tay lên, chạm vào trán của anh.
Nhưng trước khi ngón tay cô kịp chạm tới thì Giang Nguyệt Dực đã đột ngột mở mắt rồi ngồi bật dậy, kéo ngã cô lên giường rồi bóp lấy cổ của cô.
Ánh mắt anh vẫn còn mang vẻ ngáy ngủ nhưng phần nhiều lại là sự lạnh giá.
Giang Nguyệt Dực đanh mặt, từng câu chữ giống như là được nghiến từ kẽ răng mà thành.
“Cô đang định làm gì?”