“Dao Dao, con đừng nghe mẹ con nói. Công việc của người cảnh sát tuy vất vả mệt mỏi, nhưng bắt kẻ xấu là chuyện bố thích làm nhất.”
Giản Dao chỉ thất thần một vài giây. Cô ngẩng đầu, đưa mắt về phía cổng chợ nông sản, bên ngoài là đường phố sầm uất. Hôm nay cô mặc áo lông vũ mỏng, cô đội mũ và kéo khóa lên cao, gần như che kín nữa gương mặt, chỉ để lộ đôi mắt.
Sau đó, Giản Dao cầm một cây gậy gỗ lớn ở bên dưới tủ kính chứa nước. Đó là cây gậy người bán hàng thường dùng để đập cá.
Cô nắm chặt cây gậy, đứng bên cạnh tủ chứa nước, nhìn hai người đàn ông mỗi lúc một tiến lại gần.
“Cô gái! Cô định làm gì vậy?” Ông chủ quầy cá cất giọng lo lắng.
“Cô ấy định bắt tội phạm! Dũng cảm thật đấy!”
Giản Dao không bận tâm đến bọn họ. Cô tập trung theo dõi Tôn Dũng đang chạy đến lối đi hẹp và dài ở khu vực bán thủy sản. Nhịp tim trong lồng ngực Giản Dao dường như tăng tốc theo bước chân của hắn. Khi Tôn Dũng còn cách vài bước, cô liền dơ cao gậy gỗ, đập mạnh vào tủ kính chứa nước…
Một tiếng động lớn vang lên, tủ kính cao bằng nữa thân người vỡ tan. Nước trào ra như thác lũ, mảnh thủy tinh, bơm dưỡng khí, cả mấy con cá sống đổ ập vào người Tôn Dũng đúng lúc hắn chạy đến.
Tôn Dũng có phản ứng rất nhanh, dơ tay ôm đầu. Nhưng nữa bể nước dội vào người hắn, công thêm mặt đất trơn ướt, hắn lại chạy nhanh nên trượt chân ngã sõng soài xuống đất.
Lý Huân Nhiên ở đằng sau giật mình, anh liếc qua Giản Dao, bước chạy càng nhanh hơn. Ở bên này, Tôn Dũng chỉ nằm bò trên mặt đất vài giây. Hắn chống tay định đứng dậy, đồng thời ngoảnh gương mặt hung ác về phía Giản Dao.
Giản Dao lập tức lùi lại phía sau vài bước.
Tôn Dũng chỉ liếc cô một cái rồi lại quay đầu, lảo đảo đứng dậy để tiếp tục chạy trốn. Tuy nhiên, mặt đất đầy mảnh thủy tinh, hai tay và chân hắn đều bị thương, nên hắn nhất thời đứng không vững.
Giản Dao đứng yên lặng quan sát Tôn Dũng, cô biết hắn không thể chạy thoát.
Đột nhiên có người từ đằng sau đoạt mất cây gậy gỗ trong tay Giản Dao.
Giản Dao quay đầu, liền nhìn thấy một hình bóng cao lớn quen thuộc không biết xuất hiện từ lúc nào. Anh sải bước dài tiến lại gần Tôn Dũng, trong tay anh là cây gậy gỗ của cô.
Chuyện xảy ra tiếp theo hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Giản Dao. Bạc Cận Ngôn mặc bộ ple chỉnh tề, bình tĩnh dơ cây gậy, nhắm trúng gáy Tôn Dũng giáng xuống…
Một tiếng “bụp” vang lên, Tôn Dũng lại một lần nữa ngã xuống đất. Chỉ là lần này, hai mắt hắn nhắm nghiền, bất tỉnh nhân sự.
Giản Dao ngẩn người nhìn Bạc Cận Ngôn ném cây gậy xuống đất, sau đó anh phủi tay, rút một tờ giấy ăn trong túi áo lau tay, bộ dạng của anh điềm nhiên như không.
Lúc này, Lý Huân Nhiên cũng chạy đến nơi. Anh ngồi xổm xuống cạnh Tôn Dũng, quan sát tỉ mỉ một lượt. Lý Huân Nhiên ngẩng đầu hỏi Bạc Cận Ngôn: “Tại sao anh đánh ngất hắn?”
“Không đánh ngất, lẽ nào tôi bay người hạ gục hắn như cảnh sát hình sự các anh?” Bạc Cận Ngôn đáp.
Lý Huân Nhiên lại ngẩng đầu nói với Giản Dao: “Em làm tốt lắm!”
Bạc Cận Ngôn cũng quay đầu, nhướng mày chất vẫn cô: “Tại sao em không trực tiếp đánh ngất đối tượng? Hắn chạy với tốc độ nhanh như vậy, em chỉ cần nhẹ nhàng vung gậy là có thể hạ gục hắn.”
Giản Dao cởi mũ, kéo cổ áo xuống thấp. Cô gật đầu với Lý Huân Nhiên, sau đó chỉ liếc qua Bạc Cận Ngôn mà không lên tiếng. Từ nhỏ đến lớn cô chưa ra tay đánh người bao giờ, thậm chí đến mắng chửi cũng chưa từng, sao cô có thể nghĩ đến chuyện vung gậy đánh tội phạm?
Cảnh sát nhanh chóng ập đến, áp giải Tôn Dũng đi mất. Ngõ nhỏ ở gần nhà hắn bị xe cảnh sát bao vây. Bạc Cận Ngôn và Giản Dao chui qua sợi dây phong tỏa, đi đến cửa nhà Tôn Dũng.
Giản Dao đột nhiên dừng bước: “Khoan đã.”
Cô nhận ra xe của Lý Huân Nhiên. Giản Dao tiến lại gần, một tay mở cốp sau, lấy hộp thuốc cứu thương ra ngoài, mới xòe bàn tay phải.
Mu bàn tay phải của cô bị hai mảnh vụn thủy tinh cắm vào. Tuy vết thương không sâu nhưng rất đau. Cô đứng bên cạnh xe ô tô, dùng cái nhíp gắp mảnh vụn thủy tinh, sau đó bôi cồn rồi lấy ra miếng băng dán y tế.
Lúc Giản Dao làm những việc này, Bạc Cận Ngôn bỏ tay vào túi áo, đứng đối diện cô.
Dưới ánh nắng chan hòa, cánh tay Giản Dao mảnh mai trắng nõn. Mu bàn tay xuất hiện hai vết thương nhỏ bôi cồn i-ốt trông rất nổi bật.
Giản Dao giơ tay ra trước mặt Bạc Cận Ngôn, rồi đưa miếng dán y tế cho anh: “Giúp tôi.”
Bạc Cận Ngôn liếc cô một cái, mới giơ tay nắm cổ tay cô.
Tuy anh thường ăn nói độc địa lại không có lòng kiên nhẫn, nhưng vào thời khắc anh chau mày dán miếng băng y tế vào tay Giản Dao, động tác của anh hết sức nhẹ nhàng. Anh nắm cổ tay cô trong lòng bàn tay lớn của mình, năm ngón tay Giản Dao chạm vào cổ tay anh, phảng phất cảm nhận thấy làn da lạnh lẽo của anh.
“Đừng gãi tôi.” Bạc Cận Ngôn đột nhiên cất giọng trầm trầm.
Giản Dao ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi đâu có gãi anh?”
Bạc Cận Ngôn nhướng mày liếc Giản Dao, anh nhanh chóng buông tay cô, quay người bước đi: “Mau vào xem hiện trường, chậm trễ như vậy, hiện trường không còn tươi mới nữa.”
Giản Dao nhìn miếng băng y tế ngay ngắn trên mu bàn tay cô, lập tức đi theo anh.
Nhà của Tôn Dũng ở tầng một, là một căn hộ độc lập. Đồ đạc trong nhà cũ kỹ, ánh sáng tối mờ mờ. Lúc bọn họ đi vào, nhân viên giám định đã hoàn tất công việc ở hiện trường.
Người cảnh sát khu vực trẻ tuổi đến hiện trường sớm nhất báo cáo với Bạc Cận Ngôn: “Đúng như anh nhận định, chúng tôi tìm thấy “cỗ máy giết người”. Trùng khớp với suy đoán của Bạc Cận Ngôn, “cỗ máy” này sơ sài hơn “cỗ máy” của anh, những lưỡi dao ánh lên tia sáng xanh, trông có vẻ rất sắc bén.
Giản Dao cầm máy ảnh do Bạc Cận Ngôn mang đến. Vừa định chụp ảnh, cô liền nhìn thấy anh cởi áo khoác ngoài, nằm ngang người dưới lưỡi dao.
“Anh làm gì vậy?”
Bạc Cận Ngôn nhắm mắt, cất giọng trầm ấm du dương như nốt nhạc: “Tôi đang cảm nhận.”
Giản Dao buông thõng máy ảnh, đúng là hết nói nổi. Cuối cùng, cô giơ máy ảnh, chụp cho anh mấy tấm ảnh đặc biệt.
Bạc Cận Ngôn bỗng dưng đứng dậy, mỉm cười nhìn Giản Dao, đôi mắt anh sáng lấp lánh như sao trên trời.
Giản Dao ngẩn người, cổ tay cô lại một lần nữa bị anh nắm chặt. Bàn tay anh vừa mát lạnh vừa trơn láng, cũng rất mềm mại. Tim Giản Dao đập thình thịch. Cô nhanh chóng bị Bạc Cận Ngôn kéo đến trước mặt anh.
“Anh làm gì vậy?” Giản Dao nhìn anh chằm chằm.
Bạc Cận Ngôn thản nhiên trả lời: “Tôi quá cao, chiều cao của em tương đương bọn trẻ, em hãy nằm xuống dưới đó để tôi quan sát một lúc.”
Giản Dao giật khỏi tay anh, lùi lại phía sau mấy bước, kiên quyết nới rộng khoảng cách với anh.
Lúc này, người cảnh sát khu vực trẻ tuổi cầm máy ảnh tiến lại gần, nhíu mày nói với Bạc Cận Ngôn: “Giáo sư Bạc, tôi phát hiện chữ viết bằng máu dưới gầm giường tội phạm.”
Bạc Cận Ngôn cầm máy ảnh xem, anh nhất thời im lặng. Giản Dao cũng thò đầu, chỉ thấy trên màn hình là một dãy chữ số không có quy luật.
“Chỗ khác có không?” Bạc Cận Ngôn hỏi.
Người cảnh sát đáp: “Chúng tôi còn phải tiến hành kiểm tra toàn bộ ngôi nhà này.”
Bạc Cận Ngôn trả máy ảnh cho anh ta: “Sau khi kiểm tra hãy cho tôi biết kết quả.”
Giản Dao thầm nghĩ, tên Tôn Dũng mắc bệnh hoang tưởng giết người, những con số này không biết chừng là mật mã liên quan đến ảo tưởng của hắn. Bạc Cận Ngôn từng nói, sau khi bắt được tội phạm, anh sẽ nói chuyện với hắn để tìm hiểu thế giới nội tâm của hắn.
Tuy nhiên, Giản Dao không bao giờ ngờ tới, hai ngày sau, cô nhận được tin từ trại giam, Tôn Dũng phát bệnh trong nhà tù, hắn bị sốt cao, dù được cấp cứu nhưng vẫn không giữ nổi mạng sống. Hóa ra hắn mắc bệnh hiểm nghèo từ lâu.
Tội ác, sự hoang tưởng, cổ máy giết người và những con số thần bí của Tôn Dũng cũng “ngủ yên” sau cái chết của hắn.
Bạc Cận Ngôn dẫn Giản Dao đi thăm cậu thiếu niên thoát chết. Lời khai của cậu bé khiến ấn tượng về Tôn Dũng càng trở nên phức tạp. Cậu bé nói cậu bé van xin Tôn Dũng đừng giết mình, Tôn Dũng mãi cũng không ra tay. Một lần, Tôn Dũng thậm chí trói cậu bé lên “cỗ máy giết người”. Cậu bé cầu khẩn: “Anh, xin anh đừng giết em. Sau này, em sẽ phụng dưỡng anh đến già”. Nghe câu đó, Tôn Dũng liền tha cho cậu bé.
Cuối cùng, thành phố nhỏ khôi phục sự yên bình. Tuy nhiên, Tết âm lịch năm nay bị bao trùm một bầu không khí u ám chưa từng thấy.
Công việc trợ lý của Giản Dao cũng chính thức kết thúc.
PS: Đinh Mặc nói vụ án đầu tiên là vụ án đơn giản nhất, giải quyết nhanh nhất, dựa theo một vụ án có thật ở Trung Quốc. Tội phạm là tên giết người hàng loạt Hoàng Dũng.
Hoàng Dũng (29 tuổi), người huyện Bình Dư. Hắn cải tạo máy làm mỳ sợi thành “cỗ máy giết người” và đặt tên là “ngựa gỗ trí năng”. Từ tháng 9.2001 đến tháng 11.2003, Hoàng Dũng đến các quán bar, quán chơi game, phòng chiếu phim dụ dỗ và lừa đảo thanh thiếu niên tới nhà mình. Hắn chuốc say nạn nhân rồi dũng “cỗ máy giết người” sát hại. Cho đến khi bị bắt, Hoàng Dũng đã giết chết 17 người, làm bị thương 1 người. Cuối cùng, hắn bị xử tử hình.