Lần đầu tiên quay lưng lại, để Sở Quân nhìn thấy mình tự đùa giỡn mặt sau, cậu đỏ bừng cả mặt. Sau khi cả hai ngón tay đã đi vào, cậu thử xoa nắn vách tường, mở rộng lỗ nhỏ.
Cậu thấy hắn mỉm cười, nhưng dáng vẻ vẫn thiếu hứng thú.
Cậu không thể quan tâm đến sự xấu hổ. Cậu xoay người, nâng mông cho hắn xem, dùng ngón tay luân phiên đùa nghịch hậu huyệt. Ba ngón đút vào, day day thịt huyệt mềm mại, kết hợp với chất bôi trơn tạo ra tiếng nước dâm đãng.
Chương Hiểu lén lút nhìn phản ứng của Sở Quân, vui sướng nhìn gậy th*t kia có khuynh hướng ngẩng đầu. Song, hắn vẫn ngồi đó chờ cậu, không có ý định động tay.
Còn phải làm thế nào nữa đây… Cậu nhíu mày khổ sở, ngón tay mỗi lúc một đi sâu vào, chạm trúng điểm nhạy cảm ẩn nấp ở vách trong.
“A a…”
Khoảnh khắc tiếng hét vang lên cũng là lúc người trên ghế sofa di chuyển.
Chương Hiểu quyết đoán đứng lên, từ trong phòng điều giáo lấy ra một cây gậy mát xa cỡ vừa.
“Chủ nhân…” Cậu vừa gọi chủ nhân, vừa liếm ướt cái dương v*t làm bằng nhựa trước mặt hắn, sau đó nhét vào lỗ nhỏ từng chút một.
Vẫn rất không quen. Chương Hiểu cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, dùng tay di chuyển gậy mát xa. Nếu Sở Quân đã muốn xem vậy đừng rụt nè nữa, bộ dạng này của cậu cũng chỉ cho mỗi hắn xem mà thôi. Cậu tìm kiếm điểm kia trong trí nhớ, chọc gậy mát xa vào.
“A a… Ha a… Chủ nhân… Xin ngài… Làm tôi…”
Tốc độ chuyển động của gậy mát xa mỗi lúc một nhanh, nghiền nát miệng huyệt thành màu đỏ tươi mềm mại. Cậu quỳ trên đất, tay gần như tê rần. Cậu có khoái cảm, nhưng cậu không muốn tự mình chơi mình.
“Xin chủ nhân… Đến chịch chó hoang… Chó hoang… Ưm… Chó hoang muốn chủ nhân… Tôi không muốn gậy mát xa… Xin ngài…”
Cậu vừa dùng sức cắm dương v*t giả vào, vừa đứt quãng rên rỉ.
Chương Hiểu ra sức trình diễn, cuối cùng cũng hấp dẫn được Sở Quân. Hắn bước đến, ôm cậu ném lên ghế sofa. Một tay mò xuống rút gậy mát xa dính đầy nước dâm ra ném xuống đất.
Cậu cảm giác được khối thịt nóng rực chen vào miệng huyệt.
“A a a ——”
Thứ đó lớn hơn món đồ chơi nhựa nhiều, bất ngờ đi vào mang tới cảm giác đau đớn tột cùng. Giữa cơn đau đó, cậu lại sinh ra một loại sung sướng.
Rốt cuộc thì tôi đã tác động được chủ nhân, chủ nhân đã có hứng làm tôi.
Cậu nằm úp sấp trên ghế, mông nâng cao, bày ra tư thế chịu đựng thuận theo, nghênh đón Sở Quân đi vào. Cậu gắng sức thả lỏng hậu huyệt, tạo điều kiện cho dương v*t của đối phương cắm vào nơi sâu nhất.
“Bốp.” Hắn vỗ một cái xuống mông cậu, sức lực mạnh mẽ khiến mông thịt run lên một hồi.
“Đừng có như cây gỗ bị đâm, biết xoay không?”
Chương Hiểu vội vàng vặn eo lắc hông. Lúc đầu, cậu còn chưa biết phải làm gì nên bị Sở Quân đánh mông mấy cái, hai cánh mông cũng vì thế mà ửng đỏ như đóa hoa nở rộ. Dần dần, cậu cũng theo kịp nhịp độ của hắn, mỗi lần lưỡi dao mạnh mẽ đâm vào xé đôi cơ thể, đẩy cả người về trước, cậu sẽ dùng lỗ nhỏ nịnh nọt cắn mút, hút dương v*t vào chỗ sâu nhất. Mỗi khi gậy th*t rút ra, cậu sẽ hùa theo co rút hậu huyệt và vách thịt, như thể đang luyến tiếc không muốn nó rời đi. Hai người phối hợp càng lúc càng nhanh, cậu có cảm giác lỗ nhỏ bị mài đến rực lửa, hỗn hợp chất bôi trơn và nước dâm chảy dọc theo đùi, nhỏ xuống ghế.
Nhưng, Sở Quân vẫn chưa hài lòng. Hắn đánh mông cậu, cơn đau bất ngờ khiến cậu phải siết chặt hậu huyệt, “Vừa rồi không phải rất thích à, sao giờ lại câm rồi?”
“Ưm… A… Chủ nhân… Mạnh quá… Đâm chó hoang… Đến tận cùng rồi…”
Chương Hiểu lớn tiếng rên rỉ, vì cường độ đâm rút quá mãnh liệt mà lời nói không thể thành câu hoàn chỉnh, chỉ có thể phát ra từng âm tiết ngổn ngang. Bị Sở Quân làm rất sướng… Bị đánh đòn cũng rất thích… Cậu nghe theo lời hắn lắc eo, rên rỉ, cõi lòng lại thấy xấu hổ vì bản thân lại dâm đãng đến vậy.
“A… Chủ nhân… Chó hoang… Sướng lắm… Chủ nhân…”
gậy th*t năng nề ác độc đâm sâu vào trong, tốc độ nhanh đến mức làm cậu khó có thể ngăn cản. Những thứ như lắc eo phối hợp toàn bộ bị ném lên chín tầng mây, vách thịt nhạy cảm liên tục bị chèn ép, phản ứng duy nhất mà cậu có thể làm chính là khàn họng phát ra tiếng nỉ non không rõ nghĩa.
Sở Quân lật cơ thể cậu lại, dùng tư thế mặt đối mặt cắm vào, hai tay dùng sức xoa nắn đầu v* cậu.
“A! ——”
“Sau này tự an ủi có thể chơi thứ này. Chủ nhân thích đầu v* nhạy cảm của chó hoang.”
Chương Hiểu gật đầu qua quýt, đau đớn nơi đầu v* càng khiến cậu hưng phấn. Sở Quân vừa tra tấn bầu ngực, vừa gia tăng lực đẩy ở nửa dưới, mỗi lần đút vào đều đâm sâu đến lút cán, như thể muốn nhét cả túi tinh vào miệng huyệt nhỏ hẹp. Hắn nhìn cậu từ trên xuống, thưởng thức vẻ mặt đau đớn nhưng lại thấm đẫm mùi vị tình dục đó, ra sức hung hăng tiến nhập nơi yếu ớt nhất trên cơ thể cậu.
Hai chân cậu dang ra hai bên, gác lên vai hắn. Tư thế này giúp tuyến tiền liệt bị kích thích sâu sắc hơn, dương v*t cũng vì thế mà ngẩng cao đầu, theo từng nhịp thúc của hắn mà rỉ ra chất dịch trong suốt nhỏ xuống bụng.
Cậu sẽ bị cắm bắn, lần này cậu sẽ sớm bị hắn chịch bắn. Cậu suy nghĩ lung tung, không thể khống chế dục vọng chôn sâu trong cơ thể từng chút một vùng lên, cuồn cuộn dâng trào, quét sạch cơ thể.
Khoái cảm như không có điềm cuối, cả thế giới chỉ còn nơi mà cậu và Sở Quân gắn kết truyền đến sự cọ xát rõ ràng và mãnh liệt.
Cao trào bằng tuyến tiền liệt và cao trào bằng dương v*t rất khác nhau. Cái đầu tiên vừa lâu vừa dài, từng đợt khoái cảm liên tục càn quét thân thể, mãi đến khi hắn cũng bắn vào trong mới chậm rãi dừng lại.
“Bé cưng, em làm tốt lắm.” Sở Quân cúi xuống hôn cậu.
Chỉ một vài từ đã đủ để khiến cậu cảm thấy hạnh phúc. Sau cơn cực khoái tình dục, cậu lại có thêm một tầng thỏa mãn.
Đó chính là câu thần chú thuộc về Sở Quân.
– Còn tiếp –