Quân Thanh Dư nghiêng đầu nhìn anh, “Y da?”.
Anh đi đâu đấy?
“Đồ chơi mua cho mi gửi đến rồi”, Phó Viễn Xuyên vừa lại gần vừa bóc mở hộp.
“Xem thử đi, có thích không?”, Phó Viễn Xuyên lấy đồ chơi trong hộp ra. Đó là mấy quả bóng màu vàng kim, hơi giống phiên bản thu nhỏ của quả bóng rổ, nhưng các đường vân trên bề mặt không quá rõ ràng.
Cũng đẹp đấy.
Phó Viễn Xuyên thả bóng vào bể cá, nói: “Mi không thích vận động, mấy quả bóng này thường để trong bể cá, lúc nào muốn vận động thì có thể nghịch một chút”. Cũng có thể coi như rèn luyện cơ thể, dù là cường độ chưa đủ, nhưng thôi, méo mó có hơn không.
Bóng không chìm xuống đáy mà lơ lửng trên mặt nước. Phó Viễn Xuyên chỉ thả một quả vào, anh mua nhiều như vậy là vì suy xét đến lực phá hoại của người cá nhỏ. Số còn lại coi như hàng dự bị, đỡ phải mua lại nhiều lần.
Quân Thanh Dư ăn hết cá khô thì Phó Viễn Xuyên giúp cậu tháo băng gạc trên tay. Lúc anh đang định bôi thuốc thay băng gạc khác thì Quân Thanh Dư rụt tay lại.
“Y da~”, Quân Thanh Dư giơ tay lên, chìa lòng bàn tay cho Phó Viễn Xuyên xem.
Đã khỏi rồi nè.
Khả năng hồi phục của người cá nhanh hơn con người rất nhiều lần. Hơn nữa cậu chỉ là bị vài vết cắt vào tay, giờ chẳng còn nhìn ra chút dấu vết nào nữa rồi.
Phó Viễn Xuyên thấy vết thương trên tay đã khỏi hẳn thì cũng không băng bó lại nữa, “Đi chơi đi”.
Quân Thanh Dư nhìn Phó Viễn Xuyên ngồi vào bàn làm việc. Cậu muốn đi theo, nhưng cứ xem tài liệu mãi thì cũng chán, xoắn xuýt một hồi vẫn là nằm trong bể cá nhìn Phó Viễn Xuyên.
Quân Thanh Dư vươn tay ôm lấy quả bóng rổ. Không phải cậu muốn nghịch bóng, mà là mượn chỗ nằm bò ra. Bên trong quả bóng rổ có bơm khí, sức nổi rất lớn, Quân Thanh Dư nằm bò lên trên chỉ cần thi thoảng quẫy đuôi là có thể trôi nổi qua lại.
“Bơi” kiểu này cũng tiết kiệm sức ghê.
Có những lúc không cần cậu làm gì, quả bóng rổ tự mình dập dềnh trôi nổi trôi về một bên. Quân Thanh Dư lại ôm bóng bơi về vị trí vừa nãy, tiếp tục nhìn Phó Viễn Xuyên.
Phó Viễn Xuyên đang làm việc vẫn cố dành thời gian để ý đến người cá nhỏ. Anh phát hiện quả bóng rổ vốn dùng để vận động lại người cá nhỏ coi như cái gối ôm.
Đều là màu vàng kim, vậy nên cái đuôi gần như nhập thành một thể với quả bóng rổ. Nhìn qua thì có vẻ người cá nhỏ chơi rất là vui. Chỉ là, ở trong bể cá, một thân một mình ôm quả bóng rổ trôi qua trôi lại, không biết cậu có nhớ đến đồng loại không.
Phó Viễn Xuyên nghĩ vậy bèn hỏi: “Mi muốn đến trung tâm giải trí cho người cá xem thử không?”.
“Y da?”, Quân Thanh Dư ngẩng đầu lên, trung tâm giải trí cho người cá? Đó là chỗ nào vậy?
Phó Viễn Xuyên đáp: “Nơi đó có rất nhiều người cá”. Cũng là nơi đa số những người nuôi dưỡng người cá đến kết giao với nhau. Phó Viễn Xuyên biết, nhưng chưa từng đến. Trước đây là vì không có người cá, sau khi có người cá rồi lại vẫn chưa định dẫn theo cậu đi.
Quân Thanh Dư thổi bong bóng, không hề nghĩ đến chuyện kết giao với những người cá khác. Đối với cậu, vài người cá có tính cách rất kì lạ. Còn có vài người cá ở chung với con người lâu rồi, tính cách cũng dần bị ảnh hưởng theo.
Ở trung tâm chăm sóc người cá còn ổn, trung tâm giải trí cho người cá kia hẳn là nơi cung cấp dịch vụ giải trí cho người cá được mua về. Quân Thanh Dư không hề muốn làm quen với những người cá đã sống cùng con người thời gian lâu dài.
Cậu ôm quả bóng rổ trôi bên này phiêu bên kia, “Y dà~”.
Không muốn.
Phó Viễn Xuyên thấy người cá nhỏ ra vẻ nhàm chán thì cũng không nhắc đến trung tâm giải trí nữa, anh hỏi: “Ở nhà một mình có chán không?”.
Quân Thanh Dư lắc đầu, nếu chán thì cậu có thể vào không gian trồng trọt, hoặc dùng máy ép để ép nước. Chơi một mình cả ngày cũng không hề thấy chán.
Chỉ là… tại sao anh đột nhiên lại hỏi vậy?
Quân Thanh Dư suy tư, trong nguyên tác thì khoảng thời gian này không hề có chuyện gì lớn xảy ra, nhưng nghe ý trong lời của Phó Viễn Xuyên, giống như anh sắp phải đi xa vậy.
“Ý?”, Quân Thanh Dư có chút lo lắng.
Phó Viễn Xuyên bước lại gần, kéo ghế ngồi trước bể cá, “Nếu mi không muốn ra ngoài, vậy để ta chơi cùng”.
Quân Thanh Dư chỉ về đống tài liệu trên bàn, “Ta~”.
Anh xong việc rồi à?
Phó Viễn Xuyên đáp: “Chưa cần vội”. Tin tức về lần đó tinh thần lực của anh bạo động làm hại đến người khác hẳn đã truyền đến tai người lãnh đạo Đế Quốc. Chút chuyện chưa cần vội thì cứ đè xuống đi. Thuận tiện thăm dò một chút thái độ của đối phương. Tạm thời còn chưa vội được.
Nghe Phó Viễn Xuyên nói là chưa cần gấp, Quân Thanh Dư cũng không để ý đến việc công nữa, Phó Viễn Xuyên làm việc gì thì chắc chắn có lí do của mình. Cậu ôm quả bóng rổ giơ lên, “Y ta~”.
“Lại đây nào”.
Quân Thanh Dư lập tức ném quả bóng rổ đi. Phó Viễn Xuyên ngồi đối diện cậu, quả bóng vẽ ra một đường cong đẹp mắt, chuẩn xác rơi vào tay anh.
“Y ta~!”.
Phó Viễn Xuyên hơi nâng lên, ném trả lại. Vị trí rơi xuống trong bể cá không quá chính xác, Quân Thanh Dư dựa vào hướng bóng mà bơi đến, tiếp lấy. Bóng dáng nho nhỏ hơi trồi lên khỏi mặt nước, ôm lấy quả bóng rổ.
Chỉ đơn giản là chuyền bóng qua lại, Quân Thanh Dư tiếp bên này đón bên kia cũng đã cảm thấy chơi rất vui.
Thú vị ở đây không phải là trò chơi, mà là ai cùng mình chơi trò con nít này.
Phó Viễn Xuyên thấy người cá nhỏ chơi vui, tâm trạng cũng bị ý cười của cậu làm vui theo. Hai người cứ thế mà chơi đùa lâu một chút.
Quân Thanh Dư ôm quả bóng rổ, thấy đã hơi muộn rồi, Phó Viễn Xuyên hôm nay còn chưa uống nước ép đâu đấy. Không được chơi nữa.
Mắt thấy Phó Viễn Xuyên ngồi trước mặt không có ý đứng dậy, Quân Thanh Dư ngẫm nghĩ một hồi, giơ tay chỉ về phía nhà tắm, “Y da~”.
Anh nên đi tắm rồi đấy.
Phó Viễn Xuyên nhìn theo hướng tay chỉ của người cá nhỏ, “Nhà tắm?”. Quân Thanh Dư gật đầu, đi tắm đi nào, tôi còn ép nước cho anh nữa.
Phó Viễn Xuyên nhìn người cá nhỏ, lại nhìn nhà tắm, hoài nghi mà lấy ra vòng tay thông minh, lên mạng tìm kiếm.
Quân Thanh Dư ngẩng đầu nhòm một cái, lập tức nhìn thấy dòng chữ trong thanh tìm kiếm: Người cá có cần tắm không?
Câu trả lời được xem nhiều nhất nằm ngay hàng đầu là: Cần, thêm ít hành với gừng cho tươi nữa.
Quân Thanh Dư: “?”.
Câu trả lời này cứ sai sai.
*Tạm thời hơi lười nên tuần tới chắc là không có chương mới đâu, mọi người đọc từ từ thôi =)))