Tần thiếu gia: “……”
Trình Sâm cười lạnh: “Niên Niên nhà tôi đắt như vậy, tôi nhưng không lỡ cho người khác.”
Từ Niên lúc đang ở trên máy bán hàng tự động chọn sữa liền nhìn thấy Giang Trạch vừa rồi còn ở trên sân bóng đi đến.
Đại minh tinh nhìn thấy cậu hơi sửng sốt chút, sau đó lộ ra nụ cười, từ trong túi móc ra cái bật lửa nói: “Không ngại chứ?”
Từ Niên làm thủ thế “Mời ngài”.
Giang Trạch châm một điếu thuốc, hút một hơi, từ trong lỗ mũi phun ra, hắn nghiêng đầu đánh giá Từ Niên một lần, cười nói: “Cậu cùng ông chủ Trình đã bao lâu?”
Từ Niên quy củ nói: “Có hơn 3 tháng rồi.”
“Vẫn rất lâu.” Giang Trạch vừa hút thuốc vừa nói, “Ông chủ Trình đối tốt với cậu không?”
Từ Niên cười nói: “Tốt a.”
Giang Trạch có chút kinh ngạc: “Cậu nói tốt?”
Từ Niên gật đầu: “Đúng vậy.”
Giang Trạch cảm thấy có chút buồn cười: “Cậu bị bao dưỡng còn cảm thấy không tệ?”
“Là không tệ a.” Từ Niên vô tư nói, “Tôi thiếu tiền anh ta cho tôi tiền, khám bệnh, thuê nhà, mua xe tiêu vặt, chỗ nào không tốt?”
“……” Giang Trạch há miệng, một hồi lâu mới hỏi, “Cậu cam nguyện làm đồ chơi?”
“Tại sao là đồ chơi? Anh sẽ cho đồ chơi tiền sao?” Từ Niên không hiểu nói, “Tôi hầu hạ ông chủ, ông chủ cho tôi tiền, giao ra lẫn nhau, sao có thể coi là đồ chơi chứ?”
Giang Trạch: “……”
Từ Niên cười ra hai cái răng hổ nhỏ: “Tôi nhưng là rất cố gắng, tốt nhất có thể ổn định làm cả đời, thăng chức tăng lương, nộp ngũ hiểm nhất kim (*), chờ sau này già về hưu rồi, ông chủ còn có thể phát tôi lương hưu, cả đời bình an, hòa hòa mỹ mỹ, thật tốt.”
((*) ng ũ hi ể m nh ấ t kim: bao g ồ m n ă m lo ạ i b ả o hi ể m: b ả o hi ể m d ưỡ ng l ã o, b ả o hi ể m ch ữ a b ệ nh, b ả o hi ể m th ấ t nghi ệ p, b ả o hi ể m tai n ạ n lao độ ng, b ả o hi ể m sinh đẻ v à ti ề n c ô ng qu ỹ nh à ở.)
Giang Trạch: “……”
Trình Sâm đợi hồi lâu sữa của cậu vẫn chưa tới, thế là bèn tự mình đi tìm, kết quả ở trên hành lang đụng phải Giang Trạch và Từ Niên.
Từ Niên nhìn thấy anh lập tức ân cần đưa sữa lên: “Đánh xong rồi?”
“Ừ.” Trình Sâm phát hiện nắp bình đã được mở ra, còn rất âm, “Các cậu tán gẫu cái gì?”
Giang Trạch dụi thuốc, đột nhiên cười: “Tiểu hài nhi nhà anh thật là chơi quá vui.”
Trình Sâm nhíu nhíu mày, không rõ hắn tại sao đột nhiên nói như vậy.
Giang Trạch hướng Từ Niên cười xin lỗi: “Vừa trêu chọc cậu thôi, tôi không có ác ý.”
Từ Niên tốt tính nói: “Không sao.”
Giang Trạch gật gật đầu, hắn lại hướng Trình Sâm nói: “Vừa rồi Tần Phong Thiên có phải lại nói lời vô sỉ gì hay không?”
Trình Sâm không biến sắc nói: “Vậy cậu phải đi hỏi hắn.”
Giang Trạch trầm mặt hừ một tiếng.
“Tôi ra ngoài trước.” Hắn hướng về phía Từ Niên chào hỏi, “Sau này rảnh thì cùng nhau ăn cơm.”
Trình Sâm lạnh lùng nói: “Cậu hẹn cậu ấy ăn cơm cái gì, cách cậu ấy xa chút.”
Giang Trạch cười to: “Đừng hẹp hỏi như vậy chứ ông chủ Trần.”
Chờ hắn đi, Trình Sâm tựa hồ vẫn là không thể nào cao hứng, lại dặn Từ Niên một lần: “Cậu sau này đừng nói nhiều với cậu ta.”
Từ Niên ngoan ngoãn “Nha” một tiếng.
Trình Sâm: “Cũng đừng nói nhiều với Tần Phong Thiên.”
Từ Niên lặng lẽ nhìn anh một cái: “Vâng.” Dừng một chút, cậu nhịn không được hỏi, “Vừa rồi Tần thiếu gia nói chuyện này…… Hắn thật sự nghĩ như vậy sao?”
“Ai quản hắn thật giả chứ.” Trình Sâm cứng ngắc nói, anh tựa hồ phi thường tức giận Từ Niên còn ghi nhớ lời Tần Phong Thiên, chế nhạo nói, “Làm sao, chê tôi đưa tiền ít, lại muốn thông đồng người khác?!”
“Tôi là loại người đó sao.” Từ Niên mở to mắt, biểu tình rất là chân thành phế phủ, “Trong lòng tôi chưa từng có tiền của ông chủ anh, chỉ có con người ông chủ anh.”
Trình Sâm: “……”
(T c á l à anh S â m l ạ i run ch â n k ị ch li ệ t =)))))))