“Không liên quan đến cậu, còn hỏi tiếp thì để tôi đo kích cỡ.”
Vưu Trí: “…”
***
Gần đây Hướng Viên rất rất thiếu tiền, đến nỗi nhìn thấy chữ ‘dương’ cũng nghĩ đến ký hiệu của nhân dân tệ, dương: 30,000*. Cô than thở trong lòng thật lắm tiền mà, khiến Lâm Khanh Khanh đang sửa sang số liệu mà Từ Yến Thời đã so sánh cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn sang, “Tổ trưởng Hướng, đây không phải là ký hiệu của nhân dân tệ.”
(*Chữ dương là 羊, trông hơi giống ký hiệu nhân dân tệ là¥.)
Hướng Viên định thần nhìn lại, à, té ra là hoa mắt. Song vừa cúi đầu thì điện thoại nhận được tin nhắn giục nộp tiền… Hóa đơn tháng này: ¥45,819. 23.
Hướng Viên đột nhiên ngơ ngác, đầu nổ ầm ầm sụp đổ.
Cô không tin, chuyến đi Tây Bắc vậy mà hết hơn những bốn mươi nghìn? Cô nhớ mình đâu tiêu nhiều tiền đến vậy?
Hướng Viên choáng váng suýt hôn mê bất tỉnh, ngờ rằng mình nhìn nhầm bèn đưa điện thoại đến cho Lâm Khanh Khanh: “Tiểu Khanh Khanh, cô xác định giùm tôi xem, đây là ký hiệu nhân dân tệ hay là chữ dương vậy.”
Lâm Khanh Khanh: “Là nhân dân tệ, khoản nợ 45,000.”
“Dừng lại.” Hướng Viên vội khoát tay, “Đừng đọc lên, đầu tôi đau quá.”
Lâm Khanh Khanh muốn hỏi tại sao cô lại thiếu nhiều tiền đến vậy, nhưng nhìn bộ dạng như lâm vào đại địch của Hướng Viên, cũng biết cô nàng đã tiêu hết số tiền tối đa mà thẻ cho phép rút rồi. Nhìn mặt là biết tỏng cô ấy không biết mình tiêu tiền vào đâu, Lâm Khanh Khanh quét mắt nhìn qua, lên tiếng nhắc nhở: “Tổ trưởng, có phải cô mới mua túi xách không?” Rồi cô cầm bút chỉ vào túi xách Chanel treo trên ghế: “Mới mua nhỉ.”
Lúc này Hướng Viên mới kinh hãi ngộ ra.
Aiz, hình như là mình vừa mới mua túi, vì muốn ăn mừng việc bắt đầu lại mối quan hệ với Từ Yến Thời, mà cuối tuần trước cô đã xúc động đi dạo trung tâm mua sắm. Vốn định mua áo khoác thôi, kết quả là đi loanh quanh hồi lâu, cô quên béng mất mất bản thân lúc này đã “chẳng còn cánh phượng đầy màu sắc, nhổ sạch lông cũng không bằng gà”, làm gì có tiền mà mua những thứ này đâu. Cho nên khi cô về nhà, lúc cởi giày thì bất chợt nhận ra có điều không đúng, lật đật lấy thẻ tín dụng ra nhìn, con bà nó, cái thẻ này là anh cô đưa cho, không được liên kết với tài khoản cá nhân của ông nội, cũng có nghĩa là tự cô phải trả. Cô vốn định cuối tuần mặt dày quay lại trả túi xách, kết quả hôm sau đi làm cô lại quên mất tiêu, tiện tay đeo túi xách lên.
Người xưa có câu, kẻ tiện tằn dễ xa hoa, song đã xa hoa khó tiện tằn nổi.
Cô vừa thấy được được túi xách liền quên mất cha ruột mình là ai, không biết bao giờ mới sửa nổi cái tật xấu này.
Hướng Viên uể oải nằm dài ra bàn, rút điện thoại ra gửi vài tin nhắn cho vài cô nàng lúc trước có giao tình không tệ.
—— “Bớ giang hồ cứu giúp, mượn tiền đi phẫu thuật thẩm mỹ.”
Nhưng ngoài Hứa Diên ra, tuyệt nhiên chẳng ai trả lời cô.
Đám người này chỉ những lúc vui chơi ăn uống hay kết hôn tính tiền gì thì mới nghĩ đến cô, chứ bình thường đừng nói là mượn tiền, ngay cả lễ tết tới một tin nhắn hỏi thăm chúc mừng cũng không có, thường ngày bố đây đối xử với các cô thế nào hả! Chỉ có lúc này Hướng Viên mới thực sự cảm nhận được tình cảm giữa người và người lạnh lùng biết bao.
Thật ra không phải Lại Phi Bạch chưa từng cảnh cáo cô, hầu hết mọi người trong giới này đều bị lợi ích trói buộc, thế nên ông nội không muốn cô chơi với đám tiểu thư ấy là cũng có nguyên nhân cả, cha mẹ bọn họ là dạng người gì, ông nội đã sớm nhìn thấu rồi. Nhưng từ nhỏ Hướng Viên đã lớn lên trong ánh hào quang, bạn bè bên cạnh đều có ba phần kiêng kị với cô, chẳng mấy ai thẳng thắn thật lòng cả. Cho nên lúc lên cấp ba, cô thà ở nhà giáo viên chứ nhất quyết không thích tiết lộ gia thế của mình, số người biết rõ về bối cảnh nhà cô không nhiều, thế nên cô chỉ có một người bạn tốt là Hứa Diên. Đây là tài sản cũng như người bạn duy nhất trong cuộc đời này của cô.
Nhưng cô vẫn còn lạc quan chán, có một người bạn thân là đủ rồi, cần nhiều làm gì.
Thật ra cô cũng chuẩn bị tâm lý cả rồi.
Nên dù điện thoại có im lìm không ai nhắn lại thì cô cũng chẳng bất ngờ mấy, chẳng qua chỉ cảm thấy tự giễu, đúng là để ông nội đoán trúng rồi.
Đêm đó trước khi ra khỏi nhà, ông nội đã tặng cô mấy châm ngôn của đời người ——
“Hướng Viên à, ông hy vọng một năm tới cháu học được hai chuyện.”
“Chuyện thứ nhất, bất luận trong tương lai cháu gặp phải chuyện oan ức gì, hay bị phản bội, thì cháu có thể khóc, có thể than phiền, có thể mượn rượu giải sầu, nhưng tuyệt đối không được nhận thua, không thể vì vậy mà phủ định bản thân được. Tại sao ông lại cho cháu cơ hội lần này, là vì ông muốn cho cháu thấy rõ cuộc sống thực tế, thấy rõ bản thân, có thể có được khả năng phán đoán cơ bản.”
“Chuyện thứ hai, đấy là học được cách phân biệt người và người tốt. Hằng ngày đồng nghiệp nào của cháu chỉ muốn hoàn thành xong công việc đúng giờ, cháu nhờ người ta giúp nhưng người ta chỉ thà chơi game chứ không muốn giúp cháu thì đấy là người. Đừng than thở gì cả. Nếu như đồng nghiệp nào của cháu hoàn thành công việc đúng giờ, lại còn giúp đỡ con thì đó là người tốt. Con sẽ phải cám ơn người ta. Còn có một loại người khác nữa, còn chưa làm xong việc của mình mà đã nhiệt tình giúp đỡ cháu, thì ấy là đồ ngu xuẩn. Ông không hy vọng cháu sẽ trở thành loại người thứ ba này.”
Hướng Viên thở dài một hơi, kết quả đúng lúc này, điện thoại hiện lên tin nhắn của một cô bạn đã lâu không liên lạc, số tiền không nhiều lắm, năm ngàn đồng: “Gần đây chỉ có nhiêu đây thôi, vẫn đủ để đi tiêm đấy.”
Hướng Viên cảm động tới mức nước mắt nước mũi giàn giụa, âm thầm ghi nhớ tên của cô nàng này, quyết định sau này lấy lại tài chính nhất định sẽ báo đáp người ta.
Hứa Diên lại gửi cho cô năm ngàn, “Dạo này chị đây không có tiền, chỉ có năm ngàn do sếp trả trước, mày cầm trước đi.”
Hướng Viên: “T.T người thân ơi, các cậu đúng là những người thân thiết của tớ!”
Hứa Diên: “Thì ra còn có tiểu yêu tinh khác cho mày mượn tiền, đúng là không tin nổi. Ai đấy?”
Hứa Diên: “Là bạn học cấp hai, lâu rồi không liên với nhau, lúc nhận được tiền tao còn giật mình nữa là. Vẫn là tình cảm bạn bè còn tốt. Nhưng mà có cả vụ sếp mày trả lương trước à? Sếp mày đối xử tốt với mày thật. Đợi lát nữa tao cũng đi tìm Vĩnh Tiêu thử.”
Hứa Diên: “Đi đi, mày không sợ bị Vĩnh Tiêu đánh à.”
Hướng Viên có gan như không có mặt. Lý Vĩnh Tiêu nổi tiếng bủn xỉn, không những không đồng ý mà chắc chắn sẽ còn rút đôi giày Yearcon của ông ta ra đánh cho cô rụng hết cả răng.
Tưởng tượng đến cảnh đó thôi mà cô đã cảm thấy ớn lạnh rồi, bỗng —— một ý nghĩ chợt lóe lên, cô nhớ lần trước hình như Từ Yến Thời có chia sẻ đường link về cuộc thi gì đó, cô lập tức mở điện thoại lên tìm lại, nhưng phát hiện Từ Yến Thời đã xóa mất rồi.
Cô gõ gõ bàn phím, vừa gõ vừa hỏi Lâm Khanh Khanh: “Từ Yến Thời đâu rồi?”
“Ở phòng họp chính, lão Lương mới đến, lão đại đang thương lượng với ông ấy vấn đề của nhóm hàng bên Vi Đức.”
Hướng Viên: “Lão Lương là ai?”
Lâm Khanh Khanh giải thích: “Lương Lương.”
Cái tên này. Hướng Viên âm thầm chửi rủa.
Lâm Khanh Khanh: “Lần trước Vi Đức hợp tác với bên ta về sản phẩm theo dõi, chưa tiêu thụ ra bên ngoài, chỉ mới là nhóm hàng thử nghiệm. Trần San thương lượng với bên Vi Đức rất lâu mới lấy được hợp đồng, hình như bên kia nể mặt lão đại nên mới chịu ký, dù sao năm đó Vi Đức cũng muốn đào tạo lão đại mà. Nhưng rốt cuộc lô hàng đó xảy ra vấn đề, khiến Vi Đức rất thất vọng về lão đại. Lương Lương là tổng chỉ đạo của bộ phận nghiên cứu và phát triển Vi Đức, có điều ông ấy không tiếp quản nhiều nữa rồi, mấy năm nay chỉ lùi về sau, nhưng lần này vì chuyện của lão đại mà ông ấy đã ra mặt làm việc với lãnh đạo Vi Đức.”
“Tại sao lại gây ra sơ xuất?”
“Không biết nữa, chắc là có người đi làm mà chỉ mãi suy nghĩ đến chuyện yêu đương, vẽ vít số một thành vít số hai, phía nhà máy cũng đâu biết gì, chỉ dựa theo bản thiết kế mà làm, cuối cùng cứ thế sản xuất ra lô hàng đấy.” Lâm Khanh Khanh nói câu này cực kỳ cay nghiệt.
Hướng Viên: “Cao Lãnh à?”
Lâm Khanh Khanh: “Cao Lãnh kia làm gì có tư cách làm chuyện này chứ, là Lý Trì. Nhưng Cao Lãnh cũng không thoát khỏi liên quan được, bởi vì anh ta là người kiểm tra bản vẽ.”
“Từ Yến Thời không để ý à?”
“Lúc đó lão đại đang ở Bắc Kinh, Lý Trì toàn quyền quản lý trực tiếp. Lúc đó mọi người đều tưởng chỉ là sai sót nhỏ, thu hồi về rồi đổi lại là xong, kết quả bên Vi Đức cứ nhất quyết không tha, còn chĩa mũi dùi này vào lão đại. Nói tóm lại giờ ở tổ một người nào người nấy đều đang nơm nớp lo sợ.”
***
Hướng Viên đứng bên ngoài phòng họp nhìn vào cửa kính, cửa sổ lá lách không kéo lại nên cô nhìn vào qua khe hở. Từ Yến Thời ngồi đối diện với người mặt mũi cương nghị, nhìn qua chắc đã gần sáu mươi tuổi, tóc bạc trắng nổi bật dưới ánh đèn.
Hôm nay Từ Yến Thời mặc áo khoác rằn ri, quần thể thao ôm sát, đi giày Martin khiến cả đôi chân thon dài nổi bật hẳn. Anh ngồi cuối bàn họp, ghế hơi dịch ra, nghiêm túc nói chuyện với Lương Lương, tận tới lúc Lương Lương nhận được điện thoại phải về thì mới thôi.
Từ Yến Thời đứng lên tiễn người ra khỏi phòng, lúc quay lại thì đã thấy Hướng Viên đứng trước cửa, trên tay cầm đúng một ly nước nóng, cười nịnh nọt nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt: “Tổ trưởng Từ? Có khát không?”
Khi không tỏ ra ân cần, không phải kẻ gian cũng tức kẻ trộm.
Từ Yến Thời không khách khí nhận lấy, không lạnh không nhạt nói câu cảm ơn, sau đó không cho cô cơ hội mở miệng mà trực tiếp đi qua, xoay người vào phòng họp.
‘Cạch’ một tiếng đóng cửa lại.
Hướng Viên bị nhốt bên ngoài: …