Thế nhưng hình như Diệp Thành đã đánh giá quá thấp trọng lượng của thanh kiếm này. Diệp Thành khẽ vận khí, thanh kiếm không hề di chuyển.
“Ít cũng phải một trăm cân”, Diệp Thành phỏng đoán, cũng chẳng trách mà nó nằm biệt lập ở đây. Trọng lượng tới cả trăm cân như vậy không phải để chơi được. Những để tử bình thường không thể cầm nổi nó lên, cho dù là cầm được nó lên cũng phải vận đủ chân khí. Nếu như lấy nó để đấu với người khác, không bị người ta diệt thì cũng khiến bản thân mình mệt đến chết.
Có điều cũng vì vậy nên hắn mới có hứng thú với thanh kiếm này. Chỉ cần vận khí thêm một chút Diệp Thành đã có thể cầm được nói lên và thổi bay lớp bụi trên bề mặt thanh kiếm.
Diệp Thành có thể cảm nhận được khí tức của thời gian, trên chuôi kiếm còn khắc hai chữ cổ: Thiên Khuyết.
“Thiên Khuyết”, Diệp Thành thầm nhủ rồi quan sát kỹ thanh kiếm.
Thanh Kiếm này chưa từng được mở ra, trông nó to hơn thanh kiếm thường rất nhiều, không rõ chất liệu của nó là gì, chỉ biết nó dày vô cùng, trên thân kiếm còn khắc rất nhiều phù văn mà Diệp Thành nhìn không hiểu, vả lại cũng rất lâu đời rồi.
“Quả là một thanh kiếm kỳ lạ”, Diệp Thành khẽ lẩm bẩm. Một thanh kiếm còn chưa được dùng đến mà lại nặng thế này, nếu như mang đi chém người thì có lẽ không ổn, có điều nếu mang đi đập người thì lại là một lựa chọn không tồi.
“Chọn mày”, Diệp Thành khiêng thanh kiếm trên vai đi ra ngoài.
Ấy?
Ở phía xa vang lên giọng nói của Chu Đại Phúc: “Tiểu tử, người như ngươi không chọn lấy binh khí khác mà chọn thanh kiếm này làm gì?”
Keng!
Diệp Thành đi tới. “Keng” một tiếng, hắn hạ thanh kiếm xuống đất. Thanh kiếm quá nặng nên phần nửa thanh kiếm đã cắm vào mặt đất.