Anh Chu: “Sao lại không đi?”
Túc Mạc: “Đi rồi em có thể dùng cơ khí được à?”. truyện ngôn tình
Anh Chu im lặng, nhất thời không biết trả lời như thế nào, sau đó mới nói: “Vấn đề thể chất thì anh cũng hết cách, nếu em dùng cơ khí thì ngay lập tức xe cấp cứu sẽ túm em vào ICU mất. Lại nói, em có tinh thần lực cấp S, đứng từ xa điều khiển cũng không tồi mà…”
Anh Chu nói đến đây bỗng im bặt.
Cơ khí của Viện Nghiên Cứu không yêu cầu cao về thể chất, thấp nhất là cấp D. Còn Túc Mạc thuộc cấp F, là dạng vừa lên đã khiến máy móc phát tiếng cảnh báo ấy, vậy nên cậu chỉ có thể chạm mà không lên được. Không lên Tinh Võng được, cả đời chỉ có thể đứng trước màn hình điều khiển từ xa, hơn nữa thỉnh thoảng sẽ đối mặt với tình huống không bắt kịp thông tin.
Dù vậy, thiên phú mà cậu phô bày ra cũng đủ để người phụ trách Viện Nghiên Cứu động lòng, vậy nên bọn họ đã gửi lời mời học tập cho cậu. Anh Chu cảm thấy đau lòng giùm cậu đàn em này, hiệu suất của Túc Mạc rất cao, trong mỗi hạng mục phụ trách cậu đều có thể đưa ra phương án tốt nhất, định kế hoạch mục tiêu, cuối cùng mới phân nhiệm vụ yêu cầu lên cơ khí cho anh ta.
Số liệu khổng lồ, kết nối với Tinh Võng, xử lý cơ sở dữ liệu,… đôi lúc sẽ cần phải lên khoang mô phỏng.
Máy móc tính toán bình thường thì được, nhưng dữ liệu tổng thì cần phải lên cơ khí. Anh Chu nhớ có lần hợp tác với phòng thí nghiệm kế bên chạy một tổ số liệu, rõ ràng đàn em của anh ta đã suy luận ra hết công thức, lại vì sơ sẩy của học sinh phụ trách lên cơ khí chạy số liệu mà khiến nỗ lực hai tuần qua của bọn họ đều lãng phí.
Lúc ấy Túc Mạc đứng từ xa điều khiển, suy cho cùng thì vẫn là từ xa, không thể thấy tận mắt biến động của số liệu, cũng không thể kịp thời chỉnh sửa sai sót thông tin.
“Nghe nói hạng mục nghiên cứu mà Sở Nghiên Cứu 1 đang làm là hợp tác với Tập đoàn Thương Khung, em biết trò chơi “Thiên Hoàn” rất hot gần đây không? Thiết bị đăng nhập của bọn họ chính là hạng mục mà Sở Nghiên Cứu 1 hợp tác với Thiên Khung, mục đích là phát minh ra thiết bị đăng nhập kiểu mới.” Anh Chu nói: “Giới hạn của thiết bị đăng nhập đã từ D mở rộng đến E, có lẽ bọn họ sẽ triển khai đến thiết bị đăng nhập cấp F đó.”
Túc Mạc nghe vậy thì ngẩn ra: “Vậy à?”
Anh Chu: “Hình như em không hứng thú lắm thì phải, mấy tháng nay cũng không siêng năng đến phòng thí nghiệm như trước nữa…”
“Có ạ?” Túc Mạc nhổm dậy, cậu mở đèn đầu giường lên: “Em bình thường mà, dạo gần đây có ít việc trên phòng thí nghiệm.”
Trong căn phòng yên tĩnh không có tiếng động nào khác, Nhạc Nhạc tiến vào trạng thái ngủ đông để nạp điện, âm thanh náo nhiệt duy nhất đến từ đầu dây bên kia.
Anh Chu cảm thấy có gì đó sai sai: “Sao giờ này em chưa ngủ nữa? Không phải em phải ngủ trước 11 giờ hả?”
“Đổi lại rồi, giờ thành 12 giờ.” Túc Mạc day trán: “Gần đây em chơi game.”
Anh Chu nghĩ rằng Túc Mạc vẫn còn chơi mấy trò trong máy tính quang tử, lúc ở trong phòng thí nghiệm cậu rất thích chơi. Anh ta tiếp tục nói: “Vừa hay kỳ nghỉ này không có việc gì ở phòng thí nghiệm, em nên dành thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn. Chờ anh tới Viện Nghiên Cứu rồi, nếu gặp được mấy ông lớn ở đó thì sẽ xin chữ ký cho.”
Túc Mạc cười: “Được, cảm ơn anh.”
Anh Chu lại trò chuyện với Túc Mạc về một số điều mà mình thấy trong quá trình khảo sát, gửi tài liệu liên quan vào hòm thư của cậu, cuối cùng dặn Túc Mạc nghỉ ngơi sớm một chút, sau đó cúp điện thoại. Hiếm khi Túc Mạc lại mất ngủ, cậu ngồi trên giường đọc mail, sau khi ngắm nhìn phong cảnh đặc biệt và lộng lẫy bên ngoài tinh hệ thì cậu ngẩn người ra, cuối cùng nhấp vào vòng bạn bè.
Hầu hết trên newfeed của cậu đều là bài đăng về phương châm sống của các Giáo sư, hoặc các bức ảnh phong cảnh của ông bà trong gia đình. Đột nhiên, Túc Mạc nhìn thấy một bức ảnh đặc biệt.
Là hình chụp trò chơi Thiên Hoàn.
Những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu như được bình ổn lại, lôi cậu ra khỏi biển hồi ức.
Cậu chợt bật cười rồi bấm like.
“Túc Mạc, làm người phải thấy đủ.”
***
Quả Sơn Tra ngồi xổm ở cửa điểm dừng chân môn phái Ngự Linh Cư, mở bày bán tạm thời, ánh mắt cậu ta dại ra nhìn người chơi bên ngoài.
10 giờ sáng nay cậu ta online, vừa lên mạng ẩn ID chuẩn bị ra ngoài đánh quái xíu, nào ngờ chưa đánh được bao nhiêu đã bị người của bang hội Chúc Thiên đuổi về khu an toàn.
Trò chơi Thiên Hoàn này có một cơ chế vô cùng rác, tuy bạn có thể ẩn ID với mọi người, nhưng một khi bị người ta giết và đưa vào danh sách kẻ thù thì đối phương chỉ cần mở Thiên Nhãn thì có thể nhìn thấy ID của bạn trong đám người.
Quả Sơn Tra không ngờ cái tên chiến sĩ Không Rời Không Bỏ này lại thù dai như vậy, chuyện qua rồi mà còn cho người ngồi bên ngoài dã ngoại canh chừng cậu ta.
Cũng do cậu ta thất sách, hôm qua bị một nhóm người giết.
Giờ chỉ cần gặp người của Chúc Thiên trên đường thì cậu ta chỉ có thể đừ mặt ra mà trốn trong khu an toàn. Nhưng chuyện này rất là không an toàn đó, cậu ta không dám bày bán ở dã ngoại kiếm tiền, đây là một đả kích trí mạng đối với một thương nhân!
Vì thế, cậu ta chờ từ sáng tới 2 giờ chiều cũng không thấy 8 túi thức ăn chăn nuôi online bảo kê.
“Tài nguyên này có bớt chút không?” Có người chơi chạy tới hỏi.
Quả Sơn Tra thều thào nói: “Được, giảm còn 99%.”
Người nọ nói: “Thêm xíu nữa đi! Gì mà giảm còn 99%, giảm 20% tôi mua liền.”
Quả Sơn Tra nói: “Anh trai ơi, tài nguyên khu tân thủ khó kiếm lắm, giảm còn 99% là tôi lỗ vốn rồi, người quen cũng không có cái giá đó đâu. Nếu không phải muốn làm quen thì tôi đâu có giảm sập sàn thế này. Vầy đi, một giá 99 vàng, mua không?”
Người chơi do dự hồi lâu, cuối cùng cũng mua.
“Haiz, kiếm tiền không dễ, luyện acc clone sao khó dữ vậy.” Quả Sơn Tra ngửa mặt lên trời thở dài, bỗng nhìn thấy thiếu niên đứng trước quầy hàng. Thiếu niên đó vẫn mặc áo vải rách rưới, chỉ có trang sức tay là có vẻ tinh xảo. Lúc này, người nọ đang ngồi xổm trước quầy hàng của cậu ta, thuận tay cầm tài nguyên lên đánh giá: “Không tồi, tài nguyên có 80 vàng, giảm giá 99%, kiếm được 19 vàng.”
Cậu nói xong thì nhìn Quả Sơn Tra: “Hóa ra ai cũng giảm giá còn 99% nhỉ?”
“Anh à, em giảm cho anh 2% được không?” Quả Sơn Tra thấy cậu là muốn sụn chân: “Sao giờ anh mới online, em chờ anh cả buổi trời đó.”
Túc Mạc: “Ngủ quên.”
“Anh còn ngủ trưa nữa hả.” Quả Sơn Tra dọn hàng: “Đi đi đi, tụi mình mau cày cấp đi, em phải nhanh chóng mang gia tài rời khỏi chốn quỷ quái này.”
Cấp bậc của hai người xêm nhau, làm mấy nhiệm vụ phụ thì lên cấp 25.
Sau khi lên cấp 25 thì tốc độ lên cấp chậm lại, Túc Mạc nhìn kinh nghiệm thưởng trong danh sách nhiệm vụ: “Đi đến khu quái dã ngoại đi.”
“Cái gì?” Quả Sơn Tra nghe vậy thì từ chối: “Đi khu quái dã ngoại gì chớ, chẳng may bị người Chúc Thiên giết rồi sao.”
Túc Mạc tắt danh sách nhiệm vụ: “Kinh nghiệm bình quân nhận được từ nhiệm vụ phụ là tầm 10.000, mỗi khi lên một cấp thì giá trị thanh kinh nghiệm sẽ tăng thêm 5%. Sau cấp 25 thì giá trị thanh kinh nghiệm sẽ tăng lên 8%, kinh nghiệm của nhiệm vụ phụ nhiều nhưng tốn thời gian lắm, thay vì làm thì chi bằng đi đánh quái nhanh hơn.”
Quả Sơn Tra: “Hả?”
“Sau cấp 25 thì giá trị của thanh kinh nghiệm tăng lên, chúng ta làm nhiệm vụ phụ cần từ 15 phút trở lên. Dựa vào độ khó và số lượng nhiệm vụ phụ hiện tại, lại xét các nhân tố khách quan thì chúng ta cần 5 tiếng đồng hồ mới đạt tới cấp 28.” Túc Mạc giải thích đơn giản: “Đánh quái ít kinh nghiệm nhưng tốc độ lại nhanh, giảm thời gian truyền tống, thời gian diễn giải cốt truyện,… nếu trung bình một người đánh 200 exp/s thì với tốc độ của hai người đánh, chỉ cần 3 tiếng là chúng ta lên cấp rồi.”
Quả Sơn Tra: “Khoan, anh đang nói gì vậy? Mấy số liệu rối mù đó anh lấy đâu ra thế?”
Túc Mạc nghi hoặc nhìn cậu ta: “Cậu không xem thanh kinh nghiệm khi lên cấp à?”
“???” Quả Sơn Tra: “Ai lại xem thanh kinh nghiệm khi lên cấp chứ… Không phải cứ làm nhiệm vụ là lên cấp à? Anh rảnh quá, tính mấy đó làm gì?”
Túc Mạc: “Tôi không có tính, xem là biết thôi.”
Quả Sơn Tra: “Sao em có cảm giác mình hơi không hiểu rồi đó.”
Người này bị gì vậy, chơi thôi mà có cần phức tạp vậy hông!
“Cấp bậc khác nhau đánh quái thu được giá trị kinh nghiệm khác nhau, cấp thấp đánh quái cấp cao thì kinh nghiệm cao, cấp 25 đến khu quái dã ngoại cấp 25 – 30 là lợi nhất.” Túc Mạc nhìn cậu ta: “Nếu cậu muốn lên cấp nhanh thì đi theo tôi.”
Quả Sơn Tra đi theo Túc Mạc đến khu quái dã ngoại một cách vô tri, hiện tại tầm khoảng 3 giờ chiều, người đánh quái không nhiều lắm, vẫn còn chỗ. Vào chỗ rồi Momo cũng không vội đánh quái, cậu hoặc là chậm rãi tung skill kéo quái rồi chạy trốn, hoặc là đánh chết một con sau đó bất động.
Nhoáng cái 5, 6 phút trôi qua, Momo vẫn còn dò quái.
“Ở đây không an toàn, hơi nguy hiểm…” Quả Sơn Tra nghĩ mà sợ, mới đây cậu ta đứng chỗ này săn quái thì bị người Chúc Thiên đuổi đánh một lần, suýt nữa là chết: “Tụi mình tìm chốn bình an được không anh? Lên cấp chậm tí cũng được, an toàn tính mạng là trên hết.”
Bị giết ở dã ngoại sẽ rớt cấp, ham lẹ chẳng bằng làm nhiệm vụ cầu ổn.
Rốt cuộc Túc Mạc cũng dừng lại, cậu chỉ vào vị trí đó, nói: “Cậu đứng đây, tọa độ 96 Tây, 116 Nam.”
Quả Sơn Tra dựa theo chỉ dẫn của Túc Mạc đi qua, chỉ thấy phía sau chỗ đó là một đám quái chữ đỏ.
Khoan hẵng nói mấy chuyện khác, vừa tiến vào vị trí kia thì chắc chắn sẽ bị quái chữ đỏ bốn phương tám hướng tập kích đó.
Quả Sơn Tra im ru, trong đầu hiện lên muôn vàn suy nghĩ.
Là do phí bảo kê cậu ta đưa không đủ, hay là sai chỗ nào…
Túc Mạc thấy cậu ta không nhúc nhích thì lại nói: “Thất thần gì đó? Lại đây.”
Quả Sơn Tra gian nan nói: “Anh ơi, em chết mất.”
Đây là quái cấp 25, cậu ta vào đó chỉ cầm cự được tối đa 7 giây, sau đó trên mặt đất sẽ xuất hiện một xác chết với ID “Quả Sơn Tra Số 14”.