Giọng Trương Chính rất vang dội, từng chữ rõ rành rành: “Lên nhận bài thi của em đi, Kỷ Xuân Sơn.”
Kỷ Xuân Sơn thong thả đi lên bục giảng dưới ánh mắt kinh ngạc của cả lớp, nhận bài thi đạt điểm tuyệt đối của mình về.
*
“Mày chưa về nhà à?” Đoàn Triết thu dọn sách vở, thấy Thẩm Hòe Tự còn nằm nhoài ra bàn giả chết bèn tốt bụng nhắc nhở, “Trời sắp mưa rồi đấy.”
“Trước khi chết, tao muốn cảm thụ thế giới thêm một lát.” Thẩm Hòe Tự lười ngẩng đầu.
Thành tích đã công bố, Thẩm Hòe Tự xếp thứ sáu. Vốn dĩ phải là thứ năm, nhưng đột nhiên có một tên chuyển trường từ trên trời giáng xuống giật bay vị trí thứ nhất mất rồi.
Sau tiết đầu tiên anh bị Trương Chính gọi lên văn phòng tiến hành giao lưu sâu sắc, ý chính là muốn anh lấy Kỷ Xuân Sơn làm chuẩn.
“Mẹ mày đâu thể thật sự làm gì mày đúng không, chỉ là thi giữa kỳ thôi mà, đâu phải thi đại học.” Đoàn Triết an ủi, “Lần này là sơ sảy trượt dốc.”
Thẩm Hòe Tự yếu ớt xua: “Mày về trước đi.”
Nếu là thi đại học thật thì có khi Triệu Văn Nhân đã lột da anh luôn rồi.
Đoàn Triết nhìn mây mù ngoài cửa sổ, hỏi: “Sắp mưa thật rồi đấy, mày có mang dù không?”
Thẩm Hòe Tự nói rất chắc chắn: “Không mưa đâu.”
Đoàn Triết nhớ lại, những lần Thẩm Hòe Tự nói không mưa đúng là trời chưa bao giờ mưa thật. Cậu ta vỗ vỗ vai Thẩm Hòe Tự rồi cầm cặp sách đi mất.
Có thể do gần đây thức đêm quá thường xuyên, Thẩm Hòe Tự vốn chỉ muốn trốn tránh hiện thực một lát không ngờ lại nằm lên bàn ngủ quên một giấc, cuối cùng bị tiếng mưa to đánh vào cửa sổ gọi tỉnh. Trong tầm mắt là phòng học không một bóng người, ngoài cửa sổ mưa to trắng trời, giọt nước dày đặc quất đùng đùng vào mặt kính cửa sổ.
Thẩm Hòe Tự mơ mơ màng màng nghĩ: Đừng nói mình chết thật rồi chứ…
“Ngủ ngon không?”
Thẩm Hòe Tự bị tiếng nói bất thình lình dọa giật cả mình, quay đầu trông thấy khuôn mặt Kỷ Xuân Sơn, thần trí mới như được trở lại mặt đất.
Anh dụi nhẹ hai mắt hỏi Kỷ Xuân Sơn: “Cậu còn chưa về nhà đi à.”
Ngủ quên làm giọng nói anh hơi khàn đục, ngữ khí không được tự nhiên như ngày thường lại mang theo chút yếu ớt khó gặp.
Kỷ Xuân Sơn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cất giọng chậm rãi nhẹ nhàng: “Trời mưa.”
Thẩm Hòe Tự hỏi: “Cậu không mang theo dù?”
Kỷ Xuân Sơn đáp: “Có mang.”
Thẩm Hòe Tự nhíu mày: “Vậy sao còn chưa đi đi?”
Kỷ Xuân Sơn cười hỏi lại: “Thế cậu có mang dù không?”
“Không có.” Nói xong, Thẩm Hòe Tự mới phản ứng được Kỷ Xuân Sơn đang ở lại đợi mình. Anh hơi ngượng ngùng gãi đầu, nhưng cuối cùng vẫn mạnh miệng, “Tôi chờ mưa tạnh rồi về.”
“Chắc cậu không xem dự báo thời tiết nhỉ.” Kỷ Xuân Sơn dập tắt ảo tưởng của anh, “Mưa kéo dài từ tối nay đến sáng sớm mai, tần suất từ trung bình đến rất lớn.”