“Lương Cửu Công, phủ Lão Tứ có mấy hài tử, tên gọi là gì?” Con trai của Khang Hi nhiều, cháu trai lại càng trên trăm, người để hắn nhớ được chỉ là số ít.
“Bẩm chủ tử, quý phủ Ung Thân Vương hiện tại có ba a ca, Tam a ca Hoằng Thời, được sinh ra vào năm thứ 13, Tứ a ca Hoằng Lịch cùng Ngũ a ca Hoằng Trú đều sinh vào năm Khang Hi thứ 50.”
“Con nối dõi Lão Tứ quá mỏng, lúc sau tuyển tú kêu người nhắc nhở Đức phi, giúp nàng tuyển thêm một vài tú nữ đến phủ Ung Vương.” Mặc kệ hắn có chọn lão Tứ hay không, hắn hy vọng Lão tứ có con nối dõi dồi dào.
“Dạ.”
“Trừ việc xây dựng rầm rộ, Càn Long hoàng đế còn thích hao phí ở những hoạt động ngày hội. Trong đó, khoa trương nhất là thọ yến của hoàng thái hậu Nữu Hỗ Lộc Thị.]
“Nữu Hỗ Lộc thị.” Dận Chân sửng sốt, chẳng lẽ Càn Long là Hoằng Lịch.
Hậu viện phủ Ung Vương, tay của Ô Nạp La Nạp Thị đang bưng chén trà bỗng dừng lại.
“Chủ tử, tứ a ca.” Tâm phúc nhìn chủ tử của mình, bọn họ vừa mới khôi phục từ tin tức gia của mình là hoàng đế, liền nghe được hoàng đế tiếp theo chính là con trai của Nữu Hỗ Lộc thị. Bọn họ có cần phải lôi kéo trước không.
“Không cần, ngươ không nghe được màn trời nói sao. Chỉ sợ Hoằng Lịch sẽ không ngồi lên được vị trí kia.” Đối với hiểu biết của nàng với Tứ gia, chỉ sợ sắc mặt tứ gia đối với Hoằng Lịch những ngày sau sẽ không tốt. Phá sản thì bỏ qua đi, còn đạp đổ cải cách của lão tử, khiến sự vất vả cả đời của Tứ gia trở nên uổng phí. Đây là điều mà Tứ gia không thể nhịn.
[Dựa theo lịch sử ghi lại, đại thọ 50 của thái hậu Nữu Hỗ Lộc thị, Càn Long hoàng đế noi theo đại thọ 50 tuổi của Khang Hi, đoạn đường hồi cung từ Sướng Xuân Viên, an bài những vo số quan viên, dân chúng quỳ để tiếp loan giá của thái hậu. Một ngày đó, dân chúng được ban thưởng liền tiêu mười vạn 8750 lượng bạc.Vải vóc tốt hơn vạn thất.]“Làm càn!” Dận Chân nghe được mừng thọ của Nữu Hỗ Lộc Thị vậy mà lại dựa theo tiệc mừng thọ của Khang Hi liền đập bàn đứng lên. Nữu Hỗ Lộc thị chỉ là một cách cách, sao dám so sánh với hoàng thượng. Tới khúc sau, nghe được tiêu phí bạc cùng vải vóc, Dận Chân lập tức đứng dậy, đi đến hậu viện.
Dận Tường sửng sốt, rồi vội vàng đứng dậy ngăn Dận Chân: “Tứ ca, huynh muốn làm gì, chất nhi Hoằng Lịch vẫn còn nhỏ, ngay sau giáo dục là được.”
“Cái tên bại gia tử này, bản vương sao có thể có một đứa con như vậy. Để tránh cho việc Đại Thanh sau này tiêu tùng trong tay hắn, chi bằng hiện tại liền đánh…” Dận Chân dừng lại, cuối cùng vẫn không nói ra từ “chết”. Dù sao cũng là thân sinh, con hắn cũng không có nhiều.
“Tứ ca, không được, sự tình tương lai ai mà biết được, nếu giáo dục không được, huynh cũng đâu có chỉ có một nhi tử.” Người Ái Tân Giác La không có truyền thống giết chết người trong nhà.
[Thọ yến Thái hậu, xử lý đều rất xa hoa, từ Vạn Thọ Sơn đến môn Trực Tây, mỗi một tỉnh liền yêu cầu làm kính đàn cùng hạ lễ cho hoàng thái hậu. Vì lấy lòng thái hậu cùng hoàng đế, những quan viên đó vắt hết cả óc, dùng vải lục đắp núi cao, dùng vô số Khổng Tước dựng thành hai ba cột đình Phỉ Thúy. Dù sao thì xa xỉ thế nào thì đều sẽ bị ảnh hưởng. Có thể tưởng tượng ra toàn bộ từ trên xuống dưới Triều Thanh là bộ dạng gì.] [Cho mẹ ruột một thọ yến xa xỉ như vậy, chính bản thân Càn Long thì càng không cần nói. Dựa theo lịch sử ghi lại, đại thọ 70 điểm của Càn Long, Hòa Thân cùng Vĩnh Lộ vì lấy lòng Càn Long, liền bảo quan viên tiến công những hạ lễ đều lấy số theo cửu. Có thể tưởng tượng, hạ lễ lớn như vậy, quan viên sẽ tự mình bỏ ra sao? Tất nhiên là không rồi, cuối cùng chính là áp bức dân chúng, thu vét mồ hôi, nước mắt của nhân dân. Chính Càn Long lại còn cảm thấy mình là một lão nhân Thập toàn, một thiên cổ nhất đế văn trì võ công trác tuyệt. Còn học Khang Hi cách xử lý yến thiên tẩu, thượng bất chính, hạ tắc loạn.]Khang Hi có ý nghĩ xử lý yến thiên tẩu:….
Lương Cửu Công lặng lẽ liếc mắt nhìn hoàng thượng một cái, người khác có thể không biết chứ bản thân hắn là một thái giám thiếp thân, chắc chắn là biết, năm nay là đại thọ 60 của hoàng thượng, hoàng thượng cũng muốn chúc mừng bốn phía. Hoàng thượng muốn mở tiệc chiêu đãi để những lão nhân từ 60 tuổi trở lên chúc thọ hắn.
[Nhắc đến y học cổ đại và điều kiện giao thông, những lão nhân đã 60 tuổi trở lên, lặn lội đường xa đến kinh thành. Mọi người có thể tưởng tượng được sẽ có bao nhiêu lão nhân sinh bệnh trên đường đi. Chẳng lẽ, Càn Hi và Càn Long đều cho rằng những lão nhân đó giống họ à, từ nhỏ đã ăn sung mặc sướng, ra ngoài đi chơi đều mang theo một đống thái y cùng dược liệu. Dẫn người như vậy đi thọ yến lại không sợ thiên lôi đánh xuống.]Dận Đường nuốt nước miếng, cô nương này đúng là cái gì cũng dám nói, hắn rất muốn biết sắc mặt hiện tại của hoàng a mã. Từ lúc Thái hoàng thái hậu hoăng thệ, không ai dám nói như vậy với Hoàng a mã. Không, cho dù Thái hoàng thái hậu còn sống đi chăng nữa, thì cũng không dám nói vậy với hoàng a mã. Dận Đường nhìn về phía hoàng cung, đột nhiên cảm giác cái gì mà tranh ngôi hoàng đế, nghe những chuyện bát quái này so với phí tâm tranh đấu thì thú vị hơn nhiều. Hoàng thượng thì sao, còn không phải bị một tiểu nữ tử đời sau mắng đến mặt mày xám tro.
Dận Đường cực kỳ hy vọng, màn trời hôm nay vẫn luôn tồn tại, thật là hả giận. Trước giờ, đều là lão gia tử giày vò bọn họ, hiện giờ rốt cuộc đã có người không cho lão gia tử mặt mũi nào, chọc hắn tức nổ phổi.
Trên mặt Mục Hòa Luân bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rất cao hứng. Yến thiên tẩu này vừa nghe là biết phải tiêu rất nhiều tiền. Nội vủ phủ chắc chắn phải bỏ tiền, nhưng Hộ Bộ lại trống rỗng. Hiện giờ, bị màn trời nói vậy, Hoàng thượng chắc sẽ không làm. Giảm đi một lượng lớn…