Mẹ lão không đợi liền đánh tay lão hối thúc: “Mở cửa, vô nhà nói chuyện”
Sau khi cánh cửa nhà vừa khép lại, mẹ lão đánh lên bả vai lão một cái rõ to, giận dữ mắng: “Mày lên đây làm hay cặp kè con này con kia?”
Lão đau đớn ôm vai, vẻ mặt vô cùng hoang mang như không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Con có cặp kè ai đâu”
“Trước mặt tao mà mày còn chối hả?”
Nhận thức được sự việc, lão cười ngây ngô: “Con với mấy đứa đó có gì đâu”
Lão nhìn sang tôi, tôi lạnh lùng quay mặt đi, lão vội chạy tới ôm tay tôi: “Vợ ơi anh nói thiệt mà, anh với mấy đứa đó không có gì hết”
“Được, vậy còn chuyện giặt giùm quần áo, nấu cơm ăn chung là sao?”
Mặt lão ngây thơ: “Tụi anh không có thời gian nên bồ thằng Thanh ở chung giúp thôi mà”
Nói gì cũng cãi được, tôi tức giận không muốn nói nữa.
Lão đẩy mẹ lão vào bếp: “Mẹ nấu cơm đi, con có chuyện riêng”
Mẹ lão gằng giọng: “Liệu hồn đó nha”
Sau khi mẹ lão đi khỏi, lão nắm tay tôi kéo lên gác, lên đến thì lão đóng cửa khóa lại, nhanh chóng cởi áo, tôi sợ hãi quay người bỏ chạy. Xui thay, bị lão nắm lại đè xuống, tim tôi lúc ấy ngỡ như văng ra ngoài, tôi sợ nhưng vẫn tỏ ra cứng rắn: “Anh muốn gì?”
Lão cười ranh ma: “Chứng minh trong sạch”
Lão vừa cúi đầu xuống tôi lập tức đưa hai tay lên che mặt, tôi nghe lão thở dài một hơi: “Oan quá, anh thật sự không làm gì sai mà, nếu anh nói dối ra đường…”
“Im!” Tôi hoảng loạn hét lên ngắt lời không cho lão tùy tiện thề thốt linh tinh.
Lão hôn lên môi tôi liên tục như muốn thoả nỗi nhớ: “Anh thề đó”
Dù sao lâu rồi mới gặp, tôi không muốn mấy chuyện này làm ảnh hưởng, tôi đẩy lão ra rồi ngồi dậy đe doạ lão: “Chuyện này em tính sau, tốt nhất là không có gì, không thì em thiến anh”
Lão cười gian: “Có muốn kiểm tra hàng trước không?”
Tôi đá vào chân lão: “Tắm rồi ăn cơm”
Lão bỗng ôm lấy chân tôi nài nỉ: “Em không định coi nó còn tốt hay mốc rồi hay sao?”
Tôi buồn cười đá lão thêm cái nữa: “Để cho nó mốc luôn đi”
Xuống dưới phụ mẹ lão nấu cơm, lão ôm quần áo vào toilet, đi ngang còn nhìn tôi đe dọa kiểu “Nhớ mặt đó”.