Những người đó là các phóng viên, ngoài ra còn có một nhóm người khác.
Trong trường hợp này, nếu Tô Khiết đi ra ngoài, có lẽ sẽ bị mọi người phun nước bọt đến chết mất.
Lúc này Tô Khiết đang ở nhà họ Đường, mà ông Tô đang ở nhà, ông Tô vốn dĩ muốn đi ra ngoài giải thích với mọi người, nhưng bọn họ không thèm nghe, ném trứng, thậm chí là đá vào người ông.
Cũng may có quản gia bảo vệ, ông Tô không bị thương, quản gia bị ném một quả trứng. Lần này, Trác Hiểu Lam cũng bị mắng té tát phun máu chó, tất cả đều tố cáo Trác Hiểu Lam là bác sĩ nhưng lại nói dối lừa gạt người khác, cho rằng Trác Hiểu Lam lợi dụng nhà họ Tô để che giấu cho Tô Khiết.
Ngay sau khi Trác Hiểu Lam ra khỏi cổng bệnh viện bị ném một quả trứng vào người, cho nên Trác Hiểu Lam không dám ra khỏi bệnh viện nữa.
“Thật quá đáng, bọn họ thật quá đáng.” Bà Đường tức giận nhảy dựng lên: “Bọn họ rõ ràng là nói dối. Không ngờ bọn họ lại xảo quyệt như vậy.” Tô Khiết nhìn bà ông Nguyễn trong video, Tô Khiết nghe vậy, khóe môi hơi nhếch lên một chút, quả nhiên, bà Nguyễn này mới đích thật là cao thủ!
“Bây giờ nên làm như thế nào?”
Hiện tại cổng nhà họ Tô đều đã bị chặn, ông cụ Tô không dám đi ra ngoài, những lời mắng chửi trên mạng càng ngày càng khó nghe, không chỉ có Khiết Khiết bị mắng mà lần này cả Trác Hiểu Lam cũng bị mắng đến phát mệt.”
Bà cụ Đường càng thấy càng lo lắng.
“Bây giờ trừ khi có thể chứng minh được rằng vết thương của ông Nguyễn là giả? Còn không thì …”
Sắc mặt lúc này của ông cụ Đường ngưng trọng lại, muốn nói lại thôi, nhưng ý tứ lại vô cùng rõ ràng.
“Chuyện này rõ ràng là do hai lão già nhà họ Nguyễn đã thương lượng, tính kế hết rồi, làm sao chứng minh được? Ông Nguyễn thật sự là lão già xảo quyệt, ông ta đã tính kế như vậy, nhất định sẽ không để cho chúng ta có bất kỳ cơ hội nào.”
Chính vì hiểu được điều này nên bà Đường mới càng lo lắng hơn.
“Cháu lại cảm thấy rằng đây là một cơ hội tốt làm một mà khỏe mười.” Khóe môi Tô Khiết từ từ cong lên, vốn dĩ cô cho rằng đoạn video này không phải do ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn gửi cho nên không muốn cãi nhau kịch liệt với bọn họ, không ngờ bọn họ lại nhẫn tâm đến mức như vậy.
Đã như vậy cũng đừng trách cô.