Bốn người đều không nói nữa, rất nhanh, phía trước xuất hiện một lều vải.
– Ồ, Lưu Lão Thất, sao ngươi lại mang mấy người trẻ tuổi này tới đây?
Một người đàn ông tuổi trung niên nhìn thấy bọn họ, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái cùng không rõ. Hiện tại nơi này là trọng địa trong trọng địa, có thể tùy tiện dẫn người vào sao?
– Bọn họ có tín vật và thư tay của Ngô Tùng Lâm đại sư, có thể toàn quyền đại diện Ngô đại sư!
Lưu Bộ Thành tức giận nói.
– Cái gì!
Người đàn ông tuổi trung niên kia lấy làm kinh hãi. Ngô Tùng Lâm a, ở Vũ Quốc chỉ đứng sau Vũ Hoàng, ngang hàng với gia chủ của Bát Đại Hào Môn.
– Nói chung, ta dẫn bọn họ đi gặp mấy vị đại nhân trước!
Lưu Bộ Thành nhìn thấy đối phương giật mình, trong lòng bay lên một luồng khuây khoả. Trước đó hắn cũng khiếp sợ như vậy, hiện tại có người chia sẻ, để hắn có loại vui vẻ không tên.
Hắn mang theo ba người Lăng Hàn tiến vào một lều vải lớn nhất. Nơi này là địa phương mà các thế lực lớn thương nghị, lúc này cũng có ba đại nhân vật tọa trấn.
– Cái gì, bọn họ đại biểu Ngô đại sư?
Ba vị đại nhân vật kia cũng kinh ngạc, chuyện này là dính đến Linh khí cấp cao a, Ngô Tùng Lâm lại phái ba thiếu niên tới, thậm chí còn có hai người là Tụ Nguyên Cảnh, để bọn họ không thể nào tiếp thu được.
– Đúng, đây là tín vật và thư tay của Gia sư.
Lý Tư Thiền nói.
Ba vị đại nhân vật đồng thời mở ra xem. Đây quả thật là tín vật của Ngô Tùng Lâm, mà chữ viết cũng hoàn toàn ăn khớp. Đương nhiên, cho dù có tín vật và thư tín, nhưng bởi vì việc này quá lớn, bọn họ còn phải bẩm báo Hoàng đế và Ngô Tùng Lâm để xác nhận.
– Được, các ngươi ở nơi này trước, có thể tham dự vớt linh khí.
Một đại nhân vật nói.
Vớt linh khí, lời này sao nghe khó chịu như vậy nhỉ?
Bởi vì lều vải nơi đây có hạn, Lăng Hàn có thể độc chiếm một cái, nhưng Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền phải chen a.
Hiện tại Lăng Hàn đại biểu Ngô Tùng Lâm, bởi vậy có tư cách biết càng nhiều tư liệu. Hiện ở đây tổng cộng có mười thế lực, ngoại trừ Hoàng thất, chính là Bát Đại Hào Môn cộng với Hổ Dương Học Viện.
Đương nhiên, Hổ Dương Học Viện chỉ có hai vị viện trưởng có tư cách tham dự, những người khác căn bản không biết có chuyện như vậy.
Ngay cả Thiên Dược Các cũng bị từ chối ở ngoài cửa, bởi vì đây không phải thế lực của Vũ Quốc, mà là tổ chức lớn vắt ngang thiên hạ, nếu để cho bọn họ biết… Phỏng chừng không bao lâu nữa, các nước xung quanh cũng sẽ xuất động cao thủ đến cướp đoạt Linh khí.
Then chốt là, đầu nguồn của sông ngầm này ở nơi nào, vì sao lại có nhiều Linh khí trôi ra như thế?
Chẳng lẽ… Đó là một bảo khố? Hay là di chỉ của một đại tông thời thượng cổ?
Nếu là trường hợp sau, vậy ngoại trừ Linh khí ra, còn có khả năng được công pháp, đan dược, thần dược…
Bởi vậy, chuyện này đương nhiên phải hết sức bảo mật.
Tại sao bọn họ không nghịch dòng tiến lên, đi tới đầu nguồn sông ngầm? Đơn giản, bọn họ căn bản không qua được!
Chỉ cần ẩn vào sông ngầm, không bao lâu sẽ gặp phải một đạo bình phong vô hình, ngăn cản bọn họ tiếp tục tiến lên. Đây là do mấy vị cường giả Linh Hải Cảnh phát hiện, bởi vì hung hiểm không biết, tự nhiên không thể để Dũng Tuyền Cảnh thậm chí người càng yếu hơn tiến vào mạo hiểm.
Ở Vũ Quốc, Dũng Tuyền Cảnh là sức mạnh trung kiên, Linh Hải Cảnh là cao thủ tuyệt đối. Bởi vì cường giả Thần Thai Cảnh quá ít, chỉ có Hoàng thất, Bát Đại Hào Môn, Hổ Dương Học Viện mới có thể cầm ra được, còn Thiên Dược Các, bởi vì là sức mạnh ngoại lai, tự nhiên không tính ở bên trong.
Mà các gia tộc lớn, cường giả Thần Thai Cảnh rất ít ỏi, không ai không bế quan xung kích Sinh Hoa Cảnh, để cầu đột phá tuổi thọ cực hạn, thành chí cường chân chính. Bởi vậy dù cho nơi này có Linh khí trôi ra, cũng không thể hấp dẫn cường giả Thần Thai Cảnh tới đây.
Trừ khi, chứng minh nơi này có công pháp cao cấp, tồn tại thần dược, như vậy khẳng định cường giả Thần Thai Cảnh sẽ ngồi không yên.
Lăng Hàn nắm giữ hết thảy tình báo, mang hai nữ đi tới bờ sông. Hiện tại bọn họ có thể dùng lưới vớt linh khí, nhưng nghiêm cấm trực tiếp ra tay, ra tay cũng được, nhưng phải tới hạ du.
Bởi vì những Linh khí này vừa chạm tới sẽ tự chủ kích hoạt, trực tiếp bay đi, bởi vậy phương pháp này phải dùng ở cuối cùng.
Tình hình nơi này có chút khôi hài, từng cao thủ Dũng Tuyền Cảnh như ngư ông mở lưới, chờ đợi Linh khí trôi qua, sau đó vớt cá, à không… Vớt Linh khí.
– Lại tới nữa rồi!
Có người đột nhiên kêu lên, phía trước trôi đến một cây đao.
—————