“Không đi.” Bạch Thời dùng bản mặt vô cảm để từ chối, lúc nãy đại ca chỉ mới làm một lần, hơn nữa bởi vì đề phòng nên không làm quá kịch liệt, hiện tại cậu hoàn toàn không khó chịu chút nào. Nhưng nếu đi theo, có khi đại ca sẽ làm một lượt ở dã ngoại, nếu dùng cơ giáp, có khi lại thêm một lượt giữa không trung, dù sao lúc gặp lại, đại ca còn có vẻ muốn làm trên ghế cơ mà, cho nên có chết cũng không thể đi.
“A Bạch?”
“Không, em ngủ.” Bạch Thời nói xong thì đứng dậy, vội vã tiến vào phòng ngủ.
Tống Minh Uyên nhìn bóng lưng cậu, không miễn cưỡng, trước khi đi nhờ bạn học coi chừng đừng để cậu chạy loạn, sau đó mở cửa đi ra ngoài, dự định đi nhanh về nhanh. Bạch Thời căn bản không buồn ngủ, ngồi trong lều một lát, lết ra quan sát: “Đại ca của tôi đâu?”
“Đi rồi… Cậu gọi cậu ấy là đại ca?”
“Ừm.”
“Này.” Nam sinh thấy Bạch Thời lại quay vào, không kiềm lòng nổi mà lên tiếng gọi lại, vẫy tay, “Ngồi một mình không buồn hả? Tới đây ngồi một lát đi.”
Bạch Thời không có ý kiến, chậm rãi bước tới.
Các vị giáo sư và nam sinh lập tức giật mình, một đằng là vì phía nhà trường đã từng nói phải cố gắng giữ gìn quan hệ với người này, một đằng thì do thầy cô đã lén đưa nhiệm vụ, nhưng giáo sư cũng có thể nhận thấy tâm tư của Lydia dành cho Tống Minh Uyên, vì thế không nói chuyện này với cô, chỉ có nam sinh được giao thêm trách nhiệm, nhưng từ khi tới đây đến giờ Tống Minh Uyên coi chừng người này quá kỹ, mãi tới hôm nay mới tìm được cơ hội.
Họ trò chuyện với Bạch Thời, phát hiện thực ra chẳng có gì để nói, nam sinh thì biết sau này cậu sẽ tới hệ cơ giáp, bèn lôi máy tính ra đưa cho cậu một cái kính: “Muốn đánh mấy trận không?”
Nơi này không có mạng, nam sinh có cài game offline trong máy, môi trường không khác Tranh Bá là bao, có thể tự tạo nhân vật. Bạch Thời vẫn cảm thấy cái ID của mình quá phiền muộn, đương nhiên bây giờ thấy vậy thì rất vui, nhanh chóng đăng nhập, đặt một cái tên thật là khí phách, lựa chọn cấp bậc cao nhất.
Nam sinh chần chừ hỏi: “Cơ giáp cao cấp có thao tác rất phức tạp, cậu chắc chắn chứ?”
“Ừ.”
Nam sinh gật đầu, đeo kính của mình vào, nhanh chóng tiến vào phòng quyết đấu, sau đó… Bị ngược đãi. Hắn sững sờ nhìn chữ chấm dứt, miệng há hốc, thật lâu sau vẫn chưa hoàn hồn, nói sao thì hắn cũng ở ban một trong hệ cơ giáp, hơn nữa trình độ còn tầm trung-thượng, không tới mức thảm như vậy chứ? Chẳng lẽ là do mình khinh thường?
“Thêm trận nữa?”
Bạch Thời ừ một tiếng, thấy đếm ngược kết thúc, lập tức xông tới, lại thành hạ người ta nữa rồi.
“… Thêm một trận.”
“Ừ.”
Mấy phút sau, nam sinh bắt đầu cam chịu, nghĩ thầm: người có thể được học trưởng chú ý quả nhiên không đơn giản. Lydia và các giáo sư vẫn ngồi bên cạnh quan sát, thấy nam sinh lại thua, Lydia đột ngột tiến lên hai bước: “Để tôi.”
Nam sinh liếc nhìn cô, dứt khoát tránh ra. Lydia dùng luôn nhân vật của hắn, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình, nhanh chóng di chuyển. Gần đây Bạch Thời gặp quá nhiều việc phiền muộn, cần một nơi để trút ra, cho nên đối xử với ai cũng như nhau, không ngoài dự liệu, cậu lại hành hạ người ta tới bến. Nam sinh âm thầm hít khí, Lydia là một trong những người xếp hạng cao ở hệ cơ giáp, ai ngờ cũng không phải là đối thủ của người này, lai lịch của thiếu niên này là gì?
Lydia im lặng vài giây, giọng nói lạnh hơn: “Tiếp tục.”
Bạch Thời đáp lại một tiếng, chăm chú chiến đấu, chẳng tốn bao nhiêu công sức đã đánh xong.
“Tiếp tục!”
Bạch Thời hơi dừng lại, cảm giác giọng điệu của người này không ổn, cậu đoán mình gặp phải người hiếu thắng rồi, đợi đã nào, đây không phải là em gái chứ? Bạch Thời lập tức rời khỏi trò chơi: “Được rồi, đừng đánh nữa.”
Lydia siết tay thật chặt, hoàn toàn không thể chấp nhận việc mình lại không phải là đối thủ của người này, cô nhìn chằm chằm vào Bạch Thời thật lâu, nét mặt không thay đổi: “Nếu như cảm thấy thế này không thú vị, chúng ta có thể đánh thực chiến.”
Bạch Thời lắc đầu, nhắc nhở: “Cơ giáp của tôi là cơ giáp cao cấp.”
Với tình hình trước mắt thì cơ giáp cao cấp khá là hiếm, đa số quân giáo sinh bình thường đều dùng cơ giáp trung cấp, có điều gia tộc của Lydia rất giàu, đương nhiên cô phải khác với họ rồi, lạnh lùng nói: “Vừa khéo, của tôi cũng vậy.”
Bạch Thời chớp mắt mấy cái: “Lưới thần kinh có phức tạp không?”
“Có, nếu cậu lo lắng, tôi có thể chỉ dùng một phần…” Lydia còn chưa nói xong, chỉ thấy một ánh sáng màu đỏ lóe lên, không gian cầm tay trên cổ Bạch Thời bắt đầu bay lơ lửng, mấy giây sau lại rơi xuống, cô lập tức ý thức được đây là cái gì, biến sắc, nam sinh bên cạnh cũng hiểu, hai người cùng nhìn về phía Bạch Thời.
—— Đây là tinh thần lực cấp S!
“Không phức tạp đến mức tôi phải khởi động, cơ giáp của tôi có thể khởi động đấy.” Bạch Thời lựa lời, “Hơn nữa sắp tới giờ ăn cơm rồi, cho nên đừng đánh nữa nha?”
Lydia không nói không rằng, quay người rời đi, niềm tin kiên định trong lòng đã bị đánh cho nát bấy, tinh thần lực cấp S, sự chênh lệch giữa cô và người này lớn như rãnh trời!
Nam sinh thì nhìn chằm chằm Bạch Thời sững sờ, nghĩ thầm, động tác khi chiến đấu lúc nãy quá đơn giản, hắn thật sự không nhận ra tinh thần lực cấp S… Trong giây lát, hắn đột nhiên nhớ tới điều gì đó, cực kỳ kinh ngạc: “Tôi nhớ Tống Minh Uyên từng nói cậu tên là Bạch Thời? Cậu… Cậu có phải là Bạch Thời mà tôi biết không?!”
Bước chân Lydia dừng lại, quay phắt sang.
Bạch Thời: “…”
Bà nó, suýt nữa thì cậu đã quên việc mình từng giáng cho học viện Hoàng Gia một cú tát đau điếng ngay trên địa bàn của người ta, làm sao bây giờ? Đại ca không ở đây, mình sẽ bị mấy người này dùng ánh mắt giết chết hả?
Bạch Thời im lặng một lát, mặt liệt đứng dậy: “Tôi mệt, gặp lại.”
“Đợi đã đợi đã.” Nam sinh vội vã đuổi theo, “Cậu là Tiểu Nhị Hóa, nhất định là Tiểu Nhị Hóa đúng không?!”
Mi mới nhị hóa, cả nhà mi đều nhị hóa, đừng có dùng cái tên đấy gọi ông đây được không! Bạch Thời tiếp tục giữ mặt liệt, chậm rãi lui về phía sau. Nam sinh coi như cậu cam chịu, toàn thân đều kích động.
Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa của Phượng Hoàng.
Mặc dù sau trận chung kết, người này hoàn toàn không ra mặt trong hai năm liên tiếp, nhưng cái tên kia vẫn cực kỳ vang dội, nhất là trong học viện Hoàng Gia, nhân vật tinh anh lợi hại nhất hệ cơ giáp lúc trước, sự kiêu ngạo của toàn bộ đế quốc, dưới ánh nhìn của bao người, bị Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa ngược đãi, ấy là chưa kể chuyện hai đánh một, việc này có sức tấn công quá mãnh liệt, đến giờ chiến đội Hoàng Gia vẫn bị bao phủ trong bóng tối của Tiểu Nhị Hóa, mấy mùa giải gần đây thường xuyên bị ép nghe vài câu hỏi về đối phương.
Đương nhiên, đối tượng bị bóng tối tấn công là chiến đội của sinh viên năm ba và năm bốn, những người còn lại ôm một tâm trạng khác hoàn toàn. Bởi vì thời điểm mùa giải ấy diễn ra, sinh viên năm nhất, năm hai còn chưa nhập học, mặc dù họ lập chí thi vào học viện Hoàng Gia, nhưng tạm thời không có lòng trung thành mãnh liệt với trường như vậy, cho nên chỉ cần sinh viên đến từ sinh hệ Bell hay là người thích xem Liên Minh, chắc 80% đều là fan của Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa, mà hắn chính là một trong số đó.
Nam sinh vui sướng đi tới đi lui hai bước, dừng sức ôm cậu thật chặt, sau đó lục tìm không gian cầm tay cả buổi, cuối cùng cũng tìm được một cây bút và một cuốn sổ: “Có thể ký tên không?”
Bạch Thời: “…”
Hình như cốt truyện không đúng lắm hả, chẳng phải nên trợn mặt nhìn tui đầy căm hận sao? Bạch Thời ngơ ngác vài giây, ngoan ngoãn ký.
Nam sinh càng kích động hơn, đang định ôm người ta thêm một cái thì thấy Tống Minh Uyên đã trở về, động tác khựng lại, lập tức rời đi. Tống Minh Uyên hơi nheo mắt, rõ ràng anh thấy bạn học đang rơi vào trạng thái phấn khởi còn Lydia thì lặng đi ở đằng kia, cuối cùng nhìn Bạch Thời, kéo cậu ra ngoài: “Làm sao thế?”
Bạch Thời hơi mờ mịt, cậu nghĩ mình gặp trúng fan rồi, chỉ nói câu không có gì, nhìn đại ca: “Cơm đâu?”
“Ở bên ngoài.” Tống Minh Uyên dẫn cậu tới một chỗ thoáng đãng ngồi xuống, Trọng Thiên đang biến thành người máy chế biến thức ăn, có lẽ sắp được ăn rồi. Bạch Thời rất hài lòng, bảo Lục Việt đi giúp đỡ, còn mình thì kiên nhẫn chờ đợi.
Thời gian trôi qua như thường lệ, nam sinh thân cận với Bạch Thời hơn rất nhiều, còn Lydia bắt đầu giam mình trong phòng riêng, hình như là điên cuồng luyện tập trên máy tính, trên cơ bản đa số thường gian đều im lặng, nhuệ khí cũng giảm bớt, trạng thái này vẫn tiếp diễn cho tới khi tân sinh lục tục trở lại.
Mọi người âm thầm kinh ngạc, có chuyện gì thế, chẳng lẽ đã bỏ lỡ điều gì?
Họ không kịp ngẫm nữa, vì ngay sau đó đã đón nhận một tin như sét đánh giữa trời quang, bởi vì nam thần không đi cùng họ, mà muốn đưa người nào đó về nhà. Nghe nói chuyện này đã được báo cáo với nhà trường và cũng được đồng ý rồi, cho nên họ chỉ có thể trơ mắt nhìn nam thần rời khỏi họ ngay giữa đường.
Mọi người: “…”
Nuông chiều đối phương như thế sao? Mẹ nó, khả năng nam thần bị dụ đi mất quá lớn phải không?