Bọn lão Mao nhìn chòng chọc góc nhà mấy phút liền, tâm trạng có vẻ đứng ngồi không yên.
Chậu lửa hồn nọ lại vẫn đang lẳng lặng cháy, đỏ lửa và dữ dội, chẳng khác mấy ngày trước tẹo nào.
Lúc đầu bọn Hạ Tiều chuẩn bị tinh thần canh nó suốt đêm, đợi qua đêm nay rồi tính tiếp sau.
Ai ngờ trời không chiều lòng người…..
***
Lúc lão Mao mở mắt, chợt giật bắn mình.
Vì lão ngủ quên từ lúc nào không hay.
Là một con rối cấp cao, thế mà lại vừa đánh một giấc giữa đêm khuya thanh vắng ngay tại chính địa phận núi Tùng Vân của bọn họ.
Có câu sự việc xảy ra khác thường, nhất định là có điều kỳ lạ. Lão Mao hoàn toàn không dám ngẫm nghĩ, mà thực ra cũng không kịp ngẫm nữa. Vì sau khi mở mắt ra, lão bỗng dưng quay đầu nhìn bức tường phía bắc.
Tích tắc sau lão như rơi vào trong hầm băng.
Lửa hồn lúc trước còn cháy hừng hực chẳng biết lụi từ bao giờ, hệt như bị ai đó bất thình lình ụp một cái lồng xuống, nói tắt là tắt.
Ánh mắt lão Mao vừa khéo trông thấy đốm lửa nhỏ cuối cùng tắt ngóm.
Lão gần như nhảy dựng lên, bóng cánh vàng to lớn mất kiểm soát quạt tới kéo theo một cơn gió lốc.
Đồ đạc trong phòng đổ vỡ loảng xoảng, Hạ Tiều và Chu Húc giật mình bật dậy.
“Ối?”
“Sao thế?!”
Bọn họ không đợi được câu trả lời, chỉ thấy đại bàng Kim Sí hót vang lao xuống dưới núi.
Khoảnh khắc lửa hồn tắt lụi, Văn Thời và Trần Bất Đáo sắp sửa rời khỏi lồng cũng cảm nhận được.
Bọn họ liếc nhìn nhau, gần như không đợi được ảo cảnh của lồng tiêu tán hoàn toàn, họ mở một cửa trận về thẳng núi Tùng Vân ngay giữa những hư ảnh đan xen.
Đầu còn lại của cửa trận nằm ngay bên cạnh ao tẩy linh, hai người sải bước đáp xuống, chạm mặt với đại bàng Kim Sí đang lao xuống.
Cặp cánh dấy lên gió núi của chim đại bàng uốn cong rừng tùng bạt ngàn, đồng thời cuốn đi làn sương lạnh quanh năm lượn lờ trong ao tẩy linh.
Trận gió mạnh khiến Văn Thời khẽ nhắm mắt.
Hắn nghe thấy tiếng bầy chim hoảng sợ xao động trong mảnh rừng sâu thẳm——
Chợt ồn ào, chợt xa xăm, sau đó khôi phục lại không gian yên tĩnh.
Trong khung cảnh tĩnh lặng ấy, hắn mở mắt, trông thấy đáy ao tẩy linh.
Rong bèo dưới đáy ao đan xen, cát mịn chất thành đống, lá bùa đè dưới đá trận lộ ra một góc vàng.
Cái gì cũng có, mỗi người là không thấy.
“Người đâu?” Cổ họng Văn Thời thoáng khô khốc.
Là hồn tụ hay là hồn tan mất rồi?
Là đúng hạn trở về hay là cứ thế rời đi?
Mãi lâu sau hắn mới nhận ra khoảnh khắc đó tay hắn lạnh như băng, câu hỏi trầm đến mức gần như không thoát ra khỏi miệng. Có lẽ sự mong đợi quá lớn, tai hắn ù đi, trừ máu đỏ sôi sục trong cơ thể thì hắn không nghe thấy gì nữa.
Mãi tới khi bị ai đó vỗ gáy, Văn Thời mới dần thoát khỏi trạng thái đờ đẫn kia.
Tiếng Trần Bất Đáo xuyên qua âm thanh ù ù chui vào trong tai.
Anh nói: “Văn Thời, quay đầu.”
Thế là Văn Thời quay đầu theo.
….
Bất kể trải qua bao nhiêu năm, người trên núi Tùng Vân đêm đó đều sẽ nhớ kỹ cảnh tượng ấy——-
Mai trắng sau núi trải dài mười tám dặm, núi tuyết đồng một màu, mặt đá xanh như ngọc, nước chảy kết thành băng.
Chim chóc bị dọa sợ thành đàn như mây, bay xa rồi lại tìm về rừng tùng.
Tuyết lớn vắng bóng trăm năm rơi suốt từ đêm khuya tới gần hửng sáng, còn ba người không gặp nghìn năm đang đứng trên con đường đá dài khúc khuỷu, thân hình dáng vẻ chẳng hề đổi thay.
Xuyên qua bầu trời đầy tuyết, họ trông thấy Trần Bất Đáo và Văn Thời, cả ba im lặng rất lâu rồi dần nở nụ cười.
Sau đó nâng hai tay trước đôi mắt đỏ hoe, thực hiện động tác cung kính vái chào lâu rồi chưa làm.
“Sư phụ.”
“Sư đệ.”
“Năm đó tròn 20 tuổi xuống núi, ngờ đâu đi là đi luôn không về được nữa….” Không biết trong lời ai nói pha lẫn tiếng cười, giọng nói nghẹn ngào không nghe rõ.
Chắc là Chung Tư rồi.
Mặc dù nghe như đang cười, nhưng bọn họ vẫn luôn khom lưng cúi thấp đầu, không ngẩng mặt lên nổi.
Dẫu sao bãi bể hóa nương dâu, từng ấy năm đã trôi qua.
Ai cũng bảo khó xa quê hương là chấp niệm không lý do và sâu nặng nhất của người trần, chẳng gì sánh bằng lá rụng về cội, năm đó họ tự phong ấn bản thân dưới núi Tùng Vân, ngủ say một giấc ở nơi gần nhà nhất, mong ước cả đời cũng chỉ có vậy.
Cho tới hôm nay, cuối cùng cũng nhận được một cái kết mỹ mãn.
Chim mỏi bay về tổ, được như mong ước.