Kẻ nam tử dưới trăng,đành im lặng cúi đầu.
…
“Tê.. ê …ê …”
Xa xa có một âm thanh phá vỡ trời đêm thanh vắng, văng vẳng truyền lại.
Quỷ Lệ ngẩng đầu, hai mày cau lại, chỉ thấy bên trời có một làn ánh sáng, như lưu tinh vượt qua bầu trời đêm, từ phía chân trời, bay qua bên trên thiên thuỷ trại, rồi hướng phương tây rơi xuống.
Nhưng đằng sau nó, bất ngờ cũng có ba đạo quang mang, khẩn cấp đuổi theo.
Quỷ Lệ với nhãn quang tinh tường hơn người, đã nhận ra bốn đạo quang mang chính là do người tu đạo ngự không mà bay. Còn thấy rằng bốn đạo quang mang trên trời đêm trước sau truy đuổi, mặc dù ba đạo phía sau thuỷ chung không thể bắt kịp, mà kẻ chạy trốn phía trước cũng vô phương thoát khỏi sự đeo bám.
Vào phút cuối cùng, đạo quang mang đầu tiên tựa hồ đã có quyết định, từ trên bầu trời hạ xuống, dựa theo phương vị đó, chính là ở phía tây nam thiên thuỷ trại.
Theo sau, ba đạo quang mang đương truy tung cũng hạ xuống.
Quỷ Lệ trầm ngâm chốc lát, chỉ có điều đêm nay tâm tình rối loạn, thật không muốn lại một mình ở đây, hữu thủ vung ra, không một tiếng động hoá thành đạo thanh quang, hướng nơi bốn đạo ánh sáng mà bay tới.
Ngay sau khi thân ảnh y nhỏ dần, một tiếng “chi chi” vang lên, cửa sổ phòng kế bên Quỷ Lệ bị đẩy ra. Tiểu Bạch tay ôm Tiểu Hôi, nhìn về phía Quỷ Lệ bay đi, giây lát sau, thân ảnh Quỷ Lệ đã tan biến trong bóng đêm.
Tiểu Bạch sắc mặt trầm tĩnh, trên khuôn mặt trắng như tuyết không có chút biểu hiện, chỉ có trong mắt sáng lên, lấp lánh kỳ lạ.
Quỷ Lệ yên lặng bám theo, không bao lâu đã phát hiện nơi mấy đạo quang ảnh hạ xuống, chính là thiên thuỷ trại ngày trước, chẳng qua bây giờ chỉ là một đỉnh núi hoang phế nhiều năm.
Cùng khi hắn xăm xăm tiến nhập vào sơn trại, một âm thanh trầm muộn cất lên, từ phía trước truyền lại, trong đó hoà lẫn có sự giận dữ nào đó cùng với tiếng cười quen thuộc.
Quỷ Lệ lập tức chau mày.
Tiếng cười này có nét nhu mị uyển chuyển, ẩn trong đó sức mạnh mê hoặc nhân tâm, chính thị tiếng cười của Kim Bình Nhi.
Quỷ Lệ do dự chốc lát, đoạn ẩn thân vào góc tối, chầm chậm tiến về phía trước.
Nguyên trên lối đi tĩnh mật không một bóng người, tường hoang ngói rã, một cảnh sắc đầy vẻ thê lương.
Bây giờ sắc trời đã thoáng đãng vài phần, bóng mây dần dần tản đi, ánh trăng càng lúc càng sáng, chiếu rọi xuống sơn trại hoang phế.
Kim Bình Nhi mặt vẫn điểm nụ cười không hề thay đổi, đang tươi cười đứng giữa sơn đạo, đối diện phía trước nàng có một nam tử trẻ tuổi đang quắc mắt giận dữ nhìn. Con người này, Quỷ Lệ đã nhận ra chính là đệ tử xuất sắc của Phần Hương Cốc – Lý Tuân.
Trên sơn đạo phía sau y, có một tên đệ tử Phần Hương Cốc đang nằm trên mặt đất, xem bộ dạng y dường như vừa bị Kim Bình Nhi đả thương, trên y phục bắt đầu từ ngực trái thẳng xuống dưới, có một vết thương vừa rộng vừa sâu, đang rên rỉ vô lực.
Có điều, ánh mắt của Quỷ Lệ chỉ lướt qua ba người này, ngay lập tức, ánh mắt hắn hoàn toàn dừng lại nơi bóng người ở sau cùng.
Màn đêm thanh tĩnh, sơn đạo hoang lương, sau lưng Kim Bình Nhi còn sót tàn dư một tiểu lâu hoang phế, có một nữ tử toàn thân vận bạch y, lưng đeo trường kiếm, đứng trên mái lâu, tà áo nhẹ nhàng phất phơ trong gió.
Làn da trắng như tuyết lấp lánh dưới ánh trăng, thậm chí khiến con người ta thấy hoa mắt trước tuyệt sắc nữ tử này.
Dưới bóng đêm, dưới ánh trăng, còn người nào có thể có được cái ánh sáng u mỹ ấy?
Lục Tuyết Kỳ!
Trong ánh mắt thân quen, đang thấy hiện lên bóng hình ai?
Quỷ Lệ dừng chân lại.
Từ trong bóng tối, hắn lặng yên ngắm nhìn vào bóng dáng của người con gái không vương chút bụi trần đó, gió sương trần thế, tuế nguyệt mười năm, dường như không hề ảnh hưởng đến nàng. Sở dĩ khiến người ta nhớ lại, cái nhìn đầu tiên, thấy nàng trong ánh nguyệt quang, cũng phảng phất bóng dáng một tiên tử lạnh lùng băng giá thế này.
“Yêu nữ!” trên khuôn mặt anh tuấn của Lý Tuân tràn ngập sự phẫn nộ.
Hắn ta cùng Lục Tuyết Kỳ một trước một sau đuổi theo Kim Bình Nhi, nhưng ngay sau khi đến đây, ma giáo yêu nữ này đột nhiên tấn công, gã sư đệ theo cùng y trúng phải “hoặc tâm chi thuật”, tức thì bị tử mang nhận đả thương. Nếu như Lý Tuân không kịp ra tay, chỉ e gã sư đệ này đã thọ mệnh.
Chẳng qua, sự quan tâm của Lý Tuân lúc này, ngoài thương thế của sư đệ, hắn còn có vấn đề khác nữa: “Ngươi đã làm gì sư muội Yến Hồng của ta, mau mau trao trả ra ngay”
Kim Bình Nhi cười mỉm, ánh mắt đột nhiên phiêu hốt, nửa hữu ý nữa vô tình dừng lại nơi bóng tối phía sau lưng Lý Tuân, nơi Quỷ Lệ ẩn thân, nói “Công tử đã nói rằng, là sư muội của người, tức không phải sư muội của thiếp, thiếp làm sao mà biết được?”
“Hừ!” thần tình Lý Tuân cực kỳ phẫn nộ, hiển nhiên là rất quan tâm đến sư muội này, giận dữ quát: “Nếu như Thượng Quan sư thúc không tinh mắt phát hiện ra, bổn môn đẫ bị yêu nữ ngươi qua mặt. Người cố ý hạ sát sáu đệ tử Phần Hương Cốc, món nợ này tất nhiên ngươi phải trả. Ngươi nếu biết điều, mau sớm trả lại Yến Hống sư muội yên lành ra đây”
“Thiếp sợ quá!” Kim Bình Nhi dùng tay vuốt ngực, nhưng trên mặt lại nở nụ cười duyên dáng, chẳng có chút thần sắc sợ hãi, thay vào đó lại có mấy phần nhu mì yếu đuối,dịu dàng nói: “Các người dù sao cũng là chính đạo môn hạ, há có thể ỷ đông rồi khi phụ một nữ tử yếu nhược như thiếp?”
Một tiếng đằng hắng lạnh lùng xuất phát từ nơi Lục Tuyết Kỳ đứng phía sau.
Lý Tuân hướng nhìn về phía thân ảnh mỹ lệ đứng ở trên cao, sắc diện trầm xuống, lại nhìn Kim Bình Nhi nói “Yêu nữ, ngươi mãi không chịu giác ngộ, ta hà tất phải khách khí…?”
Một chữ “ …nữa” chưa kịp xuất khẩu, Kim Bình Nhi hốt nhiên cất một tiếng cười mê hoặc, trong tay áo bên phải tử mang bất ngờ loé lên.
Lý Tuân lập tức ngưng thần giới bị, yêu nữ này quỷ kế đa đoan, thêm pháp bảo tử mang nhận sắc bén vô cùng, quả thật không thể xem thường, vừa ngay trước đây, sư đệ cùng đi với y mặc dù trúng “hoặc tâm chi thuật” của cô ta ảnh hưởng, nhưng nhiếu năm tu luyện cũng không tránh được một đòn, có thể thấy được đạo hạnh cao cường của cô ta.
Chỉ là Lý tuân trước nay cao ngạo, bản thân tu hành lại cao, mặc dù thận trọng, nhưng không có chút nào khiếp ý.
Hơn nữa lúc này ở xa xa còn đang có một tuyệt thế mỹ nhân lạnh lùng quan sát, y từ sau lần sơ kiến mười năm trước, với Lục Tuyết Kỳ vốn đã say mê, nên càng không thể để mất mặt trước mỹ nhân được.
Y vào lúc quan trọng chính yếu ngưng thần đối địch, lại không lường được Kim Bình Nhi quỷ trá chỉ là xuất hư chiêu, đột ngột dừng lại, thân hình hoá một bóng màu tím, cả người và tử mang nhận hợp nhất nhằm sau lưng Lục Tuyết Kỳ công tới.
Trong nhắy mắt tử mang tiếp cận, Lục Tuyết Kỳ sắc mặt lạnh như sương, “keng” một tiếng, tiên khí tràn ngập, lam quang xạ bốn bề, Thiên Gia thần kiếm quả nhiên đã xuất vỏ, hoàng ngang trước ngực. Lý Tuân ở phía sau đã nhìn thấy, trong lòng cấp thời lo lắng, ngự kiếm nhắm đuổi theo.
Nhưng bất ngờ tử mang nhận của Kim Bình Nhi cùng Thiên gia tiếp xúc, ngay lập tức lùi ra ngay, nhanh như ánh chớp nhằm phía sau lưng Lý Tuân hạ xuống. Lý Tuân bất ngờ, nhất thời không quay lại đuổi theo được, lại gặp lúc Lục Tuyết Kỳ khẩn cấp truy tới, bị Lý Tuân cản lối, đành phải hạ thân xuống.
Hai người đồng thời nhìn lại, chỉ thấy Kim Bình Nhi quay về đúng nơi Lý Tuân vừa đứng trước đây, còn một kẻ thụ thương nằm dưới đất, là đệ tử Phần Hương Cốc đang bó tay kinh hoàng. Lý Tuân sợ đến thất sắc, lúc nãy y một chút muốn thể hiện trước Lục Tuyết Kỳ, đã quên mất đằng sau còn một sư đệ đang nguy hiểm không có một chút năng lực đề kháng, giờ đây hối hận vạn phần, rống to một tiếng thân hình như điện, toàn lực đuổi theo.
Lục Tuyết Kỳ cũng theo sát sau lưng y, hướng Kim Bình Nhi đuổi tới.
Chỉ trong nháy mắt, Kim Bình Nhi đã tới bên cạnh đệ tử Phần Hương Cốc, thình lình xuất một cước, đá văng thân hình y về phía sau, vừa gặp ngay Lý Tuân xông tới, không ngờ chạm tay vào liền bị dính máu, chớp mắt áo ngoài liền bị nhuộm đỏ.
Kim Bình Nhi với một cước này, dĩ nhiên đã đoản mệnh gã đệ tử trẻ tuổi.
Trong mắt Lý Tuân như muốn toé lửa, chỉ trong một giây lát trì hoãn, Lục Tuyết Kỳ đã vuợt qua người y hướng Kim Bình Nhi đuổi theo. Thân ảnh Kim Bình Nhi vào lúc đó đã nhẹ nhàng vượt qua góc tối.
Trong khoảnh khắc thanh âm của Kim Bình Nhi nho nhỏ văng vẳng truyền tới: “Giúp tôi ngăn nữ tử đó lại.”
Nơi bóng tối có kẻ đằng hắng một tiếng, không rõ ý thế nào, nhưng thân hình vừa muốn chuyển đi, hiển nhiên không muốn tham dự vào việc này.
Nhưng thật bất ngờ, trong cái chớp mắt như điện quang thạch hoả đó, lại vọng lại thanh âm của Kim Bình Nhi, chỉ vỏn vẹn ba chữ:“Thất Lý Đồng”.
Ba chữ này, như một tia chớp khiến Quỷ lệ tức thời khởi thân bay tới, chỉ thấy Kim Bình Nhi trên vẻ mặt hiện một nụ cười thần bí, chớp mắt vượt qua bên thân người hắn.
Giây lát sau, thân ảnh bạch sắc của Lục Tuyết Kỳ đương đuổi theo đã hiện ở ngay trước mắt.
Có ai biết rằng, vào thời khắc đó, chợt loé lên trong tâm trí cũng chính là bóng dáng ai?
Thanh quang loé lên, Lục Tuyết Kỳ trên gương mặt một mực lãnh nhược băng sương chợt có chút động dung, mấy phần nghi hoặc, mấy phần mơ màng, mấy phần hoan hỉ, lại cũng có mấy phần phẫn nộ.
Keng!
Thiên Gia cùng Phệ Huyết, lam sắc với hồng quang, trong bóng đêm va chạm cùng loé sáng lên, rồi phiêu đãng phân khai.
Lý Tuân vốn theo bên cạnh Lục Tuyết Kỳ, truy đuổi theo Kim Bình Nhi, tất xem Kim Bình Nhi là đối tượng trọng yếu, đặc biệt là sau khi nàng ta đã sát hại sư đệ y. Chỉ là, y đang ở giữa không trung, chầm chậm quay đầu lại, nhìn xa xa trên sơn đạo hoang phế đang trầm lặng đứng đối diện nhau một nam một nữ, nơi đáy mắt chỉ thoáng hiện vài tia lửa, nhưng trong lòng lại đang muốn bùng cháy.
Xa xa còn truyền lại tiếng cười của Kim Bình Nhi, trong thanh âm nhu mị hoà một chút trêu ghẹo, Quỷ Lệ nghe thấy, vẫn trầm lặng không nói.
Ánh trăng như nước, rải khắp chốn đầu núi hoang lương, nơi sơn đạo u tịch.
Người nữ tử trước mặt kia, áo trắng như tuyết, trường kiếm trong tay sáng tựa nước hồ thu.
Trong đôi mắt sáng đang chăm chú nhìn vào một kẻ, có phải là người ấy chăng?