– Một ngày phải khom lưng bao nhiêu lần? Ngươi có thấy phiền không?
Thấy nàng khom lưng, Đường Tiểu Đông cảm thấy nhức đầu.
– Xin lỗi.
Thấy nàng lại sắp khom lưng, Đường Tiểu Đông bất chấp tị hiềm, nắm hai vai của nàng, không nhịn được nói:
– Được rồi được rồi, sợ ngươi rồi, rốt cuộc có chuyện gì?
Phong Gian Mỹ Huệ Tử từ trong người lấy ra một quyển nhỏ sổ nhỏ, đưa qua
– Cái này có lẽ hữu dụng với Đường công tử.
Đường Tiểu Đông tiếp nhận, mở ra nhìn, không khỏi mắng lên thành tiếng:
– Ta nhổ, thì ra Phi Hổ Bang là của Cao Lệ vong ân phụ nghĩa!
Trong quyển sổ nhỏ có ghi chép tường tận tất cả tư liệu liên quan đến Phi Hổ Bang, tư liệu cao thủ trong bang, từ tên thật tên giả, tuổi tác, tính cách, sở thích đến võ công cao thấp, vũ khí thường sử dụng, tất cả đều có ghi chép kỹ càng.
Phong Gian Mỹ Huệ Tử có thể lấy được tư liệu quan trọng như vậy, chứng tỏ trong cao tầng Phi Hổ Bang có gian tế của Uy Quốc.
Nếu Hắc Long hội nắm giữ được tất cả tư liệu của Phi Hổ Bang, vì sao không động thủ xoá sổ Phi Hổ Bang, lại giao phần tư liệu này cho hắn?
Kỳ thực, Đường Tiểu Đông cũng không biết nhân tố chính trị phức tạp đan xen trong đó, nói chung, tứ đại bang phái chia đất chiếm cứ, kiềm chế lẫn nhau, ngoại trừ âm thầm giết chết nhân vật trọng yếu của đối phương, ai cũng không dám phô trương làm xằng làm bậy. Cho đến khi Trung Hoa đường quật khởi lên, mới phá vỡ thế cục cân đối vi diệu này.
Tuy không hoàn toàn hiểu lời Đường Tiểu Đông nói, nhưng Phong Gian Mỹ Huệ Tử cũng có thể nghe ra hắn là hắn đang mắng Cao Lệ, đôi mắt xinh đẹp sáng ngời:
– Đường công tử có cừu oán với Cao Lệ?
Đường Tiểu Đông cười ha ha:
– Đã đánh tới nước này rồi, dù là bằng hữu cũng trở mặt thành thù.
Trong lòng mắng thầm:
– Lão tử nhìn thấy bọn họ là thấy ngứa mắt, còn có người Uy Quốc các ngươi nữa, con bà nó là con gấu!
Phong Gian Mỹ Huệ Tử làm sao biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, trong đôi mắt xinh đẹp loé lên vẻ thất vọng, thấp giọng nói:
– Công tử đi phó hội cần cẩn thận một chút, cao thủ Hắc Long hội đã tập kết đợi mệnh để phối hợp tác chiến với công tử.
– Ừ.
Vẻ mặt Đường Tiểu Đông rất bình thản, không có chút cảm kích nào, cũng không biểu lộ ra chút nào vui sướng hay kích động.
Trung Hoa đường tấn công Phi Hổ Bang, vốn đã không là bí mật gì cả, các bang phái khác không thừa cơ đục nước béo cò, đánh rắn giập đầu mới là lạ. Uy quốc và Cao Lệ là tử địch trời sinh,ẩn nấp trong buổi tiệc chờ thời cơ hành động đã sớm nằm trong dự liệu của hắn, cho nên hắn chẳng có chút cảm kích nào đối với lời chỉ điểm của Phong Gian Mỹ Huệ Tử.
– Thời gian phó ước sắp đến rồi, ngươi đi đi.
Đường Tiểu Đông không khách khí trục khách.
– Vâng, công tử bảo trọng.
Phong Gian Mỹ Huệ Tử khom người thi lễ, nhanh nhẹn rời đi.
– Đường huynh đệ…
Thạch Sùng Vũ nãy giờ vẫn yên lặng bỗng lên tiếng, nhưng ngay lúc ấy ngoài cửa lớn đột nhiên truyền đến tiềng ồn ào.
– Cho ta vào, ta có việc gấp muốn gặp Đường công tử!
Là âm thanh của một cô gái, Đường Tiểu Đông ra cửa nhìn một cái, ngẩn người nói:
– Như Ý, sao thế, xảy ra chuyện gì?
Như Ý là thị nữ thiếp thân của Hoắc Hàn Yên, từ nhỏ đã hầu hạ Hoắc Hàn Yên, Hoắc Hàn Yên coi nàng như muội muội ruột, chưa bao giờ coi nàng là người ngoài.
Thần tình cô nàng có vẻ hoảng loạn bất an, tựa hồ có việc gì gấp, khiến trái tim Đường Tiểu Đông như thắt lại.
– Có phải là Hàn Yên đã xảy ra chuyện gì không?
Như Ý lắc đầu:
– Tiểu thư không có việc gì, là tiểu thư Ngọc gia, nàng… nàng đã bị Tướng gia giam lỏng…
– Cái gì?
Trái tim Đường Tiểu Đông chấn động kịch liệt, trong đôi mắt hổ loé lên hàn quang sắc bén.
Sát khí thật đáng sợ! Khí thế thật bá đạo!
Trên người hắn đột nhiên bùng phát ra khí thế bá đạo sắc bén khiến sắc mặt Thạch Sùng Vũ khẽ biến, trong lòng kính sợ.
Sát khí, trời sinh mỗi người đều có, cho dù là phụ nữ yếu đuối tay trói gà không chặt cũng có, chỉ cần tâm sinh sát cơ, sát khí liền theo đó mà sinh ra, chỉ là sát khí mạnh yếu khác nhau mà thôi.
Khí thế của cường giả trời sinh đã có, muốn giả bộ cũng không được, cho dù tên khất cái ngồi cao trên long ỷ, hắn cũng chỉ là hai mắt nhìn lên cao, chứ không phải uy nghiêm nhìn xuống quần thần con dân quỳ lạy dưới chân.
Tuy Đường huynh đệ không có chút võ công, lại trời sinh có khí thế cường giả
– Ui chao, Đường công tử, người làm Như Ý đau…
– À, xin lỗi…
Đường Tiểu Đông đột nhiên nghe tin Ngọc Nhược Vân bị Lý Lâm Phủ giam lỏng, trong lúc nổi giận, lo lắng, khẩn trương đã nắm chặt lấy vai của Như Ý, khiến tiểu ny tử đau đến nỗi nước mắt lưng tròng, gương mặt lộ ra vẻ vô cùng đau đớn.
– Như Ý, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Như Ý lắc đầu, biểu thị không rõ nguyên nhân, chỉ là phụng mệnh tiểu thư đến đưa tin.
– Ta kháo, lão già Lý Lâm Phủ này muốn làm gì?
Đường Tiểu Đông vung nắm tay, vẻ mặt lạnh lùng đầy sát khí.
Lý Lâm Phủ giam lỏng Ngọc Nhược Vân, mục đích là gì? Ngay lúc khẩn cấp lại sinh thêm chuyện, thật đáng ghét!
– Công tử…
Như Ý khẩn trương nhìn bốn phía, cũng may đây là Túy Tiên Lâu, không có người của Lý Lâm Phủ, bằng không thì phiền phức lớn.
– Lão già này không phải nổi sắc tâm lên, nhắm trúng Ngọc Nhược Vân rồi sao?
Trong lòng Đường Tiểu Đông bỗng nhiên giật mình, không màng vẻ khẩn trương bất an của Như Ý, gấp gáp hỏi.
– Không đâu!
Như ý kiên quyết lắc đầu.
Trong đầu hết sức hỗn loạn, Đường Tiểu Đông phất tay nói:
– Như Ý, nàng về trước, ta sẽ tới.
– Vâng, công tử cẩn thận.
Như ý nhắc nhở nói:
– Tiểu thư nói, nếu Tướng gia tức giận thì không sợ, lúc lão cười âm trầm chính là lúc muốn giết người…
Nói chưa hết, nàng không khỏi rùng mình một cái, gương mặt cũng trở nên tái nhợt vô huyết, nghĩ đến Lý Lâm Phủ miệng cười nhưng bụng đầy dao găm, khẩu Phật tâm xà, khiến nàng sợ hãi.
– Ừm, cảm ơn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
Nhìn như ý rời đi, Thạch Sùng Vũ nhíu mày nói:
– Làm sao bây giờ?
– Đi Tướng phủ!
Đường Tiểu Đông lạnh lùng nói, hẹn ước với Phi Hổ Bang đi được thì đi, dù sao cũng là Hồng Môn Yế không đi cũng được, chuyện của Ngọc Nhược Vân quan trọng hơn.
Hắn không biết vì sao Lý Lâm Phủ lại giam lỏng Ngọc Nhược Vân, nhưng bằng vào sự cưng chiều của hắn đối với Lý Đằng Giao, hẳn sẽ không hạ độc thủ với nữ tế tương lai là hắn nha?
Mới ra cửa, trước mặt đi tới bảy thanh niên mặt mày lạnh lùng, toàn thân người nào cũng toả ra sát khí âm trầm sắc bén, quỷ khí tận trời đến nỗi ban ngày mà cũng cảm thấy phát lạnh.
Thạch Sùng Vũ bước lên trước một bước, che trước mặt Đường Tiểu Đông, mắt hổ lấp loé thần quang, thiết quyền nắm chặt bộc lộ lực đạo siêu cường.
Thanh niên đi phía trước giơ tay phải lên, sáu thanh niên phía sau hắn đồng thời đứng lại, khoanh tay đứng thẳng một bên, động tác đồng loạt, hiển nhiên đã trải qua huấn luyện nhiều năm.
– Lý Ngạo ra mắt cô gia.
Thanh niên đi đầu dừng lại cách năm bước, ôm quyền khom người thi lễ:
– Tướng gia cho mời cô gia đến phủ nghị sự.
Đường Tiểu Đông híp mắt quan sát Lý Ngạo, khuôn mặt thon gầy vô cùng anh tuấn, biểu tình lãnh đạm, mang đến ấn tượng trầm ổn năng nổ nhưng ngoan độc, ánh mắt sắc bén, lộ ra vẻ kiên định, tự tin, quật cường, lãnh khốc, còn có chút ngạo khí không nói nên lời.
Hắn nghe Lý Đằng Giao nói qua, trong Tướng phủ cao thủ nhiều như mây, trong Lý ngũ đại cao thủ được Lâm Phủ coi trọng nhất, Lý Ngạo là một trong số đó, là tổng
quản chuyên trách ngoại vụ, nhưng không ngờ lại trẻ như vậy.
– Ừm.
Đường Tiểu Đông ôm quyền hoàn lễ:
– Thế thì làm phiền Lý tổng quản dẫn đường.