Dù đã quyết định là vậy thế nhưng trong mắt Kaylin hiện rõ sự tiếc nuối. Cô đã phải cố cất đi dưới gầm bàn uống nước rồi, vậy mà Zane vẫn nhìn ra được.
– Đừng để sáng mai tôi vẫn nhìn thấy đóng rác trong cái phòng này.
Nói xong liền đẩy Kaylin ra mà đi vào nhà tắm.
Kaylin bất lực chỉ đành gấp rút ôm đồng sách đó đi xuống dưới nhà. Nhìn cô khổ sở vừa ôm còn vừa rớt nước mắt, đến Finnegan cũng phải đành đi đến cầm hộ cho cô. Tuy rằng chẳng muốn cô làm người phụ nữ của Zane, thế nhưng dù vậy Kaylin cũng rất tốt, điều này là không thể phủ nhận được.
– Khi nào cần thì bảo tôi, dù sao tôi cũng chẳng ham hố mấy đống này nên cũng không động đến nó đâu. – Finnegan quay lưng bước đi còn nói to để Kaylin hiểu.
Đứng nhìn Finnegan rời đi nhanh như vậy, Kaylin lau bỏ nước mắt mà còn không kịp cảm ơn anh.
Cô quay trở về phòng ngay sau đó vì sợ Zane sẽ phải đợi lâu.
Không gian buổi tối yên tĩnh, Kaylin vẫn mở mắt thao láo mà ngẫm nghĩ. Cô cảm thấy hôm nay là ngày may mắn của cô hay sao vậy. Cả một ngày được đi chơi không phải lo nghĩ gì, giờ thì Zane lại chỉ nằm ôm cô đi ngủ làm cô không biết là mình hôm nay đã hoàn thành việc gì để anh không tức giận như vậy. Nếu như cô biết được điều gì khiến cho Zane hài lòng như hôm nay thì ngày nào cô cũng làm như vậy, để anh không tức giận với cô lần nào nữa hết.
Đang yên tĩnh thì giọng nói trầm vang lên làm Kaylin giật mình mà nhắm mắt lại:
– Biết mấy giờ rồi không?. Tìm đọc 𝐭hêm 𝐭ại ﹢ TR𝓾MTR𝖴Y E𝗡.𝒗𝗻 ﹢
Chỉ mới nói thôi mà Kaylin đã nhắm mắt lại ngay rồi. Thế nhưng Zane lại không để yên như thế mà xoay người nhìn cô:
– Không nghe rõ?
Khi này Kaylin mới hé mắt nhìn lên anh. Cô biết anh đang hỏi về cái gì, thế nhưng tại vì cô chưa ngủ được nên không thể vào giấc được. Mà rõ ràng cô nằm im như vậy, thế mà anh vẫn biết được cô chưa ngủ.
“…”
Nghĩ một lúc, Kaylin lại cả gan mà viết cho anh đọc:
“Em có thể gọi Ngài là chồng được không?”
Chỉ vừa mới đưa ra câu hỏi, Zane đã bật dậy kéo theo cả Kaylin làm cô sợ mình làm sai mà mím môi không dám thở mạnh.
Đưa tay kéo Kaylin gần về phía mình, anh còn nhìn cô như đang muốn tra khảo cô từng tí một của cuộc đi chơi hôm nay vậy. Ánh mắt anh không có tức giận, thế nhưng nó vẫn khiến cô sợ rất nhiều. Cảm giác như cô sắp phải chịu điều gì đó vô cùng xấu vậy.
– Là bà ấy bảo cô?
Nhìn theo hành động vuốt tóc của Zane, Kaylin gật đầu nhẹ nhưng vẫn thấp thỏm lo sợ.
– Cô cảm thấy thế nào?
Cảm thấy thế nào sao? Cũng chẳng có thế nào cả. Chỉ có việc gọi là cha mẹ thì khiến cô vui thôi, còn vợ chồng như này cô chỉ thấy bình thường. Có điều là mối quan hệ mới cũng rất tốt, cô cũng muốn có thêm nhiều mối quan hệ.
“Ngài không thích ạ?”
Kaylin ngước lên nhìn anh còn chờ đợi câu trả lời của anh. Thế nhưng lần này anh lại quay mặt đi chỗ khác mà không nói gì. Rất lâu sau đó còn nằm xuống mặc kệ Kaylin. Cô thì chỉ biết thở dài, nhìn về phía đồng hồ thấy đã muộn thì cũng nằm xuống. Đắp lại chăn cho anh rồi còn ôm anh đi ngủ.
Một chữ “chồng” thôi nhưng cô vẫn không đủ can đảm viết ra. Cảm giác giống như rất khó khăn, có lẽ là chỉ khi nào Zane thật sự gật đầu thì khi đó cô mới dám viết từ đó mà không còn sợ hãi gì.
________