Bao nhiêu lợi ích mà lợi nhuận chỉ chia có hai phần, nhiều nhất cũng chỉ ba phần, không hổ là thương nhân!
Nếu Lý Ỷ La thật sự muốn kiếm nhiều tiền, vậy thì Cẩm Tú Phường và Như Ý Phường chính là một chỗ dựa lớn. Sau này có muốn mở rộng quy mô cỡ nào cũng không cần lo lắng phiền phức kéo đến. Tiếc thay, Lý Ỷ La lại không vội vã kiếm tiền, tiền đủ để nàng và Tần Chung sống thoải mái là được. Nàng luôn khống chế quy mô Vân Từ Phường, chính là vì không muốn chuốc phiền phức vào người.
“Tại sao? Giải Nguyên phu nhân cảm thấy có chỗ nào không ổn à? Nếu có, phu nhân cứ nói ra, chúng ta có thể từ từ bàn bạc.” Chu quản sự vội hỏi.
Lý Ỷ La khẽ cười: “Chu quản sự, Triệu quản sự, hai vị cảm thấy, hiện tại, nếu Vân Từ Phường muốn mở rộng quy mô, là việc rất khó sao?”
Chu quản sự và Triệu quản sự nhìn nhau, không nói gì.
“Tướng công ta và ta trước giờ không có dã tâm lớn như vậy. Vân Từ Phường này, vốn dĩ tướng công cũng không muốn cho ta mở, chỉ là do ta nhàm chán, ngứa tay, nên mới mở một cửa tiệm nhỏ để giết thời gian. Cho nên, quy mô lớn nhỏ, kiềm được bao nhiêu tiền, đối với ta và tướng công ta mà nói, không hề quan trọng. Tục ngữ nói: chén bao lớn thì ăn bấy nhiêu cơm! Đạo lý này, ta và tướng công đều hiểu. Điều quan trọng nhất là, dù ta có muốn mở rộng quy mô thì cũng hữu tâm vô lực. Sở dĩ y phục Vân Từ Phường được mọi người yêu thích đến như vậy, là bởi vì mỗi một bộ y phục đều được chúng ta may thêu tỉ mỉ. Tin rằng các vị cũng đã nghiên cứu qua y phục Vân Từ Phường, nếu thiếu đi ký hiệu đặc trưng của Vân Từ Phường, thì dù là cùng một bộ y phục, cũng đều kém hơn rất nhiều. Không ngại xấu hổ nói một câu khoe khoang, ký hiệu đó chỉ có mình ta thêu được. Nhưng để thêu ra một ký hiệu như vậy cần hao tốn rất nhiều tinh thần, dù mỗi ngày ta cố gắng thêu thì nhiều nhất cũng chỉ thêu được ba cái. Vì thế, dù ta có muốn nhận hảo ý của hai vị, cũng e bản thân lực bất tòng tâm. Hai vị, hảo ý của hai vị, Ỷ La xin nhận! Còn chuyện hợp tác…. Thứ lỗi Ỷ La không thể làm được.”
Như Ý Phường và Cẩm Tú Phường vội vàng phái người đến nói chuyện hợp tác, e là đang lo lắng Vân Từ Phường phát triển lớn mạnh sẽ chia bớt lợi ích của họ. Hiện tại Lý Ỷ La nói như vậy có thể làm bọn họ an tâm không ít.
Chu quản sự còn muốn nói gì đó nhưng Lý Ỷ La đã hạ lệnh tiễn khách.
Chu quản sự và Triệu quản sự hết cách, đành phải trắng tay ra về.
Ra khỏi Vân Từ Phường, Chu quản sự quay sang nhỏ giọng nói với Triệu quản sự: “Giải Nguyên phu nhân này cũng thật oai phong, chúng ta mang thành ý lớn như vậy tới bàn chuyện, cô ta chẳng thèm suy nghĩ đã cự tuyệt ngay, đây chẳng phải là không nể mặt hai phường chúng ta sao?”
Triệu quản sự liếc nhìn Chu quản sự: “Nếu cô cảm thấy Giải Nguyên phu nhân không nể mặt Như Ý Phường các người, vậy các người cứ xuống tay làm Vân Từ Phường đóng cửa không phải được rồi sao?”
Chu quản sự nghẹn họng.
Hai người tan rã trong không vui.
Sau khi trở về, cả hai cùng bẩm rõ đầu đuôi mọi chuyện lên trên.
Cuối cùng, thượng tầng hai phường đều quyết định không làm gì hết. Quy mô Vân Từ Phường quá nhỏ, tạm thời không tạo thành uy hiếp gì đối với hai phường bọn họ. Đương nhiên, nguyên nhân chính trong đó là vì Vân Từ Phường là sản nghiệp của Tần Chung. Tần Chung thẳng một đường chiếm ngao đầu từ thi viện đến thi hương, chỉ cần không xảy ra chuyện gì bất ngờ, thì tiền đồ trong tương lai không thể đo lường. Tần Chung và Lý Ỷ La khống chế tốt quy mô của Vân Từ Phường, chính là đang nói cho hai phường bọn họ biết, Vân Từ Phường sẽ không giành chén cơm của bọn họ. Dưới tình hình như vậy, nếu bọn họ còn ra tay áp bức, đó chính là muốn kết tử thù, không chết không thôi với Tần Chung.
Đại chưởng quầy Như Ý Phường nghe xong, chỉ biết cảm thán một câu: “Không hổ là người lấy được Giải Nguyên, quả nhiên thông minh!” Nếu Tần Chung không phải Giải Nguyên, không cần Như Ý Phường và Cẩm Tú Phường ra tay, Vân Từ Phường đã bị người khác nuốt trước rồi. Bây giờ Tần Chung có thân phận này, những thế lực tương đương tất nhiên không dám động vào.
Cẩm Tú Phường và Như Ý Phường có thể động vào, thế nhưng, Tần Chung và Lý Ỷ La lại nắm giữ quy mô phát triển Vân Từ Phường quá tốt. Vân Từ Phường tuy có chút danh tiếng, nhưng vẫn chưa đạt đến mức trở thành mối uy hiếp cho hai phường. Nếu lời Lý Ỷ La nói là thật, thì dù sau này cánh Tần Chung có cứng hơn bây giờ, Vân Từ Phường vẫn sẽ không phát triển hơn nữa. Một khi đã như vậy, hai phường bọn họ cần gì đắc tội một Giải Nguyên.
Lý Ỷ La đợi thêm mấy ngày, Như Ý Phường và Cẩm Tú Phường lần lượt đưa hạ lễ đến, Lý Ỷ La mỉm cười nhận lễ. Nàng nhìn Tần Tiến: “Bây giờ đã biết vì sao Vân Từ Phường không thể mở rộng quy mô rồi chứ?”
Tần Tiến gật đầu: “Là Tần Tiến suy nghĩ nông cạn!”
Lý Ỷ La mỉm cười: “Ngươi còn nhỏ, kinh nghiệm còn ít, sau này trải nghiệm nhiều tự nhiên sẽ nhìn việc thấu đáo hơn thôi.” Trong khoảng thời gian ngắn, hai phường kia sẽ không đến quấy rầy nàng.
Lý Ỷ La đứng dậy, căn dặn Tần Tiến: “Mùng chín tháng sau chính là sinh thần lão gia tử. Tướng công, đại ca, nhị ca đều muốn tổ chức lớn một chút. Hôm đó tạm đóng cửa Vân Từ Phường, ngươi cũng về mừng thọ lão thái gia.”
Tần Tiến không hiểu vì sao mừng thọ lại phải đóng cửa tiệm, nhưng vẫn vội dạ một tiếng.
Giao tiếp liên tục mấy ngày, hôm nay Tần Chung đến thư viện, tiếp tục đọc sách kiêm dạy học. Có điều Tần Chung vừa đỗ Giải Nguyên, nên thư viện tăng thêm học bổng và tiền lương cho Tần Chung, mỗi tháng mười lượng bạc. Cũng không để Tần Chung dạy mấy đứa ngốc học vỡ lòng nữa, mà để Tần Chung dạy ở ban đồng sinh.
Lý Ỷ La vừa rời Vân Từ Phường liền đi thẳng đến thư viện.
Tuy huyện Vân Dương văn phong hưng thịnh, nhưng Giải Nguyên công lại rất ít. Nay, thư viện Vân Dương xuất hiện một Giải Nguyên, người đưa hài tử đến thư viện học hành nhiều lại càng nhiều. Nghe nói Giải Nguyên sẽ dạy ban đồng sinh, thế là rất nhiều gia trưởng đều tìm đến thư viện, hy vọng Tần Chung có thể dạy con em nhà mình.
Tục ngữ nói: có người địa phương thì có giang hồ. Dạy học ở thư viện cũng chia làm hai loại người. Một loại là từ quan cáo lão, trở về dạy học để giết thời gian tuổi già, loại này chỉ do nhàm chán. Loại thứ hai là vì muốn tìm một, hai môn sinh thông minh, về sau môn sinh có tiền đồ, cũng coi như có thêm trợ lực cho nhà mình.
Nhưng hai loại này chỉ chiếm thiểu số, không phải thư viện nào cũng có. Dù Tần Chung tư chất thông minh cũng chưa chắc lọt vào mắt họ.
Còn có một loại khác chiếm đa số. Chính là những người không thể bình bộ thanh vân trên con đường khoa cử. Hoặc là đã đỗ tú tài, cử nhân nhưng lại không thể tiến xa hơn. Đến nha môn làm việc lại cảm thấy nhân tài không được trọng dụng, còn không bằng trở về làm tiên sinh dạy học.
Tần Chung còn trẻ, khoa cử lại một đường quá quan trảm tướng, nên rất được thư viện coi trọng. Người đọc sách vốn có tính tình hẹp hòi. Trong những học sinh cùng năm với Tần Chung có một số người như vậy, Tần Chung giỏi giang, bọn họ tự nhiên sẽ thấy chướng mắt.
Bọn họ trong sáng ngoài tối đệ đơn lên thư viện, nói là Tần Chung đọc sách không lo đọc sách, còn trộn lẫn tam hạ cửu lưu buôn bán kinh doanh, cả người tràn ngập hơi tiền, thật sự làm mất thân phận người đọc sách, bôi nhọ danh tiếng thư viện.
(*trộn lẫn tam hạ cửu lưu: làm đảo lộn các cấp bậc, thân phận vốn đã được định ra và phân chia rõ ràng. Chú thích kỹ sẽ được ghi ở cuối chương.)
Hai ngày trước, Tần Chung buồn bã nhăn mặt từ thư viện trở về, Lý Ỷ La vừa hỏi, hắn liền một năm một mười kể hết ra, kéo kéo tay áo Lý Ỷ La nói mình ở thư viện chịu bao nhiêu uất ức, bắt nàng an ủi hắn. Cuối cùng, an ủi một hồi không hiểu sao lại kéo lên giường an ủi.
Qua ngày hôm sau, vừa trở về, Tần Chung lại than ngắn thở dài, càng nhíu chặt mày hơn. Tần Chung ôm Lý Ỷ La kể lể hôm nay mình đã bị uất ức gì ở thư viện. Ban đầu Lý Ỷ La còn tội nghiệp Tần Chung, sau đó lại ngẫm nghĩ: Tâm nhãn tiểu hồ ly này không nhỏ, hắn thật sự để bản thân chịu uất ức? Tiếp đó không biết tại sao hai người lại lăn lên giường, điều này càng làm Lý Ỷ La thêm hoài nghi là do Tần Chung cố ý.
Ngày tiếp theo Tần Chung vẫn như vậy, hơn nữa còn nói với giọng điệu uất ức tội nghiệp pha lẫn tình ý chân thành, Lý Ỷ La dao động, kết quả…..
Sau khi xong việc, Lý Ỷ La càng thêm hoài nghi, nàng muốn đến thư viện xem thử, coi có thật là có người bắt nạt tướng công nàng không, hay tất cả đều là một mình Tần Chung tự biên tự diễn.
__________________
*Chú thích từ tam hạ cửu lưu:
_Xã hội phong kiến có rất nhiều ngành nghề được phân thành 3 loại: Thượng cửu lưu, Trung cửu lưu, Hạ cửu lưu. Mỗi loại lại phân thành 9 tầng lớp, mỗi tầng lớp là một ngành nghề.
Thượng cửu lưu:
•Nhất lưu Phật tổ (Thích Ca Mâu Ni)
•Nhị lưu tiên (Nguyên Thủy Thiên Tôn, Thái Thượng Lão Quân, Bát tiên, v..v…)
•Tam lưu hoàng đế (chân long thiên tử, phong kiến đế vương)
•Tứ lưu quan (quan lại lớn nhỏ)
•Ngũ lưu lò nấu rượu (xưởng rượu, từng là nhà xưởng lớn nhất thời đại phong kiến)
•Lục lưu đương (hiệu cầm đồ)
•Thất lưu thương (thương nhân)
•Bát lưu khách (trang viên chủ)
•Cửu lưu điền trang (nông dân).
Trung cửu lưu:
•Nhất lưu cử tử (cử nhân)
•Nhị lưu y (thầy thuốc, lang trung, đại phu, hiệu thuốc tiên sinh)
•Tam lưu phong thuỷ (thầy địa lý, âm dương tiên sinh)
•Tứ lưu phê (đoán bát tự, thầy bói)
•Ngũ lưu đan thanh (thi họa)
•Lục lưu tướng (tướng sĩ, người xem tướng)
•Thất lưu tăng (hòa thượng)
•Bát lưu đạo (đạo sĩ)
•Cửu lưu cầm kì (đàn cổ và cờ vây, đặc điểm của văn nhân)
Hạ cửu lưu:
•Nhất lưu vu (phù thủy/bà đồng miền Nam vẽ bùa, niệm chú, chiêu thần, đuổi quỷ)
•Nhị lưu kỹ nữ (thanh kỹ, gái điếm, ca kỹ)
•Tam lưu đại thần (thầy cúng)
•Tứ lưu bang (phu canh, người gõ mõ nửa đêm nhắc nhở củi lửa)
•Ngũ lưu thế đầu đích (thợ cắt tóc)
•Lục lưu xuy thủ (nhạc công, thợ làm kèn)
•Thất lưu con hát (các loại diễn viên)
•Bát lưu khiếu nhai (ăn mày)
•Cửu lưu bán kẹo (người làm làm tò he).