Về phần Vũ Văn Giác, bản thân hắn ta đã mang thai bảy tám tháng thì sao còn lo cho người khác được nữa?
Có điều Tô Uyển Ngưng không biết, Sở Vương điện hạ của chúng ta đã mang thai sắp tròn 9 tháng rồi. Tính ra là đã đủ tháng, chẳng qua hắn ta vẫn luôn cố giữ không sinh ngay, Lâm thần y cũng theo dõi từng tí để bảo đảm đứa bé khỏe mạnh.
Dựa theo tình hình hiện tại thì kiên trì đến khi Lục Hàm Chi trở về vẫn được.
Tô Uyển Ngưng lại hỏi: “Tình hình bên Chiêu Vân sao rồi?”
Nha hoàn đáp: “Thái tử điện hạ… Gần đây vẫn ở Vân Khởi Cư, dù sao quận chúa Chiêu Vân vừa mới sinh tiểu Thế Tử, Trưởng công chúa điện hạ cũng ở đây, hẳn là Thái Tử phải làm bộ cho bà ta xem.”
Nói đến đây, Tô Uyển Ngưng có chút tức giận. Thân phận này của nàng ta chung quy vẫn quá thấp kém. Có Thái Tử phi Chiêu Vân ở đây, Tô Uyển Ngưng chỉ là một thị thiếp mà thôi.
Quá nhiều biến số, Tô Uyển Ngưng không biết tại sao biến số Chiêu Vân này lại đột nhiên xuất hiện trong cốt truyện chính của nàng ta. Rõ ràng nàng ta kết bạn với Chiêu Vân là để ngáng chân Lục Hàm Chi, sao lại thành tự khiêng đá đập chân mình?
Tô Uyển Ngưng hít sâu một hơi, liên tiếp thất bại khiến nàng ta có chút nóng nảy. Nhưng nàng ta cũng biết càng nôn nóng thì càng dễ làm hỏng việc quan trọng.
Vũ Văn Minh Cực đã bắt đầu chiến đấu, nàng ta không được gây thêm rắc rối gì nữa. Chờ Vũ Văn Mân chết cũng không muộn, chỉ cần hắn chết hoặc là Lục Hàm Chi chết, hoặc là con của bọn họ chết, cốt truyện chính của mình sẽ không đi lệch hướng.
Biên giới phía Tây, Vũ Văn Mân cảm thấy gần đây quá mức yên tĩnh.
Liên minh sáu nước bỗng nhiên ở ẩn, vừa không thấy đánh cũng không thấy luyện binh, càng không phát hiện ra bất kỳ mật thám nào.
Vũ Văn Mân và Lục Húc Chi nhìn ra xa, cực kỳ khó hiểu.
Gần đây Lục Húc Chi có chút sốt ruột: “Muốn chiến hay hàng thì phải nói một câu chứ! Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta phải đánh trận này trong một năm sao?”
Đến lúc đó con của mình đã biết gọi cha luôn rồi!
Vũ Văn Mân nhìn khói bốc lên từ trận doanh bên địch, nói: “Chớ vội, thăm dò lần nữa.”
Lục Húc Chi nhìn Vũ Văn Mân: “Thăm dò? Đây không phải là phong cách làm việc của đệ.”
Gần đây tâm trạng Vũ Văn Mân rất tốt, trong ngực hắn có thư nhà Lục Hàm Chi gửi tới, lại nghĩ đến vợ con ở kinh thành xa xôi, trái tim vô cùng bình tĩnh.
Hắn nhìn về phía Lục Húc Chi: “Đây cũng không giống tác phong làm việc của huynh.”
Theo lẽ thưởng, người sẽ nói muốn thăm dò chính là Lục Húc Chi, còn người chủ chiến sẽ là Vũ Văn Mân.
Vũ Văn Mân vỗ vỗ bả vai Lục Húc Chi: “Có Trùng Vân ở đấy, hoàng huynh của ta sẽ không có việc gì. Nhị ca chớ vội vàng.”
Lục Húc Chi cũng biết mình không thể gấp được, nhưng đếm từng ngày Vũ Văn Giác sắp sinh, hắn lại không thể ở bên cạnh Vũ Văn Giác.
Nếu không phải tướng quân thủ biên quan tự ý trở về là trọng tội, hắn thật muốn trở về một chuyến, đợi Vũ Văn Giác sinh xong rồi quay lại.
Cũng may thư nhà của Vũ Văn Giác vẫn được gửi đến đều đặn, chim bồ câu cũng thường xuyên bay tới.
Gần đây Lục Húc Chi điều tra được tin tức mới ở kinh thành, nói là mộ của Doãn Bình Ngô là mộ trống.
Ngôi mộ trống này là do Hoàng đế làm hay là bị trộm?
Có quá nhiều bí mật có thể đào sâu, Vũ Văn Giác vẫn đang điều tra.
Mang bụng bầu tám tháng đi điều tra chuyện này quả thật là làm khó hắn ta.
Ngay khi Lục Húc Chi và Vũ Văn Mân đang bối rối trước sự im lìm của liên minh sáu nước, đối diện bỗng nhiên truyền đến còi tin, đối phương đưa sứ giả đi tới quân doanh Đại Chiêu.
Lục Húc Chi và Vũ Văn Mân nhìn nhau, Vũ Văn Mân nói: “Đi thôi! Xem bọn họ muốn nói cái gì.”
Sứ giả là một người đàn ông trung niên mập mạp nhưng rất khách sáo, vừa thấy Vũ Văn Mân cùng Lục Húc Chi đã hành lễ của Đại Chiêu với họ.
Vũ Văn Mân ngồi ở một bên không nói gì, Lục Húc Chi hỏi: “Sứ giả tới muốn cầu hòa?”
Sứ giả cười híp mắt nói: “Đúng vậy.”
Lục Húc Chi hỏi: “Ồ? Ta không hiểu chuyện này cho lắm, muốn chiến tranh là bên ngài, muốn hòa cũng là bên ngài định đoạt, gì đây? Muốn đùa giỡn tướng sĩ Đại Chiêu ta sao?”
Sứ giả lập tức nói: “Sao có thể! Lục tướng quân nói đùa. Nếu không phải gần đây liên tiếp bại trận, bên ta cũng không nghĩ tới cầu hòa.”
Những gì người này nói là sự thật, mấy lần giao chiến, liên minh sáu nước đều không chiếm được ưu thế.
Cuối cùng Vũ Văn Mân cũng mở miệng: “Nếu muốn cầu hòa, vậy thì nói điều kiện cầu hòa của các người đi!”
Thật ra trong lòng hắn cũng không muốn cầu hòa, nhưng nếu đối phương có thể biểu lộ thành ý thì không hẳn là không thể.
Sứ thần lấy từ trong ngực ra một tấu chương giao cho tiểu binh bên cạnh, để tiểu binh giao cho Vũ Văn Mân.
Vũ Văn Mân nhìn sơ qua, lập tức nhíu mày rồi đưa tấu chương cho Lục Húc Chi.
Sau khi đọc xong, Lục Húc Chi cũng tỏ ra nghi ngờ hỏi: “Điều kiện của các ngươi là giao nước Tây Phiên cho Đại Chiêu? Đây chẳng phải là nói đùa sao? Ngươi có thể đại diện cho nước Tây Phiên?”
Nước Tây Phiên là nước nhỏ gần Đại Chiêu nhất, nếu so sánh thì điều kiện khí hậu ở đây tốt hơn một chút.
Đối phương cười nói: “Ta biết hai vị tướng quân có thể không tin, nhưng mà… Tướng quân nghĩ lại xem. Liên minh sáu nước bọn ta đánh không lại Đại Chiêu, không lẽ lại đánh không lại một nước nhỏ như Tây Phiên sao?”
Vũ Văn Mân nhíu mày, thầm nghĩ: Ồ, bán đứng đồng đội?
Hắn cảm thấy những lời Lục Hàm Chi nói đều có mục đích.
Vũ Văn Mân và Lục Húc Chi nhìn nhau, cuối cùng Lục Húc Chi nói: “Tâm ý của quý quốc, chúng ta đã hiểu rồi. Tuy nhiên cầu hòa là một việc lớn, bọn ta phải hỏi Hoàng thượng trước khi có thể đưa ra quyết định cuối cùng.”
Sứ giả tỏ ý đã hiểu, cũng thể hiện mình có thể chờ đợi.
Hai nước giao chiến không giết sứ giả, Lục Húc Chi phái một đội binh tiễn sứ giả về biên giới.
Vũ Văn Mân hỏi Lục Húc Chi: “Huynh nghĩ có khả thi không?”
Lục Húc Chi nói: “Nếu là thật thì có thể, nhưng…”
Vũ Văn Mân tiếp lời: “Nhưng, phải đề phòng lừa gạt.”
Chuyện tốt thế này sao có thể có được dễ dàng như vậy?
Trong lòng Lục Húc Chi và Vũ Văn Mân đều có tính toán.
Lúc này, người phụ trách đưa tin lại chạy tới hồi báo: “Vương gia, tướng quân, Vương phi đưa lương thực tới.”
Cả Lục Húc Chi và Vũ Văn Mân đồng thời lộ ra khuôn mặt tươi cười, nỏ Bát Ngưu lần trước Lục Hàm Chi đưa tới rất hữu ích!
Hai lần thắng trận này, nỏ Bát Ngưu góp công lớn nhất.
Không biết Hàm Chi lại đưa tới cái gì?
Hai người lập tức đi xem, chỉ thấy đồ lần này đưa tới được xếp thành một hàng, còn có mấy cái thùng sắt và xe ngựa, cũng không biết bên trong là vật gì.
Vũ Văn Mân rất tò mò, không biết Hàm Nhi đưa cho hắn thứ tốt gì.
Hắn bèn hỏi: “Ai là quan hộ tống? Đến nói cho bổn vương biết Vương phi lại đưa tới vật gì?”
Lập tức có một sai dịch thân hình mảnh khảnh tiến lên, cúi đầu rất thấp, khàn giọng đáp: “Bẩm vương gia, Vương phi nói nếu muốn biết ngài ấy tặng cái gì, trước tiên ngài phải dập đầu ba cái.”