Kim Mậu ngây người, Giang Ninh lại biết Châu Hoa.
“Đúng thì sao!
Xưởng này anh Hoa của tao lấy chắc rš Người phụ nữ này anh Hoa cũng lấy rồi!
Ông cũng muốn chơi chết cô ta!
” “Bốp!
” Giang Ninh đi lên trước tát một cái, tát văng mấy cái răng của Kim Mậu.
Trong chốc lát, miệng của Kim Mậu đầy máu tươi.
“Vốn tính cho mày cơ hội nói di ngôn, bây giờ xem ra không cần rồi” Giang Ninh đứng dậy, quay người rời đi, để lại mấy người Kim Mậu ở đó kêu thảm thiết.
Bên ngoài, Lâm Vũ Chân hơi lo lắng.
Giang Ninh một mình đi vào liệu có chuyện gì không.
“Chị dâu đừng lo, đại ca sẽ không có chuyện gì đâu” Hoàng Ngọc Minh an ủi, “Mấy người này không biết sống chết, dám bắt nạt chị, chúng em sẽ không tha cho chúng!
” Rất nhanh, Giang Ninh đi ra ngoài, Lâm Vũ Chân lập tức đi lên.
“Giang Ninh, giải quyết rồi sao?”
“Giải quyết rồi” Giang Ninh gật đầu, “Chút rác mà thôi, dọn dẹp sạch thì không sao rồi” Nói xong hắn quay đầu lại nhìn Hoàng Ngọc Minh: “Rác đã dọn xong rồi, vứt đi!
” “Vâng!
” Hoàng Ngọc Minh vẫy tay, mấy người phía sau lập tức đi vào.
“Giang Ninh…”
Giang Ninh kéo Lâm Vũ Chân lên xe: “Em đó, còn cố chấp à?”
Cứ kiên quyết muốn tự giải quyết vấn đề.
Lâm Vũ Chân không nói gì.
“Nếu em xảy ra chuyện gì thì anh sẽ điên mất” Anh không nói là nếu Lâm Vũ Chân xảy ra chuyện, cả tỉnh Thiên Hải này đều sẽ rung chuyển!
Lâm Vũ Chân càng ấm ức hơn.
“Em không thể cứ ỷ lại vào anh được” Cô cắn môi, “Làm sao đây, em cảm thấy bản thân ngày càng vô dụng hơn, em không xứng với anh..”
Giang Ninh lườm cô một cái: “Lại hối hận rồi đúng không? Không được” Anh lười nói nhiều, lái xe đưa Lâm Vũ Chân rời đi.
Mà trong phòng làm việc, tiếng kêu thảm thiết không ngừng.
Cửa đóng lại, hiệu quả cách âm tốt đến mức khiến Kim Mậu tuyệt vọng.
Hoàng Ngọc Minh ngồi đó lạnh lùng nhìn mấy người kia.
“Gan to quá rồi à, không xem thử đây là chỗ nào mà cũng dám đến gây chuyện!
” “Có phải Châu Hoa nghĩ Đông Hải này, hắn cũng có thể nhúng một tay rồi