Nhưng qua mấy ngày vẫn như cũ không thấy bóng dáng của Thái phó đâu. Niếp Thanh Lân liền cảm thấy có chút không đúng. Bình thường cho dù có bận rộn như thế nào đi chăng nữa, thì ban ngày hắn cũng bớt chút thời gian trờ lại đây dùng bữa cùng nàng… Hơn nữa, những ngày trước hầu như ngày nào cũng có nội thị giám trong cung không ngừng mang lễ vật dành cho ngày đại hôn tới để cho nàng lựa chọn những món đồ mình thích dùng, nhưng mấy ngày nay gần như là dừng hết mọi hoạt động, trong lúc nhất thời cung Phượng Sồ lại trở nên thanh tịnh đến mức làm người ta khó có thể thích ứng.
Ngày hôm đó nội thị giám dẫn theo một tiểu tổng quản mới đến để quản lý ống khói thông khí ở cung Phượng Sồ, gần đây bên nội thị mua vào mộtđám ống khói dùng để khơi thông khí trong cung, sau khi được huấn luyện đầy đủ, liền đưa tới cho cung của công chúa.
Công chúa lẳng lặng nhìn, đột nhiên hỏi: “Trong phủ phò mã cũng thay đổi sao?” Tiểu tổng quản vừa nghe liền vội vàng cúi đầu nói: “Nô tài cũng không rõ, chỉ nghe Nguyễn công công nói là thay đổi trong cung Phượng Sồ trước, bởi vì đại hôn của công chúa bị lùi lại, phủ Phò mã hiện tại chưa có người ở, nên cũng chưa cần thay đổi.”
Niếp Thanh Lân nghe vậy thì sửng sốt, nàng không ngờ tin tức đại hôn của mình bị lùi lại, nhưng lại có thể nghe được từ miệng của một tiểu thái giám. Đan ma ma đứng bên cạnh nhất thời cũng không nghĩ là công chúa sẽ hỏi câu này, nhất thời hung hăng trừng mắt liếc tiểu thái giám, mới vội vàng nói: “Là lỗi của nô tỳ, hôm trước Thái phó có nói ngày lễ được chọn vào mùa đông năm nay không tốt, mà hôn lễ chuẩn bị cũng hơi vội vàng, vì thế liền muốn lùi lại một thời gian. Hơn nữa, hôn lễ của tiểu quận chúa Cách Nhĩ Phiên cũng cần phải làm gấp, nếu cả hai hôn lễ mà đụng nhau thìkhông tốt, bên Nội thị giám nhất thời cũng không chuẩn bị kịp, vậy không bằng lo cho hôn lễ của tiểu quận chúa trước, miễn cho nàng ta đoạt mất phong thái của công chúa… Nô tỳ thấy công chúa mấy ngày nay buồn bực không vui, sợ công chúa nghe xong lại càng thêm mất vui, nên định đợi thêm một thời gian nữa, mới chậm rãi thông báo với công chúa…”
Đan ma ma nói xong, liền ngẩng đầu nhìn công chúa, chỉ thấy sắc mặt nàng giống hệt hôm nghe tin dữ của công chúa Thiệu Dương, khuôn mặt trắng bệch giống như tờ giấy Tuyên Thành.
một lúc lâu sau, mới thấy trên khuôn mặt trắng thuần nhỏ nhắn chậm rãi nở một nụ cười, lãnh đạm nói: “đã biết, tất cả các ngươi lui xuống đi.”
Hôm nay thời tiết không được tốt, vừa mới bắt đầu mùa đông mà đã có bông tuyết rơi, trước thềm cửa sổ đã bị ướt một mảnh, từng tiếng vang bốp bốp phát ra từ trên mái ngói. Niếp Thanh Lân ngồi trong phòng một lúc lâu, mới nhẹ nhàng đưa tay sờ gương mặt mình, chỉ thấy đầu ngón tay chạm đến một mảnh ẩm ướt lạnh lẽo, nàng phục hồi lại từ từ buông tay, tiếng sấm bên ngoài vang dội, hòa theo đó là tiếng khóc thút thít chậm rãi phát ra. Nhưng trong lòng nàng cũng lặng lẽ nói với chính mình, đây sẽ là lần cuối, từ nay về sau Niếp Thanh Lân nàng sẽ không bao giờ rơi một giọt lệ nào vì gã nam nhân kia lần nào nữa.
Tiếp theo đó là những chuỗi ngày yên tĩnh lạ thường, tựa như cuộc sống trong thâm cung mười sáu năm qua của nàng. Thái phó có lẽ đang vội vàng chuẩn bị tân hôn để ôm kiều thề mềm mại, nửa bước cũng chưa từng bước tới cung Phượng Sồ.
Thời gian lâu đến nỗi Đan ma ma cũng cảm thấy chột dạ, nhưng mà tiểu công chúa lại coi như không có việc gì, mỗi ngày đều nói nói cười cười cùng Tiểu Gia nhu, gần đây lại có hứng với thêu thùa, thường thường cầm khung thêu ngồi ngẩn ngơ cả một ngày, mười đầu ngón tay không biết bị tàn phá bao nhiêu lần, nhưng khuyên thế nào cũng không được, nên cũng đành mặc cho nàng thêu.
Ngày hôm đó, Đan ma ma lại bắt gặp công chúa đang cúi đầu thêu, liền nhỏ giọng nói: “Công chúa dạo gần đây cứ ở mãi trong cung, chắc bức bối khó chịu lắm, hay để nô tỳ đi xin Thái phó, để cho công chúa đến hành cung nghỉ ngơi một thời gian ngắn có được không?”
Niếp Thanh Lân nghĩ nghĩ: “Đến hành cung cũng không thay đổi được gì, năm đó phụ hoàng có xây biệt quán tại Giang Nam, nếu Thái phó ân chuẩn, Bản cung muốn đi thăm lại cố hương của mẫu phi.”
Mặc dù là thuận theo tâm ý của bản thân. Nhưng mà Niếp Thanh Lân cũng không hi vọng xa vời rằng Thái phó đại nhân sẽ ân chuẩn, nhưng khôngnghĩ tới, ban ngày vừa mới trình tấu lên, chỉ một lúc lâu sau liền có người tới truyền lời, nói Thái phó ân chuẩn. “Mấy ngày gần đây thời tiết đã trở nên ấm áp, tuyết đã bắt đầu tan, vừa vặn có thể xuôi Nam theo đường thủy, nếu công chúa cảm thấy ở đó thoải mái, thì có thể ở đó đón năm mới ở phía Nam, rồi mới trở về cũng được.”
Tiểu thái giám vừa truyền xong những lời này thì Vĩnh An công chúa cũng vừa vặn thêu xong những đường chỉ cuối cùng, dừng tay xem xét trái phải một chút, đúng là cảm thấy tài nghệ của bản thân đột nhiên tăng mạnh, nhìn tác phẩm trong tay chẳng khác nào được thêu từ những nghệ danh đứng đầu.
Chuẩn bị xong hành lý chỉ trong một ngày, bất quá Đan ma ma nghe nói là Lỗ Dự Đạt cũng sẽ cùng đi theo xuống phía nam thì sắc mặt kia có chút tối tăm không lý giải được, khi công chúa mang theo tiểu Gia Nhu cùng bà Vú lên thuyền thì xoay người gọi tiểu thái giám lại, bảo thị nữ bên cạnh đưa cho hắn một bức tranh thêu chuyển cho Thái phó đại nhân.
“Thái phó có hỉ sự trên người, Bản cung bởi vì tinh thần không tốt mà muốn đi Giang Nam nghỉ ngơi, không có lễ vật gì để tặng, tay nghề mặc dù không tinh, chỉ là muốn thêu tặng cho Thái phó một chiếc khăn thêu, hi vọng Thái phó vui lòng nhận lấy.” nói xong, liền khẽ nâng váy đi lên thuyền.
Khi bức tranh thêu được thái giám trình lên cho Thái phó thì Khâu Minh Nghiên đang đứng hầu trước cửa thư phòng. Thái phó nghe thấy lời của thái giám, liền ở trong phòng lười biếng nói: “Nhìn giúp bản Hầu, nàng đã thêu gì thế?”
Khâu Minh Nghiên mở ra nhìn, tỉ mỉ quan sát một lúc lâu, càng nhìn thì vẻ nghi hoặc trên mặt càng sâu.
“Như thế nào? Thêu quá khó coi, nhìn không ra sao?”
“không phải…” Khâu Minh Nghiên lắp bắp nói: “Thần vụng về, kiến thức nông cạn, không biết có phải đã nhìn lầm hay không….”
“Cứ nói, đừng ngại.”
“Nhìn vừa giống ngựa, lại vừa giống lừa….Mà trên thân có vảy, cổ dài như rắn, giống như…. Giao Khuyển trong ‘Sơn thủy kinh chú’…”
Lời này vừa nói ra, xung quanh toàn bộ là một mảnh yên tĩnh, Vệ Lãnh Hầu cùng Khâu Minh Nghiên đều là tinh anh trong tinh anh, đương nhiên là biết về quyển Kỳ văn dị sự ghi chép về các dị thú thời thượng cổ.
Mà Giao Khuyển, thuộc loại dâm thú, bản tính thích nữ sắc, thích thả mình trên những con sông suối, đuôi biến thành giao khí*, thường nằm ẩn mình trong nước để rình bắt mỹ nữ xuống sông tắm rửa, hàng ngày giao hợp với không biết bao nhiêu nữ tử không hề mệt mỏi. Sau đó bị một vị Hoàng đế cho tát cạn nước sông, đóng cừ chặn bắt, ngay lúc nó đang giao hợp với nữ nhân, chặt giao khí, tinh tẫn nhân vong mà chết…
*biến đuôi thành vật để giao hợp
Khâu Minh Nghiên nói xong, tự giác tắt tiếng, có chút ngây ngốc nhìn dị thú thêu trên chiếc khăn mềm mại trên tay, thật không thể tin được, một con vật hoang dâm đến thế này lại được công chúa đoan trang, tao nhã thêu lên khăn tay…
không đúng! Nếu công chúa đích thân tự tay thêu nhất định là có thâm ý! Có lẽ là cầu phúc chăng? Cầu phúc cho nam tử không thể trôi chảy chuyện phòng the, sớm ngày được khôi phục oai hùng như trước?
Nghĩ vậy, Khâu Minh Nghiên lại kinh hoàng ngẩng đầu lên, nhìn về cánh cửa đang được đóng chặt của thư phòng. không thể tin được Thái phó đại nhân lại… Như vậy…
Qua thật lâu sau, chỉ nghe thấy từ trong phòng truyền ra tiếng đập bàn lớn: “Niếp Thanh Lân, nàng chờ đó cho ta!”
(Giải thích giúp các bạn ngây thơ trong sáng không hiểu ý của công chúa. thật ra công chúa đang nghĩ rằng, Thái phó đang vội chuẩn bị đại hôn cho tiểu công chúa Cách Nhĩ Phiên với Thái phó, nên bỏ mặc nàng ấy. Vì thế nàng buồn bã xuôi về Giang Nam, định sống nửa đời còn lại ở nơi đó, nhưng ngẫm đi nghĩ lại, cơn tức chưa tiêu, nên thêu Giao Khuyển, ờ, dâm thú, tặng thay quà tân hôn. Ý nói, Thái phó đại nhân nhà chúng ta, gặp mỹ nữ là híp mắt, như giao khuyển, Thái phó đại nhân là dâm thú…)