Ông anh mình mỉm cười phiên dịch, nó khen dáng bổ củi của mày sẹc si đấy. Mũi lõ cảm động lắm, long lanh âu yếm nhìn bà ấy rồi trìu mến gọi.
-“Cut cho…”
Thề là nghe thân thương lắm!!!
…
Đêm giao thừa cả nhà tổng cộng tám người, rộn rịp tấp nập, cùng đếm ngược đón năm mới. Anh Tây thì nhân thời khắc chuyển giao kiss trộm bà Nga một cái, nhanh lắm, hại bà ấy tức điên lên được nhưng mọi người đang vui vẻ nên cố nén nhịn. Tý nữa chắc chắn có kẻ bị lột xác đây.
Chẳng rõ nữa.
Không hiểu sao mình thấy buồn, thấy thiếu thiếu.
Mình nhớ anh quá, thực sự đấy. Trước đây với người yêu cũ mình cũng chưa từng có cảm giác này. Anh từ lúc nào, dần dần đi vào cuộc sống của mình, quan trọng như máu mủ ruột thịt của mình vậy.
Muốn lấy điện thoại ra gọi mà bị nghẽn mạng, đành gửi cho người ta một tin nhắn chúc mừng năm mới. Mà đợi mãi, đợi mãi không thấy anh nhắn tin lại.
Bận gì à?
Hơi bị buồn nha, mới có mấy ngày đã quên mất Nguyệt rồi. Mình tiu ngỉu lên giường, nằm trằn trọc mãi thôi. Giận giận ghét ghét, khó chịu bức bối lắm.
Để rồi lúc hai giờ kém mười điện thoại đổ chuông, nghe thấy giọng ai đó mà mém khóc, chẳng kịp xỏ dép khoác áo, ba chân bốn cẳng chạy xuống dưới nhà mở cửa.
Người ta đứng đó, mình nhào vào lòng anh, anh cũng siết mình chặt lắm, giây phút ấy, xúc động nghẹn ngào không nói lên lời.
-“Sao ăn mặc phong phanh thế này?”
Anh hơi trách, rồi vừa sợ đánh thức mọi người, vừa thương không muốn cho bà xã tương lai đi chân đất nên ẵm mình rón rén lên phòng.
Mình xấp nước khăn, lau qua mặt mũi chân tay cho anh, xong rồi kiềm không nổi, bực bội mắng tới tấp.
-“Có biết mấy giờ rồi không hả? Ai ngu như anh? Ai lại lái xe khuya như thế? Lúc tối có uống rượu tiếp khách mà, nguy hiểm lắm anh không biết hả, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Ăn gì chưa để nấu…”
Chưa kịp nói xong đã bị chặn họng, nụ hôn kia, nồng nhiệt lắm. Người ta miết miết cắn cắn, mạnh mẽ kịch liệt, giống như muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy, mãi tới khi mình thấy như bị thiếu khí, đầu óc choáng váng hơi đập nhẹ vào lưng anh mới buông tha rồi đẩy mình xuống giường, răng nhá nhẹ nơi hõm vai, giọng nói thì thầm.
-“Mồng một mà, muốn gặp em.”
Mình tim gan xao xuyến bồi hồi, chẳng lèo nhèo nữa, cưng còn không hết đây này. Anh chắc cả ngày nay nhiều việc lại còn lái xe nữa nên mệt, rúc vào người mình ngủ ngon lành lắm. Riêng mình không phải không ngủ được, mà là không nỡ ngủ.
Có mấy tiếng thôi, nên chỉ nằm ngoan ngắm anh. Đẹp trai có, phong độ có, chỉ số đáng yêu thừa thãi luôn, đúng là món quà vô giá ông trời ban cho mình rồi.
Mồng một năm mới, ấm áp ngọt ngào hạnh phúc, hi vọng cả năm sẽ suôn sẻ.
Happy new year!!!