Cảnh Sâm… Cảnh Sâm anh ấy.
Cảnh Sâm ngồi trên giường nhìn ngoài cửa sổ, đã lâu lắm rồi anh mới nhìn thấy lại cơn nắng này, có lẽ… anh đã ngủ quá lâu rồi. Khi anh tỉnh dậy anh chỉ thấy căn phòng lạ lẫm, anh vẫn nhớ Mỹ Lam cô ấy lúc nào cũng ở cạnh anh, anh còn nghe cô nói…..tha thứ cho anh.
Đang chìm trong suy nghĩ. Cảm thấy có người đang nhìn mình, anh xoay mặt qua, anh cũng đứng điến như Mỹ Lam. Cô… sao ở đây.
Bầu không khí bỗng trở nên yên lặng, bầu không khú tràn đầy sự ngượng ngạo. Vì đã quá lâu hai người chưa gặp nhau.
Bỗng Cảnh Sâm lại nhớ cái gì đó, cuối đầu xuống cười đau khổ rồi lắc đầu, cô mù làm sao có thể thấy anh, nhưng sao cô có thể ở đây.
Bỗng Mộc Nhi từ bên ngoài bước vào, thấy Cảnh Sâm tỉnh dậy, Mộc Nhi xém nữa la toán lên. Cô vui không thể nói thành lời.
Thấy Mỹ Lam vẫn còn đứng sững lại, Mộc Nhi liền kéo tay Mỹ Lam tới chỗ Cảnh Sâm.
Hai người ngồi lên giường anh, Mộc Nhi vua vẻ nói:”Anh khỏe chưa? Tĩnh lại lúc nào vậy!…”
Và vô cùng nhiều câu hỏi, nhưng Cảnh Sâm đều bỏ ngoài tai và không nghe cái gì, chỉ chằm chằm nhìn Mỹ Lam.
Thấy Cảnh Sâm chỉ mải nhìn Mỹ Lam mà không nghe mình nói, Mộc Nhi dỗi nói:”Này!”
Cảnh Sâm giật mình nhìn Mộc Nhi, rồi đưa tay lên miệng mình kêu ‘suỵt’ rồi nhẹ nhàng đưa tay lên sờ mái tóc của Mỹ Lam.
Mỹ Lam nhìn thấy cảnh này mà đứng hình, đúng rồi anh ấy còn chưa biết cô đã thấy đường.
Mộc Nhi cũng đã hiểu định nói cho Cảnh Sâm nhưng Mỹ Lam lại mắn chặc lấy tay Mộc Nhi ý kêu cô đừng nói.
Nhớ like và bình luận nha mọi người
Home » Story » đừng coi em là kẻ xen vào cuộc tình của anh và cô ấy » Chương 118:Cảnh Sâm tỉnh dậy