Khoảng cách giữa hai môn phái cách xa vạn dặm, lúc bình thường cũng chẳng quan hệ với nhau, nhưng vừa nghe thiếu phụ nói đến việc ngay cả đệ nhất thiên tài Ngụy Cổ Xương của Ảnh Nguyệt Điện cũng ra mặt thay Dương Khai, lập tức Mạnh Hồng Lượng liền sợ ném chuột vỡ đồ.
Ngộ nhỡ chọc Ngụy Cổ Xương chạy tới Khuyết Hợp Tông tới tìm hắn gây phiền toái cũng không được tốt cho lắm.
Nhưng hôm nay chuyện đã đến nước này, đồng môn của hắn bị hắn nhẫn tâm giết chết mà hắn lại chuồn đi như vậy quả thật không được ổn cho lắm. Huống hồ hắn cũng không muốn tin tức Hỏa Diệu Tinh Tủy bị lộ ra ngoài, chính vì nguyên nhân này mà sau khi có được Hỏa Diệu Tinh Tủy hắn mới muốn giết chết người trung niên huynh đệ của hắn.
Người chết mới không tiết lộ bí mật!
– Nhưng chính hắn đã từng nói qua, hắn không phải người của Ảnh Nguyệt Điện.
Thiếu phụ tỏ vẻ không hiểu, cúi đầu nói một câu.
– Không phải người của Ảnh Nguyệt Điện? Hai mắt của Mạnh Hồng Lượng sáng ngời.
– Không sai, ta không phải người của Ảnh Nguyệt Điện. Dương Khai nghênh ngang đứng đó, dáng vẻ không sợ chết. Trong lúc Mạnh Hồng Lượng và thiếu phụ kia đang nói chuyện hắn cũng không chen miệng vào, cho tới bây giờ mới mở miệng nói: – Ta và Ngụy Cổ Xương chỉ quen biết sơ qua mà thôi, ngươi không cần sợ hắn tìm ngươi gây phiền toái.
Mạnh Hồng Lượng bị Dương Khai nói trúng tim đen, sắc mặt trở nên lạnh lùng, ánh mắt lóe lên vẻ do dự.
Mà người trung niên tĩnh tọa trị thương vừa mới nghe Dương Khai nói xong, suýt nữa tức hộc máu!
Cục diện vốn đã hòa hoãn lại, người trung niên còn đang mừng thầm, nghĩ rằng mình đoán không sai, người thanh niên cứu hắn đúng là có chút địa vị, chỉ cần thanh niên này không nói thêm gì nữa, với tính tình của Mạnh Hồng Lượng, nhất định sẽ sợ ném chuột vỡ đồ mà dừng tay lại.
Nếu vậy, hắn và người thanh niên này cũng có thể bình yên thoát thân, về chuyện báo thù sau này từ từ sẽ tính.
Không ngờ thanh niên này chính là một tên khờ, lại tự tay phá mất chỗ dựa duy nhất đi. Mạnh Hồng Lượng làm sao có thể tha cho hắn chứ? Không có chỗ dựa mạnh mẽ, chỉ với tu vi Thánh Vương nhất tầng cảnh của hắn, nhất định phải chết không thể nghi ngờ.
Trong lúc nhất thời, người trung niên vừa vội vừa tức, hắn chưa từng thấy qua tên nào ngu xuẩn như vậy.
Tuy nhiên đối phương vì cứu mình nên mới ra mặt, cũng coi như là bị mình liên lụy. Người trung niên chỉ có thể thở dài một hơi, thầm quyết định phải nhanh chóng khôi phục lại một chút lực lượng, một khi Mạnh Hồng Lượng ra tay, hắn sẽ cố gắng hết sức cầm chân người này để cho Dương Khai thoát thân.
Ở phía bên kia, Mạnh Hồng Lượng đang do dự mãi cuối cùng cũng có quyết định, sắc mặt hắn dần dần trở nên kiên định, nhìn Dương Khai với ánh mắt u ám nói: – Ảnh Nguyệt Điện thì như thế nào, Ngụy Cổ Xương thì thế nào? Hôm nay ta muốn giết ngươi thì ngươi không thể sống đến ngày mai!
Vừa dứt lời hắn liền đột nhiên vung tay quát lên: – Cẩn thận ngọn lửa màu đen của hắn, đừng cho hắn có cơ hội truyền tin!
Đây chính là muốn trở mặt, giết người diệt khẩu. Không thể không nói hắn là một người cẩn thận, nhanh chóng ra lệnh cho mấy sư đệ sư muội tấn đồng loạt tấn công, còn trên tay hắn thì đang ẩn hiện một chùm ánh sáng màu vàng kim.
Hắn hết sức kiêng kỵ đối với Ma diệm, chỉ dám cho đồng môn của mình thu hút sự chú ý của Dương Khai, sau đó mới ra tay đánh lén giết chết Dương Khai. Hơn nữa tuyệt đối không thể để cho Dương Khai kịp lấy ra bí bảo la bàn truyền tin, nếu không tất cả công sức sẽ trở nên vô ích.
Ngay sau khi Mạnh Hồng Lượng ra lệnh, bốn tên Thánh Vương lưỡng tầng cảnh liền đằng dằng sát khí đánh về phía Dương Khai. Bốn người đều dốc toàn bộ thánh nguyên đánh ra, rồi thi triển bí bảo phòng ngự bảo vệ quanh người.
Võ giả dám vào Lưu Viêm Sa Địa, phần lớn đều là dựa vào bảo giáp phòng ngự, những bảo giáp này có thể dễ dàng ngăn chặn lửa độc xâm nhập, còn có tác dụng phòng ngự rất mạnh, ít ra khi chiến đấu với võ giả cùng cấp, họ đều dựa vào bảo giáp để làm giảm lực sát thương.
Ngọn lửa màu đen kia quá kinh khủng, bốn người tuy rằng nhào tới, nhưng không ai dám áp sát Dương Khai. Ả thiếu phụ kia tiện tay lấy ra một bí bảo có dạng roi dài, roi dài vung vẩy mơ hồ phát ra tiếng tiếng vang như sấm, hóa thành một dải ánh sáng màu xanh đánh về phía Dương Khai, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ tàn nhẫn.
Ba người khác cũng không hẹn mà cùng sử dụng võ công và bí bảo công kích cự ly xa, bắn liên tiếp không ngừng về vị trí hiện tại của Dương Khai.
Trong lúc mấy người này đồng loạt ra tay, bỗng nhiên một chùm ánh sáng vàng từ trên tay Mạnh Hồng Lượng yên lặng không một tiếng động chợt bắn ra, cũng không biết hắn động tay động chân như thế nào mà ánh sáng vàng khi bắn ra không ngờ lại bị che giấu đi.
Bốn tên Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, một tên Thánh Vương tam tầng cảnh hợp lực công kích một Thánh Vương nhất tầng cảnh, kết quả như thế nào, không cần suy nghĩ cũng biết được.
Cho nên sau khi ra tay, khóe miệng Mạnh Hồng Lượng liền khẽ mỉm cười.
Nhưng trong tích tắc, nụ cười trên mặt của hắn chợt cứng lại.
Hắn thấy được người thanh niên bị vây công kia, trên tay xuất hiện một thanh trường kiếm bằng lửa đen, đánh ra một đạo kiếm mang như muốn cắn nuốt tất cả ánh sáng, chẳng những đánh tan đòn tấn công của hai sư đệ mình, mà kiếm mang còn dễ dàng cắt qua người của bọn họ.
Bảo giáp hộ thân giống như một tờ giấy mỏng manh yếu đuối, dù có vận dụng hết thánh nguyên đưa ra ngoài cơ thể cũng không tạo được chút tác dụng phòng ngự nào.
Thân thể của hai tên sư đệ này trong nháy mắt liền bị cắt thành hai khúc.
Nhưng vẫn chưa hết, trên tay của Dương Khai lại xuất hiện một thanh trường mâu màu đen, dường như chỉ thuận tay ném một cái, trường mâu đã phá vỡ lớp phòng ngự do trường tiên bao phủ, xuyên thẳng qua bụng của thiếu phụ tạo thành một lỗ thủng.
Từ đầu tới cuối, người thiếu phụ này cả thời gian phản ứng cũng không có.
Ngay sau đó, một tấm khiên màu tím hiện ra ở bên người Dương Khai, tiếng leng keng giòn tan không ngừng truyền ra, những tia lửa bắn ra tung tóe từ trên mặt tấm khiên màu tím kèm theo từng tia sáng màu vàng thoáng ẩn thoáng hiện. Cái khiên không bị hư hại gì, mà tia sáng màu vàng kia lại bị đánh bật trở về vị trí của Mạnh Hồng Lượng.
Dương Khai khẽ nhíu mày, biết rằng bí bảo này của Mạnh Hồng Lượng quả nhiên là hơi khác thường, trước đó hắn bị một luồng ánh sáng màu vàng đánh lén, Hạo Thiên Thuẫn suýt chút nữa thì bị đánh nát, hiện tại Dương Khai hiển nhiên không dám khinh thường, phát hiện hắn tấn công tới liền lập tức lấy ra cái khiên màu tím phòng ngự.
Tranh thủ thời gian quan sát, Dương Khai mới biết, đó là bí bảo phi châm, từng cây một nhỏ như lông trâu.
Loại hình bí bảo này rất hiếm thấy, bởi vì bí bảo phi châm uy lực nhỏ, luyện khí sư cần luyện chế rất nhiều mới có thể tạo thành lực sát thương hữu hiệu, luyện chế số lượng nhiều, độ khó cũng càng lớn.