Người canh giữ cửa động hành lễ nói:
– Nhị đương gia… A! Đại đương gia bị sao vậy?
Vũ Quần Phương gương mặt lộ vẻ đau buồn phẫn nộ, không nói nguyên nhân hỏi:
– Xế chiều hôm nay có những người nào tới?
Người đó trả lời:
– Bẩm Nhị đương gia, có một vị nam tử lạ mặt đến, không biết là ai.
Vũ Quần Phương gật gật đầu, sau đó dẫn đám người nhanh chóng đi vào, sau khi tới động phủ sâu trong lòng đất, Giản Tam Nương vội đi ra nghênh tiếp.
– Đại nhân đã tới rồi?
Vũ Quần Phương truyền âm hỏi. Nơi này không nhiều người biết thân phận của Miêu Nghị, nên không hỏi công khai mà chỉ truyền âm trao đổi.
– Đã đến rồi ạ.
Giản Tam Nương truyền âm đáp, nhìn Trình Diệu Uy hơi thở mong manh, lại truyền âm nói tiếp:
– Đại nhân đã phân phó, nói là có thấy Đại đương gia bị trúng độc, nếu như khó giải thì có thể đưa Đại đương gia tới tìm đại nhân giải độc.
Vũ Quần Phương sửng sốt, đang chuẩn bị tìm biện pháp cứu chữa, không ngờ đại nhân đã biết trước, vội truyền âm hỏi:
– Đại nhân có nắm chắc cách giải độc không?
Giản Tam Nương trả lời:
– Đại nhân không nói, chỉ dặn ta thông báo như vậy thôi.
– Nhanh, Tường Nhi, mau đưa cha ngươi tới.
Vũ Quần Phương quay đầu lại gọi một tiếng, dẫn con gái cõng trượng phu nhanh chóng đi gặp Miêu Nghị, bất kể Miêu Nghị có thể cứu được hay không, nếu đã nói như vậy thì dù chỉ có một chút hi vọng cũng phải thử một lần.
Sau khi vào tận sâu cuối động, những người bình thường đều đã thối lui, chỉ còn lại cả nhà Trình Diệu Uy với Dương Khánh, Giản Tam Nương là vào được, Dương Triệu Thanh tự mình canh chừng ngoài động, không để người ngoài tới gần.
Trong hang động có một bàn đầy dưa và trái cây tươi, trên thạch tháp là Miêu Nghị đang ngồi xếp bằng tĩnh.
Hang động vừa đóng lại, cả đám người hành lễ nói:
– Tham kiến đại nhân!
Mấy người Giản Tam Nương còn đỡ, đám người Vũ Quần Phương nhìn về phía Miêu Nghị đầy vẻ kính sợ, hôm nay Miêu Nghị xuất thủ uy lực lớn mọi người đều thấy rõ, mấy tên Hắc y nhân đó thực lực chính là cảnh giới Tử Liên, vậy mà bị đại nhân trảm sát như thái rau cắt dưa vậy.
Ánh mắt của Dương Khánh có chút phức tạp, may mà trước đó ở Lưu Vân Sa Hải không có việc gì, hiện giờ đột nhiên phát hiện Miêu Nghị đã trưởng thành, trình độ của y còn xa mới với tới được, chênh lệch giữa hai người có thể nói càng ngày càng lớn.
Miêu Nghị mở hai mắt thả chân xuống, đứng lên khẽ cười nói:
– Đều về rồi!
Ánh mắt nhìn Dương Khánh một lúc,
– Ta đã biết dựa vào đầu óc của Dương tổng quản, các ngươi sẽ không khó thoát thân.
– Dạ vâng!
Đám người Vũ Quần Phương vâng vâng dạ dạ đáp lời.
Dương Khánh ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng lại lẩm bẩm, đấy là do người ta căn bản không gây khó khăn gì, liên quan gì tới ta, nói không chừng ta lại làm một chuyến ngu ngốc rồi cũng nên.
Ánh mắt Miêu Nghị nhìn về Trình Diệu Uy trên lưng Trình Ưng Tường, cau mày nói:
– Thương thế của Trình Đại đương gia thế nào rồi?
Vũ Quần Phương nhất thời bi thương nói:
– Đại nhân, đương gia ta trúng kích độc, Lão bản nương của Phong Vân khách điếm nói là bị trúng ‘Yêu thi tán’, chúng tôi bó tay không có biện pháp, khẩn cầu đại nhân cứu đương gia một mạng.
– Yêu thi tán?
Miêu Nghị sửng sốt,
– Yêu thi tán là thứ kịch độc gì? Rất lợi hại à?
Người Trình gia nhất thời đưa mắt nhìn nhau, trước đó nghe Giản Tam Nương nói còn tưởng vị đại nhân này có biện pháp, hiện tại mới biết người ta thậm chí ngay cả yêu thi tán là gì cũng không biết, toàn gia tâm tình lập tức rơi xuống đáy vực, xem ra vẫn là nên nghĩ biện pháp khác.