Nguyễn Hạo Thần liếc nhìn cô, ánh mắt càng ngày càng trầm xuống, đôi tay càng ngày càng nắm chặt, anh cảm thấy trái tim của mình tựa như rơi vào hầm băng, trong nháy mắt lạnh lẽo đến cực hạn.
Cô nói cô đồng ý rồi?!
Hơn nữa, khuôn mặt của cô vẫn là với vẻ đương nhiên như vậy
Cho nên, cô cảm thấy cô đồng ý là rất bình thường? Cô cảm thấy cô đồng ý là rất chính xác?
Cho nên, chia tay với anh, với cô mà nói vốn dĩ không phải là chuyện phiền muộn gì của cô.
Hoặc là, với cô mà nói còn là một sự giải thoát phải không?
Ngay sau đó, Nguyễn Hạo Thần bật dậy, ngồi lên, anh xoay người, quay lưng về phía cô, không có nhìn cô, cứ như vậy, anh rất muốn đứng lên rời đi, anh đã làm nhiều như thế, anh cho rằng cô đã hiểu, kết quả cô dễ dàng mà đồng ý chia tay với anh như vậy.
“Tô Khiết, em chắc là biết ông sẽ không thật sự nhảy xuống, đúng không?
Nguyễn Hạo Thần thầm thở dài, vẫn không nhịn được đã hỏi một câu như vậy.
Anh biết sự thông minh của cô, cô luôn luôn hiểu rõ lòng người nhất, anh đều biết ông cụ thật sự không có khả năng nhảy xuống, cô không thể nào không biết được,
Anh biết rõ sự thật như vậy, nhưng lúc này, anh vẫn hỏi cô.
“Ừ, em biết, em biết ông cụ là hù doạ em, nhưng mà ngộ nhỡ…..”
Đương nhiên Tô Khiết biết đó là mánh khoé của ông cụ Nguyễn, nhưng mà ngay lúc đó, cửa sổ đột nhiên bị mở ra, cô vẫn là hơi lo lắng ông cụ Nguyễn thật sự sẽ nhảy xuống dưới.
“Em biết ông cụ sẽ không nhảy, sẽ không có ngộ nhỡ gì, ông cụ sợ chết so với bất kỳ người nào.”
Nguyễn Hạo Thần vẫn như cũ không có quay đầu lại nhìn cô, trong giọng nói của anh lúc này, mờ mờ ảo ảo giống như càng nhiều thêm vài phần lạnh lùng nặng nề.
Ông cụ sợ chết, anh có thể nhìn ra, anh không tin cô không nhìn ra.
Cô thế nhưng là chuyên gia về tâm lý tội phạm