– Cho dù là ba người các ngươi liên thủ, vẫn không đủ tư cách ngăn bổn hoàng, Lạc Nhật Hoàng Hôn!
Húc Nhật Thuấn Sát Kiếm, thức thứ năm, Lạc Nhật Hoàng Hôn!
Yến Cô Thành mở ra kiếm thuật, kiếm thế cường đại bao phủ bốn phương tám hướng, bầu trời phạm vi hơn mười dặm đều biến sắc, chợt ảm đạm xuống, như trời tối vậy.
Mà kiếm trong tay Yến Cô Thành lại đâm xuống dưới, một đoàn hào quang ôn hòa như Lạc Nhật sắp chìm về Tây, hào quang màu hồng, cũng không chói mắt.
Nhưng đạo chi ý cảnh ẩn chứa trong đoàn hào quang kia lại cường đại hơn hai chiêu trước rất nhiều.
Mặt trời lên mặt trời lặn, đều là tự nhiên, không thể ngăn cản, Liệt Nhật có tươi đẹp hơn đi nữa cũng có thời khắc lặn xuống, cường giả tuyệt thế hơn nữa cũng có ngày thọ nguyên hao hết.
Yến Cô Thành một kiếm này, đạo chi ý cảnh đạt đến tình trạng thập phần thâm ảo, cơ hồ liên quan đến lĩnh vực sinh tử, một kiếm ra, như Thiên Địa đại đạo, sinh tử Luân Hồi, Lạc Nhật chìm Tây, hoàng hôn lâm thế.
Công kích của Hoàng Hư Thánh, Đồng Mặc Ngôn, Thương Phá Đình trong nháy mắt bị Yến Cô Thành phá sạch sẽ.
Cơ hồ trong cùng thời gian, ba vị Hoàng giả đại thành đã bị một chiêu Lạc Nhật Hoàng Hôn này đánh trúng, cảm giác đau đớn từ lồng ngực ba người truyền đến, máu tươi bắn ra, tất cả đều xuất hiện một đạo vết thương thật sâu.
Mà cùng lúc đó, trong Tịch Dương Lâu lại có bốn người phóng lên trời đạp không mà ra, khí tức cường đại lộ ra ngoài, lập tức quấy lên Phong Vân vô biên thay đổi.
Đúng là bốn vị Hoàng giả, người cầm đầu đúng là Yến Vân Thành, bốn người đồng thời ra tay, chặn đám Kỷ Vô Châu… công kích Tịch Dương Lâu.
Kỷ Vô Châu, Trâu Thính Vũ, Đằng Định Khôn, Uông Thủy Nhai lập tức mắt choáng váng: Tịch Dương Lâu lại có bốn vị Hoàng giả?
Hoàng Hư Thánh, Đồng Mặc Ngôn, Thương Phá Đình chật vật bại lui, cũng giật nảy mình: có lầm không?
Trung châu đại địa, mênh mông rộng lớn, số lượng võ giả không biết bao nhiêu ức tỉ vạn, Vương giả như mây, vô số kể.
Nhưng Hoàng giả lại chỉ chừng mấy trăm người.
Tính toán ra, trong mỗi một trăm triệu vạn võ giả cũng không xuất hiện một Hoàng giả.
Có thể nghĩ, sinh ra một vị Hoàng giả khó khăn cỡ nào.
Ngoại trừ những thế lực Hoàng phẩm đỉnh tiêm, trong tuyệt đại đa số thế lực Hoàng phẩm, Hoàng giả chỉ có một vị, thường xuyên xuất hiện chuyện một vị Hoàng giả vẫn lạc, ngay tiếp theo một thế lực Hoàng phẩm từ thịnh chuyển suy, lui thành thế lực Vương Phẩm.
Cho dù là một ít thế lực Hoàng phẩm cường đại, có thể có hai ba Hoàng giả thì cũng coi như không tệ rồi.
Cho tới nay, theo ngoại giới biết, Tịch Dương Lâu vẻn vẹn chỉ có một vị Hoàng giả, đó chính là —- Yến Cô Thành!
Thế nhưng mà giờ phút này, Tịch Dương Lâu vậy mà ngoại trừ Yến Cô Thành ra toát thêm bốn vị Hoàng giả, sao lại không khiến đám người Hoàng Hư Thánh, Đồng Mặc Ngôn, Thương Phá Đình, Kỷ Vô Châu, Trâu Thính Vũ, Đằng Định Khôn, Uông Thủy Nhai kinh hãi cho được.
Cái này —- làm sao có thể chứ?
Cho nên, bảy đại Hoàng giả toàn bộ đều trợn tròn mắt, trong mắt vô cùng chấn động, tràn đầy rung động.
Không chỉ đám Hoàng giả Hoàng Hư Thánh… há hốc mồm, giờ phút này, vô số cường giả trên Vương giả ở khắp Trung châu cũng đều sững sờ: Khí tức Hoàng giả chấn động vừa rồi chỉ có tám cái! Sao thoáng cái lại thêm bốn cái! Tận mười hai Hoàng giả!
Cho dù là toàn bộ Hoàng giả của bảy thế lực lớn cộng lại, vậy thì cũng chỉ có mười vị, bọn hắn toàn bộ đều đến, cộng thêm Yến Cô Thành thì cũng chỉ có mười một vị a?
Chẳng lẽ bảy thế lực lớn đối phó Tịch Dương Lâu, mời được một Hoàng giả giúp đỡ?
Hoặc là Tịch Dương Lâu vì ứng đối bảy thế lực lớn, mời một vị Hoàng giả đến hỗ trợ?
Vô luận tưởng tượng thế nào, đều không có bất kỳ người nào suy đoán ra là Tịch Dương Lâu nhiều hơn bốn vị Hoàng giả, nếu như bọn hắn không phải cảm thụ được khí tức Hoàng giả mà ở hiện trường quan sát thì nhất định sẽ như đám Hoàng giả Hoàng Hư Thánh, Đồng Mặc Ngôn… sẽ há hốc mồm!