Ôi chào!
Diệp Thành gãi đầu, hắn bận rộn ở đây một hồi mà cuối cùng chẳng thấy nữ chính đâu cả.
……..
Đêm khuya, bầu trời đầy sao.
Trong khu rừng yên tĩnh có ba bóng hình đứng đó, một nữ nhân đoan trang, một người thanh niên phong độ và một thư sinh trông có phần yếu đuối.
Nếu nhìn kĩ thì đây chẳng phải là Liễu Dật, Nam Cung Nguyệt và Cơ Tuyết Băng nữ giả trang nam sao?
“Vì sao lại cứu bọn ta?”, Liễu Dật và Nam Cung Nguyệt lần lượt nhìn Cơ Tuyết Băng.
“Vì sư đệ của hai người tên là Diệp Thành”, Cơ Tuyết Băng khẽ quay người, mỗi một bước đi, bóng hình xinh đẹp đó lại hư ảo thêm một phần, “nếu có thể thì tới thế giới người phàm đi, làm một đôi phu thê bình thường, nếu cố chấp quá thì không được gì đâu”.
Phía này, Diệp Thành tối sầm mặt treo lên một toà lầu các. Đúng vậy, hắn đã tìm thấy Sở Linh, cô đang trò chuyện với Đông Phương Ngọc Linh.
Khi mở cửa ra, khuôn mặt tối sầm của Diệp Thành chợt hiện lên nụ cười, hắn cũng rất hiểu lễ nghĩa, hắn chắp tay hành lễ với Đông Phương Ngọc Linh: “Đệ tử Diệp Thành bái kiến Ngọc Linh sư thúc”.
“Sau này không cần gọi là sư thúc nữa, gọi ta sư tỷ là được rồi”, Đông Phương Ngọc Linh cười nói rồi không quên nghiêng đầu sang tươi cười với Sở Linh: “Linh Nhi, phải vậy không?”
