Anh Kim sửng sốt vài giây, sau đó sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Cho đến bây giờ cũng chỉ có người khác lịch sự lấy lòng anh ta, đây là lần đầu tiên có người dám lớn tiếng với anh ta như thế.
Anh Kim vỗ vỗ giường bệnh rồi ngồi dậy: “Này, cho chút thể diện mà không cần có đúng không? Được thôi, xem xem ông đây chơi chết các người như thế nào.”
Anh ta nhìn thoáng qua Giang Nghĩa: “Ồ, bị thương ở tim có đúng không, có vẻ như là rất nghiêm trọng.”
Nói xong, anh Kim lấy một gói thuốc lá từ trong túi ra.
Rút một điếu rồi bật lửa.
Anh ta ngông nghênh hút lá trong phòng bệnh, mùi khói thuốc bay khắp cả phòng, vô cùng khói ngửi.
Đinh Thu Huyền rất ghét mùi thuốc lá, cộng thêm vết thương của Giang Nghĩa căn bản không thể ngửi khói thuốc.
Thế là Đinh Thu Huyền nổi giận đùng đùng đi đến trước giường bệnh anh Kim, quát lớn: “Ở đây là phòng bệnh, anh không thể hút thuốc được, có biết không hả?”
Anh Kim liếc nhìn cô: “Tôi hút thuốc của tôi, cô khó chịu thì cút ra ngoài đi.”
“Anh!” Đây là lần đầu tiên Đinh Thu Huyền gặp phải người không nói đạo lý như thế, cô tức giận, cả người phát run: “Anh có dập điếu thuốc đi không hả?”
“Không đấy.”
“Được, tôi cho anh hút thuốc.”
Đinh Thu Huyền lập tức nhấn cái nút màu đỏ bên cạnh giường bệnh, chỉ một lát sau, y tá và bác sĩ đều chạy vào.
“Có chuyện gì vậy?”
“Anh Kim không sao đó chứ?”
“Anh Kim, có phải là anh cảm thấy chỗ nào đó không thoải mái không? Nếu có thì nhất định phải nói với tôi.”