Hai người nhìn nhau, tình cảm thắm thiết.
Trăng sáng lên cao.
Đinh Thu Huyền nhắm mắt lại, Giang Nghĩa chậm rãi cúi đầu xuống, hôn lên môi cô.
Lúc này cảm giác ngọt ngào hòa tan lòng người.
Trái tim được sưởi ấm.
Kít.
Cửa phòng mở ra, hai người nhanh chóng tách ra, tưởng là có người quen đến thăm, cả hai đều nhìn về phía cửa.
Kết quả là nhìn thấy mấy y tá nữ dẫn một người đàn ông với vẻ mặt hung ác bước vào, cẩn thận đặt anh ta lên trên giường bệnh, hầu hạ anh ta nằm xuống rồi sau đó đắp kín chăn.
Người đàn ông kia nhìn thoáng qua Giang Nghĩa nằm bên cạnh, vô cùng bất mãn mà nói với y tá: “Có chuyện gì vậy, thế mà lại cho tôi nằm cùng phòng bệnh với người khác? Nhanh lên, đi đuổi cái tên này ra ngoài cho tôi.”
Y tá nhìn qua Giang Nghĩa, lại quay đầu nói với người đàn ông: “Anh Kim, chúng tôi thật sự xin lỗi, tất cả phòng bệnh đều đã kín người, hiện tại căn phòng này là ít người nhất.”
“Nhưng mà anh yên tâm đi, chúng tôi sẽ cố gắng sắp xếp, nhất định sáng ngày mai sẽ chuyển anh đến phòng bệnh đơn.”
“Mong anh kiên nhẫn một đêm.”
Người đàn ông kia vô cùng khó chịu, khoác khoác tay: “Được rồi được rồi, cút ra ngoài hết đi, ông đây muốn ngủ.”
Y tá gật đầu: “Vậy chúng tôi đi trước nha anh Kim, anh nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì thì cứ nhấn nút ở trên bàn là được, phòng bệnh của anh sẽ có y tá trực ban phụ trách 24/24.
Sau khi dặn dò xong xuôi, y tá mới vội vàng rời đi.