“Có dùng không?” Tôn Nguyên Châu liếc Nguyễn Nam Chúc.
“Chờ chút.” Nguyễn Nam Chúc bấy giờ đang để ý đến chiếc rương ở góc tường, hắn quay sang hỏi Tiểu Kế: “Anh tìm ra đường hầm vào ngày thứ hai hả?”
“Đúng, thì sao?” Tiểu Kế nói.
“Vậy chắc anh cũng biết thời điểm Điền Cốc Tuyết mở ra Đung đa đung đưa chứ.” Nguyễn Nam Chúc hỏi tiếp. Tiểu Kế sững người: “Hình như cô ta tìm thấy ngay ngày đầu…” Dường nhớ ra điều gì đó, cơ thể gã bất giác run lên bần bật: “Ý cô là sao?”
Nguyễn Nam Chúc nói: “Ý tôi là muốn xác định xem, vào lúc này, Tương Nữ còn có thể sử dụng kỹ năng đó hay không.”
Tiểu Kế chìm vào im lặng.
Trên thực tế, rất có khả năng là như vậy, bởi vì trong ngày đầu tiên khi họ đổ bộ tới tòa biệt thự này, Tương Nữ đã khóc một lần, nhưng khi đó chưa ai để tâm. Vả lại theo như cuốn luật chơi, có những kỹ năng được sử dụng trong thời gian dài và không cần khóc báo hiệu, ví dụ như Lời đáp dối gian.
Trong board game, Lời đáp dối gian là kỹ năng bị động của Tương Nữ, bất cứ khi nào người chơi thẩm vấn Tương Nữ, đều chỉ nhận được lời nói dối.
Sau khi hiểu ra chuyện này, vầng trán Tiểu Kể lập tức ướt đẫm mồ hôi, gã nuốt một cái khó khăn: “Ý cô là, rất có khả năng chiếc rương này đã bị tráo đổi??”
“Đúng thế,” Nguyễn Nam Chúc nói, “có khả năng chuyện đó đã xảy ra.” Hắn tiếp: “Hoặc là chúng ta chỉ đang cả nghĩ thôi.”
Đứng giữa sự sống và cái chết, đầu có thứ gọi là cả nghĩ. Bởi vì chỉ cần một trong muôn vàn khả năng trở thành sự thực, thì có nghĩa là mất mạng một trăm phần trăm.
Sau khi nghe cuộc đối thoại giữa Nguyễn Nam Chúc và Tiểu Kế, tất cả mọi người đều im lặng, nhìn chằm chằm vào chiếc rương đó.
Kỹ năng Đung đa đung đưa của Tương Nữ có thể sử dụng với đường hầm. Trong phòng hiện tại có tổng cộng tám rương, cũng có nghĩa họ có khả năng cao mở trúng Tương Nhân hoặc Tương Nữ.
“Làm sao đây?” Tuyên Tử Huệ có vẻ như sắp sụp đổ, cô ta cũng đã mất đi đồng đội, hai ngày nay nhịn đói, cô ta biết mình không thể chịu đựng đến ngày thứ ba, sáng mai giá nào cũng phải mở rương. Và mở rương, nghĩa là phải đứng trước sự đe dọa của Tương Nữ.
Tiểu Kể đứng đó như trời trồng dường như không ngờ bản thân đã tự đeo đá vào chân, gây cản trở cho chính mình. Gã đờ đẫn nói: “Làm thế nào bây giờ, hay là chúng ta đi mở thêm rương, xem có tìm được vật phẩm hữu dụng nào khác không?”
Nguyễn Nam Chúc thở hắt ra, nói: “Hiện giờ số rương chưa mở không còn nhiều, Tương Nhân thì những mười bốn con, cộng thêm Tương Nữ là mười lăm, chắc chắn chúng ẩn nấp đầy trong các rương chưa mở.”
Trong các rương chưa mở vẫn còn vài vật phẩm phe người cần đến. Tương Nữ sẽ không để họ có được các thứ này một cách dễ dàng.
“Vậy phải làm sao.” Giọng Tôn Nguyên Châu khàn khàn:”Không lẽ chỉ còn cách ngồi chờ chết?”
Nguyễn Nam Chúc không nói gì.
Độ khó của cửa cấp mười thể hiện ở đây, muốn vượt qua không phải chuyện gì dễ dàng. Cánh cửa đã đưa tới cho mọi người một thách thức cực lớn, đó là tiếp tục chịu đựng những đợt công kích và tìm kiếm thêm vật phẩm, hay là lựa chọn ngay một trong tám rương ở căn phòng này.
Họ có một phần tám khả năng tìm thấy đường hầm nhưng một khi mở sai…
Chẳng ai lên tiếng, chiếc rương phía trước dường như biến thành ác quỷ đe dọa tính mạng của họ.
Cuối cùng, Nguyễn Nam Chúc lên tiếng: “Đợi đến ngày mai ta quay lại, ngày mai sẽ có thêm lượt sử dụng Ống Nghe, khi đó hãy xem xem có bao nhiêu rương an toàn.”
Có lẽ cũng chỉ còn cách đó, mọi người tưởng chừng sắp được ra ngoài, giờ chỉ biết cúi đầu rầu rĩ, bầu không khí tuyệt vọng lại lần nữa lan tràn trong nhóm.
Tất cả tản ra, để lại mình Tiểu Kế trong phòng ăn.
Lương Mễ Diệp nói: “Chẳng lẽ cửa muốn chúng ta chết sạch??? Còn chín người chơi, trong phòng bếp có tám rương, nếu chơi trò đổi mạng thì số lượng vừa đủ, nhưng ai sẽ chịu dùng tính mạng bản thân làm bàn đạp cho kẻ khác chứ.
Nguyễn Nam Chúc lạnh nhạt nói: “Chuyện này cũng thường thôi mà.” Hắn nhìn sang Lâm Thu Thạch, thấy Lâm Thu Thạch đang suy nghĩ gì đó.
Nguyễn Nam Chúc nói: “Lâm Lâm, sao anh không nói gì?”
Lâm Thu Thạch liếc hắn một cái: “Nói gì bây giờ?”.
Nguyễn Nam Chúc bảo: “Nói đại cái gì cũng được.”
Lâm Thu Thạch đáp: “Tôi chẳng có gì để nói.
Nguyễn Nam Chúc: “Anh…”
Lâm Thu Thạch dường như đoán được Nguyễn Nam Chúc định nói gì, bèn giơ tay ra hiệu dừng: “Đã nói rồi, giờ chỉ bàn việc chính thôi.”
Nguyễn Nam Chúc tức thì bày ra điệu bộ tủi hờn, gọi:”Lâm Lâm…”
Lâm Thu Thạch không để hắn có cơ hội đặt chân lên sàn diễn, cậu vội đứng dậy, nói: “Tôi đi thăm Tiểu Mai”
Nguyễn Nam Chúc: “…” Hắn khẽ thở hắt ra, vừa ngoảnh sang thì đúng lúc thấy vẻ mặt hả hê nín cười của Lương Mễ Diệp.
Nguyễn Nam Chúc: “Hay không?”
Lương Mễ Diệp cười ha hả: “Có, có.” Nguyễn Nam Chúc cao ngạo lạnh lùng là thế mà cũng phải bó tay – Lâm Thu Thạch, vở kịch này quả thực rất hay ho.
Lâm Thu Thạch đi loanh quanh một vòng, rồi xuống phòng ăn ở tầng một.
Căn biệt thự hoàn toàn không còn vẻ ồn ào như mấy ngày trước đó, mỗi khi đêm xuống, căn nhà liền chìm vào sự vắng lặng chết chóc. Vậy nhưng khi Lâm Thu Thạch đi vào phòng ăn, cậu thấy Tiểu Mai đang ngồi đó, tay cầm một chai rượu, chậm rãi uống.
Phía đối diện cô gái là Tiểu Kế, miệng gã bị nhét giẻ, đang nhìn Tiểu Mai một cách sợ hãi.
“Tiểu Mai?” Lâm Thu Thạch gọi tên cô gái: “Sao vẫn chưa đi nghỉ?”
Tiểu Mai nghe thấy giọng Lâm Thu Thạch, bèn nhìn cậu một cái, cười cười: “Không ngủ được.” Cô hớp một ngụm rượu, rồi nói như vậy.
Lâm Thu Thạch đi đến bên cô gái, ngồi xuống.
Tiểu Mai hỏi cậu có muốn uống rượu không, Lâm Thu Thạch từ chối.
“Khi biết Chúc Manh chết, anh cảm thấy thế nào?”Tiểu Mai nói.
Lâm Thu Thạch đáp: “Tôi muốn báo thù cho cô ấy.”
Tiểu Mai nói: “Muốn giết chết kẻ gián điệp đúng không?”
Lâm Thu Thạch liếc Tiểu Kế một cái, rồi gật gật đầu.
“Thật ra tôi cũng nghĩ giống anh.” Tiểu Mai nói: “Nếu không do Tiểu Kế, chúng ta đã được ra ngoài lâu rồi. Gã không những giúp Tương Nữ, mà còn cản trở chúng ta, loại người đó quả thật đáng chết.” Giọng điệu cô nhẹ bẫng, nhưng Tiểu Kế ngồi đối diện nghe xong liền bắt đầu vùng vẫy, nhìn Lâm Thu Thạch tỏ vẻ cầu cứu.
Lâm Thu Thạch lạnh lùng liếc gã một cái, không thể hiện thái độ gì. Cậu đâu phải thánh nhân, cứ nghĩ đến việc Nguyễn Nam Chúc suýt nữa phải chết trong cô độc vì Tiểu Kế, là cậu không thể nào thông cảm cho con người này được.
Tất cả là do Tiểu Kế tự làm tự chịu.
“Đi ngủ đi.” Tiểu Mai nói: “Muộn lắm rồi.”
Lâm Thu Thạch: “Còn cô?”
Tiểu Mai nói: “Tôi không ngủ được, để tôi uống thêm lát nữa. Anh hãy đối xử tốt với Chúc Manh, chị ấy rất yêu anh.” Cô nói thêm: “Dĩ nhiên, tôi biết anh cũng rất yêu chị ấy.” Tiểu Mai vừa nói vừa lấy tay quệt một giọt lệ trên khóe mắt.
Lâm Thu Thạch đứng dậy: “Chắc chắn cậu ấy mong cô sống thật hạnh phúc.” Cậu đang nói về người yêu của Tiểu Mai.
“Ừm, tôi biết.” Nghe câu nói của Lâm Thu Thạch, Tiểu Mai bất giác bật cười: “Ai mà không muốn được sống hạnh phúc chứ? Tôi ngồi thêm một lát rồi cũng đi nghỉ đây, chúc anh ngủ ngon.”
“Chúc ngủ ngon.” Lâm Thu Thạch quay lưng bỏ đi
Cậu cảm thấy dáng vẻ hiện tại của Tiểu Mai có phần quen thuộc, nghĩ kỹ lại, hình như đó là chính cậu khi ý thức được rằng mình sẽ mất đi Nguyễn Nam Chúc. Nỗi lo lắng của Nguyễn Nam Chúc ngày trước là có cơ sở, Lâm Thu Thạch là tuýp người không thể bình thản đối diện với việc mất đi người yêu. Lâm Thu Thạch trở lại phòng Nguyễn Nam Chúc đã đi ngủ.
Nghe được tiếng bước chân của Lâm Thu Thạch, Nguyễn Nam Chúc mở mắt ra nhìn, khẽ gọi: “Anh về đấy à.”
Lâm Thu Thạch nói: “Anh về rồi.”
Nguyễn Nam Chúc kéo chăn ra: “Anh đến đây với em được không? Không có anh em không ngủ được.”
Lâm Thu Thạch đến bên hắn, nói: “Lần sau không được lừa anh nữa.”
Nguyễn Nam Chúc sững sờ.
“Em hứa đi, lần sau không được lừa anh nữa. Phải diễn kịch cũng ổn, hay sẽ chết cũng được, em hãy hứa sẽ nói tất cả với anh.” Lâm Thu Thạch nói: “Anh là người thân thiết nhất với em, anh có quyền được biết tất cả. Anh không cần cái gọi là ‘chỉ vì muốn tốt cho anh’.”
Nguyễn Nam Chúc vòng tay níu cổ Lâm Thu Thạch, hôn lên mí mắt Lâm Thu Thạch nhằm xoa dịu, rồi nói: “Được, em hứa, sau này sẽ không giấu anh bất kỳ điều gì nữa.
Lâm Thu Thạch nói: “Đi ngủ thôi.”
Nguyễn Nam Chúc cảm thấy hoàn toàn mãn nguyện.
Mặc dù hắn không rõ vì sao Lâm Thu Thạch bỗng nhiên nghĩ thông, nhưng cậu đã chịu để ý đến hắn, hắn cũng hứa từ nay về sau sẽ không để xảy ra chuyện tương tự. Nguyễn Nam Chúc thầm nhủ, trong mối quan hệ này, kẻ may mắn nhất, thật ra chính là bản thân..
Lâm Thu Thạch ôm lấy Nguyễn Nam Chúc, dần chìm vào giấc ngủ.
Sáu giờ sáng hôm sau, từ phòng ăn vọng ra một tiếng hét khiến Lâm Thu Thạch sực tỉnh. Cậu mở mắt ra, trông thấy gương mặt mơ màng của Nguyễn Nam Chúc.
“Sao vậy?” Nguyễn Nam Chúc hỏi.
“Xảy ra chuyện rồi.” Lâm Thu Thạch nói: “Xuống dưới xem thử.”
Hai người trèo khỏi giường, cùng Lương Mễ Diệp vội vàng đi thẳng xuống tầng một. Họ thấy Tuyên Tử Huệ đang đứng trước cửa phòng bếp với khuôn mặt kinh hãi.
“Chuyện gì vậy?” Nguyễn Nam Chúc hỏi.
Tuyên Tử Huệ lắc đầu nguầy nguậy, chỉ tay vào trong phòng bếp.
Lâm Thu Thạch ngước mắt nhìn lên, thấy Tiểu Mai lạnh lùng đứng giữa phòng, tay cầm một con dao ăn, vết máu tươi rải rác khắp nơi. Nếu chỉ có vậy thì chưa đến nỗi, điều đáng sợ nhất là xung quanh chỗ cô đứng vứt đầy các bộ phận cơ thể người, thậm chí có cả những mẩu thịt vụn trông như bị lóc ra bằng dao.
Tiểu Kế vốn bị trói trên ghế lúc này đã biệt tăm, Lâm Thu Thạch cũng đoán được kết cục của gã là gì.
“Tiểu Mai!!” Lâm Thu Thạch sững sờ: “Cô giết Tiểu Kế rối ư?”.
Tiểu Mai lãnh đạm nói: “Bốn rương trống, không thấy đường hầm. Trong rương này là Tương Nhân, và cũng không chứa đường hầm. Còn lại tổng cộng ba cái nữa Lâm Thu Thạch lập tức hiểu ra Tiểu Mai đang làm gì.
Cô ép Tiểu Kế mở rương, dùng mạng của Tiểu Kế để tìm vị trí đường hầm.
“Tiểu Mai! Ở trong cửa, chúng ta không được phép giết người!” Lâm Thu Thạch cất giọng khàn đặc: “Cô..”
“Tôi biết là không được giết người, tôi biết chứ.” Ta.
Mai lạnh lùng cười: “Nhưng tôi đầu có ý định sống tiếp”
Cô đưa mắt nhìn ba chiếc rương trống đã mở, một rương khác đang phát ra tiếng kêu thảm thiết của Tiểu Kế rồi nở nụ cười rạng ngời.
“Khoan đã…” Lâm Thu Thạch đoán ra cô định làm gì, nhưng cậu không kịp ngăn cản, chỉ đành giương mắt nhìn Tiểu Mai đi đến trước một chiếc rương, thản nhiên thò tay cầm lấy nắp rương, rồi cười nói: “Thật ra tên tôi không phải Tiểu Mai, trong tên của anh ấy có một chữ Mai, nên tôi mới đặt cho mình biệt danh đó.” Cô nói thật nhẹ, khẽ thở ra:”Hãy cho em thêm một cơ hội ở bên anh.”
Bàn tay cô gái khẽ cử động, nắp rương mở ra, để lộ một Tương Nhân ở bên trong.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy Tương Nhân đó, Tiểu Mai nở một nụ cười rạng rỡ. Hai cánh tay trắng ởn của Tương Nhân quắp lấy cơ thể cô, nhưng Tiểu Mai không vùng vẫy, gương mặt cô bỗng như tràn trề hạnh phúc, cô dang tay ôm lấy Tương Nhân kia, để cho bản thân bị kéo đi trong sự mãn nguyện.
Lâm Thu Thạch đứng một bên quan sát tất cả, cậu biết tại sao Tiểu Mai lại mãn nguyện như vậy, Tương Nhân trong chiếc rương đó, chính là người yêu của cô.
Nguyễn Nam Chúc đứng bên cạnh Lâm Thu Thạch đột nhiên lên tiếng, hắn nói: “Đây là một kết thúc đẹp đấy chứ?”
“Là kết thúc đẹp.” Lâm Thu Thạch bình thản đáp: “Ít nhất anh cảm thấy như vậy.”
Nguyễn Nam Chúc không nói gì nữa, hắn dành tất cả sức lực nắm chặt lấy tay của Lâm Thu Thạch.