Em đừng căng thẳng như vậy, Lục Thâm và Kane, đều là bạn của tôi, đừng nhìn hai người bọn họ mà cảm thấy khó tiếp xúc, bọn họ thực ra rất tốt”
Sắc mặt tái mét của Giản Đồng, miễn cưỡng nở nụ cười, không nói gì liền ngồi xuống.
Lục Thâm trêu đùa: “Công tử bột cậu chủ Tiêu, từ lúc nào lại biết đến hai chữ quan tâm rôi?”
Nói xong, rồi lại trách giận nói với Tiêu Hằng một câu: “Còn nữa, sao lại nhìn tớ với Kane trông rất khó tiếp xúc? Bọn tớ nhìn giống những người khó tiếp xúc sao?”
“Kane, đúng không?”
Lục Thâm vừa nói, vừa dùng khuỷu tay chạm vào Kane đang ngôi bên cạnh.
Nhưng lại phát hiện, Kane cứ luôn tràn đầy hào hứng nhìn chăm chú vào Giản Đồng.
Lục Thâm chau mày lại: “Kane, cậu đừng nhìn chằm chăm vào cô Giản như vậy, sẽ dọa người ta đó.
Cẩn thận cậu chủ Tiêu tìm cậu để đánh nhau đấy”
Kane cười nhẹ: “Ồ, thế à?”
thờ ơ hỏi Giản Đồng: “Tôi đã dọa cô rồi sao, cô Giản?”
Tiếng “cô”
đó, vào lúc thốt ra từ trong miệng của Kane, đặc biệt có ý khác biệt.
Sắc mặt Giản Đồng càng thêm nhợt nhạt.
Tiêu Hằng bỗng nhiên quan sát chăm chú đến Kane, chép chép miệng: “Sao tớ lại cảm thấy, cậu có ý đồ với bạn gái của tớ vậy chứ?”
Tiêu Hằng không thích Kane cứ nhìn chăm chú vào Giản Đồng, cũng không thích tiếng “cô Giản”
mà lúc nãy Kane nói…
Cũng không biết có phải là do anh suy nghĩ nhiều rồi không, mà cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
Kane chậc chậc hai tiếng, mở to mắt ra, liếc nhìn sang Tiêu Hằng một cái, đột nhiên, cảm thấy mất hứng, rồi lại lạnh lùng liếc sang Giản Đồng, lãnh đạm nói: “Yên tâm, tớ không có hứng thú với kiểu như này”







– —————–