“Em đã nấu rất nhiều những món anh thích! Anh thử đi!”
“Vất vả cho em rồi!”
…
“Để anh rửa cho, em nghỉ ngơi đi!” – Phó Tử Sâm ở nhà thường xuyên là người nấu và giúp cô dọn dẹp. Cho dù hôm nay có là sinh nhật anh đi chăng nữa thì anh cũng không cho phép cô dọn dẹp.
“Vậy anh rửa bát mau lên, em có quà muốn tặng anh!”
Nghe được câu nói này của cô, lòng anh càng nôn nóng muốn biết món quà đó là gì.
Phó Tử Sâm dọn dẹp rất nhanh, chỉ mất khoảng một lúc anh đã thu dọn xong tất cả. Anh đi đến trước cửa phòng, rón rén từng bước chân.
Vừa bước vào phòng là một màu đỏ rượu quyến rũ được trang hoàng khắp nơi. Từ sàn nhà hay trên giường thì đều được rải đầy cánh hoa hồng đỏ.
“Đan Đan, đây là quà em nói sao?”
“Không… Quà của anh đây…” – Tống Cẩm Đan mặc một bộ đồ ngủ sexy từ trong phòng tắm bước ra. Chỉ trong chốc lát, nhiệt độ của phòng tăng lên đáng kể.
Phó Tử Sâm nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, toàn thân anh nóng nực, cúc áo sơ mi cũng bị anh cởi gần hết.
“Cục cưng! Em đây là muốn quyến rũ anh sao?”
Anh từng bước ép sát cô vào tường.
“Anh không thích sao?” – Tống Cẩm Đan kiễng chân, cô ôm chặt lấy cổ anh kéo xuống và đặt một nụ hôn sâu.
Hai thân thể cứ vậy không ngừng quấn quýt lấy nhau trên chiếc giường lớn.
“Phó Tử Sâm… bụng em… tự dưng đau quá!”
Phó Tử Sâm hốt hoảng, anh dừng lại mọi động tác của mình trên thân thể cô.
“Sao vậy? Để anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra!” – Phó Tử Sâm ôm cô lên, giúp cô mặc một bộ quần áo mới để đến bệnh viện.
…
Ở bệnh viện.
Khi bị bác sĩ hỏi lý do thì cô ấp úng mãi chẳng dám nói.
Qua một lúc lâu kiểm tra và xét nghiệm thì kết quả cũng đã có. Vị bác sĩ già nghiêm mặt, sắc mặt bà trông khó coi vô cùng. Chính sắc mặt đó đã khiến cô và anh càng thêm lo lắng.
“Hai cô cậu trẻ tuổi cũng thật là… Em bé mới chỉ có 4 tuần thôi! Hai cô cậu chưa gì đã ”vận động” mạnh như vậy rồi thì có biết nó nguy hiểm đến em bé thế nào không?”
“Em bé? Bác sĩ, tôi thật sự có em bé sao?” – Hai mắt Tống Cẩm Đan rực sáng, cô chẳng dám chắc những lời mình vừa nghe là thật.
“Chẳng lẽ tôi lại nói đùa? Đợi qua ba tháng em bé ổn định hẳn thì hai người mới nên vận động, mặc dù vậy nhưng hai người vẫn phải nhẹ nhàng thôi! Tránh ảnh hưởng đến em bé!”
Khi rời khỏi bệnh viện, trong lòng Tống Cẩm Đan vẫn còn cảm giác lâng lâng vui sướng khi vừa được làm mẹ.
Cô nghĩ, cả đời này cô sẽ chẳng bao giờ trải qua được thời khắc thiêng liêng ấy. Ngày trước, khi cầm tờ giấy xét nghiệm vô sinh trên tay, cô gần như suy sụp. Cô khát khao được làm mẹ… và giờ đây nó đã thành hiện thực.
Tống Cẩm Đan không vô sinh, tờ giấy xét nghiệm năm đó cũng là do Tần Hữu nhúng tay vào. Hắn không muốn cùng cô mang thai nên đã tự bịa đặt ra mọi chuyện.
“Tử Sâm, em vui lắm! Em vốn tưởng mình bị vô sinh…”
“Cục cưng, em thật giỏi!” – Phó Tử Sâm ôm lấy lưng cô vỗ về. Sau đó, anh lại cúi người, hôn nhẹ lên bụng cô một cái.
“Chào mừng sinh mệnh nhỏ đến với thế giới của ba mẹ! Ba mẹ thương con rất nhiều!”
Tống Cẩm Đan vui mừng đến bật khóc, cô xoa nhẹ lên bụng mình: “Cảm ơn bảo bối vì đã cho mẹ thời khắc thiêng liêng khi biết mình được làm mẹ! Chào mừng con sẽ tới với thế giờ này! Mẹ và ba yêu con rất nhiều!”