Cuộc tấn công rõ ràng là nhằm vào hắn nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ kẻ thù của mình lại là người mà hắn đã thề trung thành.
Khước Nhiên Triết tức giận đến mức nắm chặt nắm tay dưới gầm bàn đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Hắn phải bắt hoàng đế phải trả giá vì đã phản bội lòng tin của mình.
Khước Nhiên Triết đã có thể tưởng tượng việc xé xác khỏi tay chân gã đàn ông hèn hạ đó ra nhưng hắn nhanh chóng bị kéo ra khỏi vực thẳm tối tăm khi Triệu Hiệp Thư đặt một bàn tay ấm áp lên người hắn ngay lập tức để xoa dịu hắn. .
========== Truyện vừa hoàn thành ========== 1. Chỉ Muốn Ngã Vào Lòng Anh 2. Vợ Nhỏ Nhút Nhát, Chồng À! Anh Đừng Qua Đây 3. Hoan Hoan Ái – Cách Yêu Của Chủ Tịch Phong 4. Chủ Tịch, Đừng Ép Người Quá Đáng! =====================================
Khước Nhiên Triết nhìn xuống ngón tay cái được cắt tỉa hoàn hảo đang cọ vào nắm tay siết chặt của hắn.
Sự đụng chạm tinh tế nhưng thân mật này khiến hắn như bị sét đánh, ước gì thời gian có thể đóng băng vào khoảnh khắc này mãi mãi.
Bắt kịp thời điểm, Ôn Tần Khê cố gắng đến gần Khước Nhiên Triết, thì thầm: “Đừng quá liều lĩnh, đây là lý do tôi ở đây. Tôi sẽ ra trận, chiến đấu vì anh và giành chiến thắng. Anh chỉ cần như vậy là được. Kiên nhẫn nhé, được không?” trước khi rút lui tạo khoảng cách thích hợp giữa hai người.
Khước Nhiên Triết nghẹn ngào chỉ thốt ra vài từ bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với Triệu Hiệp Thư vì đã cứu cha mẹ hắn nhưng đó không phải là tất cả những gì hắn muốn nói, giọng hắn không hề hợp tác.
Vừa rồi một vụ phun trào núi lửa bùng nổ những cảm xúc ngọt ngào dịu dàng khiến tâm trí hắn rối bời.
Một luồng nhiệt không thể giải thích nổi lên từ tận đáy lòng, trừ khi chạm vào Triệu Hiệp Thư thì không thể nguôi ngoai.
Hắn không thể phủ nhận, Triệu Hiệp Thư đã ảnh hưởng đến hắn theo cách nào đó.
Về phần chính xác thì nó có tác dụng gì, hắn không biết mặc dù hắn chắc chắn một điều.
Hắn muốn độc chiếm omega này và luôn giữ y bên cạnh mình.
Nguyên soái đang suy nghĩ, Ôn Tần Khê phải gọi hắn hai lần. “Triết ca! Triết ca! Bây giờ tôi có thể rời đi được không?” trở lại với con người thường ngày của mình ngay lập tức dập tắt bầu không khí rực lửa đầy mâu thuẫn.
Vẫn trong trạng thái xuất thần, Khước Nhiên Triết gật đầu, khiến Ôn Tần Khê đứng dậy.
Y còn rất nhiều việc phải làm ở căn cứ và không thể dây dưa với Khước Nhiên Triết nữa.
Nhưng y vừa tới cửa, Khước Nhiên Triết đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay y nói: “Tôi đưa cậu về.”
Ôn Tần Khê cảm thấy cười khúc khích buồn cười, có chút tán tỉnh.
Y chỉ có thể đoán Khước Nhiên Triết muốn tìm ra vị trí bí mật căn cứ của y.
Điều y không biết là vị Nguyên soái này đã lún sâu như vậy và muốn dành nhiều thời gian hơn cho y.
Ôn Tần Khê từ chối, nhất quyết gọi người tới đón, khiến cho Khước Nhiên Triết cảm thấy mất mát.
Khước Nhiên Triết không buông ra mà kéo y lại gần vài centimet hỏi: “Tôi có phải là mẫu alpha lý tưởng của cậu không?”
***
Ôn Tần Khê ngơ ngác không chút do dự, gỡ tay của Khước Nhiên Triết ra khỏi cổ tay mình, mơ hồ đáp: “Anh nghĩ thế nào?” ra khỏi phòng với nụ cười bẽn lẽn có thể tàn phá âm phủ.
Mạch Châu vui vẻ chỉ cho anh điều đó trước khi anh liếc nhìn Nguyên soái cam chịu của mình trong khi tiến vào trong.
‘Ngài đã tán tỉnh anh ta, phải không?’ Hệ thống phấn khích nói khi y bước ra khỏi xe ngay bên ngoài khu nghỉ dưỡng spa chứa căn cứ.
“Chính anh ta bắt đầu trước mà.” Ôn Tần Khê phàn nàn, tim đập nhanh, nhớ lại cảnh tượng ba mươi phút trước.
Trong lúc đang hồi tưởng lại những cảnh đó trong đầu với vẻ mặt sung sướng, thiết bị liên lạc của y đột nhiên hiện lên một thông báo.
“Mẹ kiếp!” Y hét lên với vẻ quẫn trí và run rẩy vì tức giận.
Khuôn mặt y trở nên tái nhợt chết người vì máu đã rút hết khỏi mặt.
Y có thể cảm thấy tim mình như thắt lại khi đọc tin nhắn chấn động trời đất.
Các thành viên trong nhóm Hàm Khê có liên quan đã cố gắng gọi thủ lĩnh của họ ra khỏi trạng thái xuất thần khi họ nhìn thấy y cứng đơ trong thang máy đang mở.