Hắn ta nhìn thẳng vào Thẩm Nguyệt, cầm tay nàng uống hết bát thuốc chỉ trong chốc lát.
Thẩm Nguyệt cười nói: “Ngươi có biết tại sao ta chán ghét ngươi không, là bởi vì ngươi không có tự trọng”.
Tần Như Lương nằm lại trên giường cười, trong nụ cười ẩn chứa rất nhiều ý tứ nhưng không hề phản bác lại, hắn ta chỉ nói: “Cũng có thể”.
Thẩm Nguyệt ném cái bát trống xuống bàn, mang theo Ngọc Nghiên bỏ đi không thèm nhìn lại, nói: “Nếu như không phải nể mặt Triệu mụ thì ta cũng sẽ không quan tâm ngươi sống hay chết đâu. Ngươi chết đi thì tốt hơn, đến lúc đó ta nhất định sẽ thắp cao ba nén hương trên mộ của ngươi!”
Tần Như Lương sững sờ.
Hắn đường đường là một đại tướng quân nhưng cuối cùng lại phải dựa vào mặt mũi của một lão nô mới được cứu sao?
Sau khi Thẩm Nguyệt rời đi, Tần Như Lương gọi bà tử chăm sóc tới hỏi: “Ta đã ngủ bao lâu rồi?”
Bà tử thở dài nói: “Tướng quân đã ngủ mấy ngày rồi, ngày hôm đó tướng quân vừa trở về thì đã ngất xỉu, bị thương rất nặng lại còn sốt cao, ngay cả đại phu cũng không chữa khỏi. Triệu mụ đành phải tới cầu cứu công chúa, công chúa bận rộn suốt cả đêm mới khiến cho tình hình của tướng quân ổn định trở lại”.
Tần Như Lương trầm ngâm không nói.
Bà tử lại nói: “Thuốc của đại phu không giúp được gì cho tướng quân, không ngờ thuốc của công chúa lại có thể khiến cho thương thế của tướng công thuyên giảm”.
Bà tử chỉ hận không thể tâng bốc Thẩm Nguyệt lên đến tận mây xanh: “Mấy ngày nay khi tướng quân hôn mê công chúa đã không quản cực nhọc ngày đêm chăm sóc cho tướng quân rất kỹ lưỡng. Công chúa miệng cứng lòng mềm, mọi thứ đều đích thân tận lực vì tướng quân…”
Ha ha, Thẩm Nguyệt đã cho tất cả người hầu trong phủ nhìn thấy một cảnh tượng rất sảng khoái, thấy nàng rắc thuốc bột như rắc tro cốt, vừa đắp thuốc vừa mạnh tay vỗ chan chát, tất cả những chuyện này đúng là nàng đều đích thân tận lực.
Nhưng bà tử làm sao dám nói ra những chuyện này? Quản gia đã dặn dò không được nhắc đến những chuyện bạo lực mà công chúa đã làm trước mặt tướng quân.
Muốn nói thì cũng chỉ được nói những chuyện tốt, ra sức mà tâng bốc!
Tần Như Lương hỏi: “Nàng ta còn biết y thuật sao?”
Bà tử nói: “Công chúa hiểu biết rất rộng. Nghe Triệu mụ nói công chúa rất giỏi vẽ tranh, còn có thể múa, nói tóm lại là tinh thông cầm kỳ thi họa”.
Tần Như Lương nhớ lại cảnh nàng tự tin nhảy múa dưới ánh mặt trời mùa hạ ngày hôm đó, đúng là cách nhảy múa không hề giống những nữ nhân khác.
Không hiểu sao hắn ta lại tin tất cả những gì mà bà tử nói.
Hóa ra mấy ngày nay đều là do nàng chăm sóc cho hắn ta.
Nàng bụng to vất vả lại phải thức khuya đắp thuốc cho hắn ta đến tận khi cơn sốt của hắn ta hạ xuống mới chịu trở về nghỉ ngơi sao?
Tần Như Lương không phải kẻ tự mãn, thế nhưng trong lòng hắn ta lúc này lại cảm thấy ấm áp lạ thường.
Nữ nhân này chính là nữ nhân mà hắn chán ghét nhất.
Trước đây khi nàng còn là một kẻ ngốc, hắn ta nghĩ rằng tất cả những gì mình cần làm là cưới nàng và nhốt nàng ở trong nhà, nhưng kể từ khi nàng tỉnh táo trở lại thì trong phủ tướng quân đã bao lần xảy ra những biến cố long trời lở đất.
Nàng cũng đột nhiên trở nên vô cùng chán ghét hắn ta.
Tần Như Lương là tướng quân, chỉ cần là nữ nhân mà hắn ta yêu thì hắn ta nhất định sẽ sủng ái che chở bội phần.
Đời này hắn ta yêu nhất là Liễu Mi Vũ, Liễu Mi Vũ cũng là một nữ nhân yếu đuối cần được che chở. Nhưng trong mối quan hệ này chỉ có một mình hắn ta phải trả giá, Mi Vũ luôn cần có tình yêu cùng sự toàn tâm toàn ý của hắn ta nhưng chưa bao giờ có suy nghĩ muốn cùng hắn ta trải qua khó khăn, cùng nhau trả giá như vậy.
Tần Như Lương đột nhiên nhớ tới một ngày trời đổ tuyết rất lâu về trước, Thẩm Nguyệt ngốc nghếch đã đến chính viện để tặng cho hắn ta bộ y phục mùa đông mà nàng tự may.
Khi đó hắn ta chỉ cảm thấy xấu hổ và chán ghét.
Nhưng hôm nay hắn ta lại đột nhiên cảm thấy dường như mình đã bỏ lỡ điều gì đó.
Hắn ta phát hiện nàng không chỉ là một nàng công chúa ngốc nghếch, ở nàng có rất nhiều thứ mà người khác không thể có được, ánh sáng rực rỡ của nàng đã khiến cho hắn ta vô cùng chói mắt.
Nhưng cả đời này Thẩm Nguyệt cũng sẽ không bao giờ vì hắn mà may thêm một bộ y phục nào nữa…