Sougo:”Cậu vừa nói quê cậu? Vậy quê cậu ở đâu?
Diệt Thiên:”Việt Nam, nhưng ở thế giới khác, thôi tôi đi chuẩn bị đây.
Vào phòng bếp Diệt Thiên nói:
“Cho ta mua khăn trải bàn ẩm thực của doremon loại vĩnh viễn.
Hệ thống:”Mua thành công trừ tích phân 100ngàn đã bỏ vào kho chứa.
Diệt Thiên:”Cho ta một chai tương ớt, một chai tương đen nhớ cho loại ngon ấy.
Hệ thống:”Mua thành công trừ tích phân 400 đã bỏ vào kho chứa.
Lấy ra khăn trải bàn ẩm thực trải lên bàn, Diệt Thiên nói:
“Cho tôi bốn dĩa có bò viên chiên, cá viên chiên, đậu bún chiên, đậu hũ chiên có xiên.
Khăn trải bàn ẩm thực bóc lên một đám khói, bốn dĩa có đựng bò viên chiên, cá viên chiên, đậu bún chiên, đậu hũ chiên có xiên xuất hiện.
Cất hết bốn cái dĩa đó và khăn trải bàn ẩm thực đi, Diệt Thiên ra ngoài phòng khách, thấy mọi người có chút ngạc nhiên nhìn mình, chắc tại hắn không mang gì ra chứ gì, lấy ra hai cái dĩa ra cho Sougo và Geiz một dĩa, sau đó hắn tiếp tục lấy ra hai cái dĩa nữa cho Tsukuyomi và mình mỗi người một dĩa, lại móc ra hai chai tương ớt, tương đen đặt lên bàn Diệt Thiên nói:
“Đây là bò viên chiên, cá viên chiên, đậu bún chiên và đậu hũ chiên, các cậu xịt chút tương ớt tương đen vào ăn đi, khá ngon đó.
Sougo:”Cậu lấy ở đâu ra bốn dĩa này vậy? Vừa rồi cậu không có cầm thứ gì à!
Diệt Thiên:”Vết nứt không gian.
Geiz:”Vết nứt không gian?
Diệt Thiên:”Là một loại vết nứt có thẻ bỏ bất cứ thứ gì vào, kể cả vật còn sống, nhưng để lâu sẽ bị không gian loạn lưu cuốn đi xé nát.
Sougo:”Vậy làm sao mới mở được vết nứt không gian?
Diệt Thiên:”Ai biết, tôi chém một nhát là có thôi.
Sougo:…
Geiz:…
Diệt Thiên:”Thôi ăn đi.
Nói xong Diệt Thiên cầm chai tương ớt lên, mở nắp xịt lên dĩa của mình, xịt xong đống nắp bỏ lại, hắn lại cầm chai tương đen lên mở nắp xịt lên dĩa, xịt xong hắn bỏ lại chỗ cũ, cầm một xiên bò viên chiên dính đầy tương ớt tương đen lên bắt đầu ăn.
Thấy hắn ăn ngon lành như vậy, Sougo ba người cũng bắt đầu ăn riêng phần của mình.
Tsukuyomi:”Ừa ưa cái này ăn ngon thiệt đó.
Diệt Thiên:”Ngon thì ăn nhiều vào.
Thấy bọn trẻ ăn vui vẻ như vậy, Tokiwa Junichiro cũng có chút vui, nhưng cũng có chút thèm, còn chuyện lúc nãy thấy Diệt Thiên tay không móc ra bốn dĩa đồ ăn, Tokiwa Junichiro cho là mình nhìn lầm thôi, cũng không quan tâm lắm, thế là chú Junichiro của chúng ta tiếp tục sửa đồng hồ thôi.
Sau một lát mọi người ăn xong, Diệt Thiên xếp mấy cái dĩa lại nói:
“Ăn nữa không? Tôi còn một món khá ngon bảo đảm ba cậu ăn no luôn.
Tsukuyomi:”Món gì vậy?
Diệt Thiên:”Chút nữa cậu sẽ biết.
Bưng bốn cái dĩa vào nhà bếp, móc ra khăn trải ẩm thực bỏ dĩa lên, bốn cái dĩa biến thành khối biến mất.
Diệt Thiên:”Cho tôi bốn dĩa đậu hũ trắng thật bự có muỗng.
Khăn trải bàn ẩm thực bóc lên một đám khói, bốn dĩa hình tròn đựng đậu hũ trắng to bằng cái bánh kem loại to còn nóng hổi xuất hiện.
Diệt Thiên:”Vãi, cái này cũng to khoảng 2-30 cm à? Thêm chút gia vị vậy, cho ta một hũ siêu gia vị sành ăn.
Hệ thống:”Mua thành công trừ tích phân 5000 đã bỏ vào kho chứa.
Cất khăn trải bàn ẩm thực cùng bốn dĩa đậu hũ trắng đi, Diệt Thiên đi ra phòng khách cho mỗi người một dĩa nói:
“Ăn đi đừng ngại, đây là món đậu hũ trắng, nếu ăn với muối ớt nữa thì tuyệt, nhưng tôi thấy ăn chung với tương ớt tương đen sẽ ngon hơn, mấy cậu muốn ăn không, tôi cũng không có ý kiến.
Sougo:…
Geiz:…
Tsukuyomi:…
Sougo:”Cái này…. Có phải hay không hơi nhiều?
Diệt Thiên:”Các cậu cứ ăn thoải mái đi, tôi còn khoảng mấy trăm phần lận, bảo đảm để ba cậu ăn bể bụng luôn.
Sougo:…
Geiz:…
Tsukuyomi:…
Diệt Thiên:”Các cậu ngửi thấy mùi gì không?
Tsukuyomi:”Mùi?
Sougo ba người vừa ngửi vừa nhìn về phía dĩa đậu hũ trắng to bằng cái bánh kem kia, nước miếng có chút không nhịn được chảy dài dài, thấy ba người như vậy Diệt Thiên có chút ngạc nhiên a, này… Cũng làm quá đi chứ! Trong phim thằng chaien bị rắc phải chút bột siêu gia vị ẩm thực là bị cả bọn nobita mầm thịt liền, hắn cũng suy đoán là lúc đó chaien bị rượt quá nhảy sông làm cho bột hết tác dụng nên mới thoát được, khả năng khác là giống như trong thuyết âm mưu hắn thấy ở yotobe nói vậy đó, chaien bị ăn thịt…
Diệt Thiên:”Thơm không?
Sougo, Geiz, Tsukuyomi:”Thơm.
Diệt Thiên:”Vậy ăn đi!
Nghe vậy Sougo ba người không giữ hình tượng nữa, cầm muỗng lên múc từng miếng từng miếng dậu hũ trắng ăn không ngừng, Diệt Thiên thấy vậy cầm hai chai tương ớt tương đen lên xịt một ít lên dĩa của mình rồi cũng bắt đầu ăn.
Sau một hồi.
Sougo:”No… No quá ăn không nổi nữa rồi.
Ba người dựa lên ghế xoa xoa bụng một mặt thỏa mãn, trên bàn bốn cái dĩa đều còn hơn phân nửa dĩa đậu hũ trắng chưa ăn hết, bỏ xuống cái muỗng Diệt Thiên nói:
“Còn hơn phân nửa các cậu định bỏ à?
Nghe vậy Tokiwa Junichiro có chút hớn hở chạy tới nói:
“Các cháu ăn không hết để bác bưng đi bỏ tủ lạnh, ngày mai ăn đi.
Tsukuyomi:”Vậy làm phiền bác rồi.
Diệt Thiên:”Để cháu phụ chú.
Có chút gật đầu, Tokiwa Junichiro bưng hai cái dĩa vào nhà bếp, Diệt Thiên bưng hai cái dĩa còn lại theo sau, vào phòng bếp bỏ hai cái dĩa lên bàn, thấy hắn đi tới Tokiwa Junichiro nói:
“Cháu cứ để đó, để bác cất cho.
Diệt Thiên:”Ừm.
Bỏ hai cái dĩa xuống Diệt Thiên ra ngoài phòng khách, còn trong phòng bếp, lúc này Tokiwa Junichiro lấy một cái muỗng khác bắt đầu ăn đậu hũ trắng, từ lúc nãy Sougo bốn người bắt đầu ăn đậu hũ trắng, là Tokiwa Junichiro không sửa đồng hồ nữa rồi, vì mùi của đậu hũ trắng quá thơm.
Ổng rất muốn ăn nhưng không dám lại hỏi a! Khó lắm mới chờ tụi nhỏ ăn xong, Tokiwa Junichiro liền chạy tới mượn cớ dẹp dùm để thử món đậu hũ trắng.