Giản Tùy Anh cả giận: “Em bảo anh ngồi bóc lịch với em à? Mơ đẹp nhỉ.”
Lý Ngọc vội la lên, “Anh Giản, em sẽ không gặp sự cố gì đâu, anh hãy tin em đi.”
Giản Tùy Anh đóng máy tính lại, “Đừng nói mấy lời nhảm nhí này nữa.” Hắn rút điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Lý Huyền, bảo anh ta đến chỗ này ngay.
“Anh đã báo cho anh trai em rồi, chúng ta nghiên cứu chuyện này cho rõ cái đã, rồi anh về Bắc Kinh chạy quan hệ, còn hai người ở lại đây nên xử lý thế nào thì xử thế ấy. Tiêu hủy sạch số tiền em đã kiếm, chỉ có mạng nhỏ của em là quan trọng thôi, chứ những thứ khác thì không.”
Lý Ngọc ôm vai Giản Tùy Anh, “Anh Giản à, đã để anh phải lo lắng rồi.”
Giản Tùy Anh không ngoái đầu, chỉ nói, “Anh nhớ em từng nói với anh, em nói em muốn trở thành người đàn ông để anh dựa vào. Anh thì không lạ gì cái việc em có thể làm được đến đâu, nhưng ít nhất, nếu có thể thì em hãy giữ mình cho tốt, đừng gây chuyện cho anh nữa.”
Lý Ngọc siết chặt cánh tay, hôn cổ hắn, trầm giọng đáp: “Anh Giản à, anh hãy tin em, em sẽ ở bên cạnh anh, em sẽ không đi đâu hết. Nếu em bị điều trở ngại này đánh bại thì em sẽ không xứng ở bên anh.”
Xế chiều hôm đó, Lý Huyền đến nơi, sau khi vào cửa thì tẩn cho Lý Ngọc một trận nên thân. Sau đó Lý Ngọc kể đây là lần đầu tiên trong đời, anh cậu đánh cậu đấy, Giản Tùy Anh tỏ vẻ trông cậu thích chí lắm.
Lý Huyền mang theo một luật sư đáng tin cậy, cả bốn người so sổ sách trong phòng khách sạn trắng đêm, bù hết từng lỗ hổng mà họ có thể nghĩ đến.
Vì Lý Huyền nhậm chức ở Quảng Tây nên quan hệ bên này nhiều hơn. Anh ta và Lý Ngọc chung sức giao thiệp ở đây, còn Giản Tùy Anh thì vòng về Bắc Kinh, thông qua quan hệ để tìm sếp sòng bên đó, đã làm rất nhiều việc.
Đúng là Lý Ngọc đã xử sổ sách không chê vào đâu được, hơn nữa thủ đoạn rửa tiền cũng cao tay, tuy mấy tháng trước đã bị người ta nhìn chòng chọc, song vẫn chưa tìm được chứng cứ đanh thép, lại thêm việc nhà họ Lý lẫn Giản nhúng tay từ giữa nên điều tra vụ này càng khó khăn hơn. Lý Ngọc bị dẫn đi hai lần, chưa đầy mười lăm ngày đã được thả. Cuối cùng, vì để ăn nói với cấp trên nên lấy cái danh trốn lậu thuế để phạt Lý Ngọc hơn tám trăm vạn, cũng thu hồi giấy phép kinh doanh, chuyện này cứ chấm dứt như vậy.
Trong khoảng hơn hai tháng này, lòng ai nấy đều căng thẳng.
Mỗi lần Lý Ngọc bị dẫn đi, tối đến Giản Tùy Anh sẽ trằn trọc, sợ cậu lỡ lời một câu, sợ cậu không ra được.
Sau khi vụ này kết thúc, Giản Tùy Anh và hai anh em nhà họ Lý đều gầy rộc hẳn đi. Lý Ngọc cũng bị stress đến nỗi cả tinh thần lẫn thể xác đều tiều tụy. Có cái tiền án này, đời này cậu sẽ không còn hi vọng gì với con đường làm quan chức nữa.
Lý Ngọc không tài nào đối mặt với người ba thất vọng và người anh trai vi phạm nguyên tắc vì mình nữa, nên sau khi về Bắc Kinh vẫn luôn ở trong khách sạn.
Giản Tùy Anh giải quyết mớ công việc trong tay xong thì đến khách sạn tìm cậu.
Đã mấy ngày rồi Lý Ngọc không gặp hắn, vừa thấy hắn đã nhoẻn miệng cười.
Giản Tùy Anh vừa nghĩ đến những gì cậu đã làm là lại vừa bực vừa đành chịu, song vẫn không thể không quản cậu.
“Tiếp theo em định làm thế nào?”
Lý Ngọc ngớ người, “Gì ạ?”
“Chẳng lẽ cứ trốn trong khách sạn mãi à? Tiếp theo em muốn làm gì?”
Lý Ngọc lắc đầu, “Em vẫn chưa nghĩ ra.”
Giản Tùy Anh quẳng tập tài liệu vào cậu, “Thế quay về đi học đi, em vốn là sinh viên mà.”
Lý Ngọc mở ra thì thấy là hồ sơ của mình. Cậu ngỡ ngàng nhìn con dấu màu đỏ của trường đại học mình, trong chốc lát cảm thấy như đã qua mấy đời người.
Giản Tùy Anh trầm giọng nói: “Về đi học lại đi, chắc chắn người nhà em cũng mong em có thể về đi học đấy. Đừng dấn thân vào việc kinh doanh linh tinh nữa, em vẫn chưa đến cái tuổi đó đâu. Em đã làm ra những chuyện phạm pháp rồi, anh sẽ không truy cứu đúng hay sai với em, anh chỉ nói cho em biết rằng em đã khiến người thân của mình rất thất vọng. Chính em không phải loại người chỉ cần tiền không thiết mạng sống như vậy, anh nghĩ em cũng sống dư dả, không đến nước đó. Cho nên em hãy về đi học lại đi, hãy để bản thân lắng lại, đợi khi nào em thật sự chuẩn bị sẵn sàng về với xã hội tiền tài, thì đó mới là lúc em nên bước ra xã hội.”
Lý Ngọc cầm túi hồ sơ nọ, ngón tay hơi run.
Nếu thời gian có thể quay trở lại, cậu hi vọng mình vẫn là một Lý Ngọc dính với việc đi học và thi thố, ngoài giờ học thì luyện quyền anh, và hẹn hò với Giản Tùy Anh. Rất nhiều chuyện đã lệch khỏi quỹ đạo bình thường, khiến cậu tuy muốn lùi bước song lại thấy sợ hãi.
Sau này mình nên làm gì? Muốn làm gì? Giản Tùy Anh đã cho cậu đáp án tốt nhất.
Cậu nên về học hành, để bản thân mình lắng lại, trở lại là một Lý Ngọc đi học và đấu quyền, thường hẹn hò với Giản Tùy Anh.
Lý Ngọc quẳng hồ sơ sang một bên, nhào vào người Giản Tùy Anh rồi vồn vã hôn hắn.