Trước khi thả tay ra, Diệp Khai hôn lên bên tai Trần Hựu Hàm một cái.
Khi cậu đi được chừng 2 bước, Trần Hựu Hàm nhẹ giọng gọi cậu, nói sau lưng: “Em nhớ mau trở về nhé.”
Diệp Khai khó khăn mở to hai mắt, cậu không dám chớp mắt, sau đó mới quay lại nhìn hắn gật đầu: “Ừ, em sẽ về rất nhanh thôi.”
Thật đấy.
Nhà vệ sinh cách đó 30 mét, có băng chuyền chạy rất nhanh, có tiếng bánh xe của vali quay vòng vòng và tiếng máy bay cất cánh, chúng đan xen vào nhau thành một tiếng ồn cực lớn trong một buổi chiều đầu thu. Cậu dừng bước, băng qua dòng người, cách rất nhiều thanh âm của nhân viên hướng dẫn, cách bảng thông báo bận rộn như vĩnh viễn sẽ không dừng lại việc đổi mới, nhìn Trần Hựu Hàm một cái cuối cùng. Trần Hựu Hàm ngửa đầu, nhìn thấy hiển thị thông tin yêu cầu lấy hành lý của CZ3015.
Hắn đứng trong đám đông, dáng hình hắn cao lớn như vậy, nhìn cứ như là hạc giữa bầy gà. Sau khi trưởng thành hắn không còn mặc áo phông và chơi bóng rổ nữa, không cần phải bị mắng vì điểm số của những kỳ thi, hắn có thể giải quyết mọi việc một cách dễ dàng.
Diệp Khai quay đầu lại, bước vào một ngã rẽ dài vô tận.
·
Lối ra bắt đầu rộn ràng lên, vô số người đổ ra. Cù Gia đẩy hai chiếc vali to đùng, một chiếc trong có một đứa bé đang dang rộng hai chân ngồi, một cánh tay ngắn ngủn nắm lấy cần gạt, một tay thì ôm chặt một con gấu Teddy bông.
Mắt đứa bé sáng lên: “Hựu Hàm ca ca!”
Đứa bé mới 2 tuổi, gọi tên hắn bằng chất giọng sữa đáng yêu.
Cù Gia sửng sốt, nhìn theo nhóc: “Sao cháu lại ở đây?” Nói rồi lại nhìn về phía sau lưng hắn: “Chỉ có mình cháu đến đây sao?” Có lời nào đó đến đầu môi rồi lại đột nhiên bị quên lãng, Trần Hựu Hàm sững lại một giây, trong giây phút đó, có một cảm giác thất vọng và mất mát khó mà miêu tả ùa đến trên mặt hắn. Hắn như là đang đứng trong màn sương mù, lạc đường rất rất lâu. Rồi hắn hoàn hồn lại, cười cười: “Con đến một mình ạ.”
Cù Gia đập hắn một cái, đẩy vali sang cho hắn một cách tự nhiên: “Dì nghe chủ nhiệm Trương nói là dạo này anh chăm chỉ nộp bài tập lắm hả? Sao rồi, lâu không gặp mà anh đã đổi tính rồi đấy ư?”
Trần Hựu Hàm nhận lấy vali, trả lời một cách bất cần đời: “Cù lão sư ơi, dì tuyệt đối đừng có quá nhiều ảo tưởng với cháu nhé.”
Cù Gia lườm hắn một cái: “Nghe nói MPV của đợt huấn luyện thanh thiếu niên thành phố của anh cũng bị hủy bỏ vì đánh nhau đúng không?” Trần Hựu Hàm bật cười một tiếng: “Ngài đừng có cười trên nỗi đau của người khác đi mà, được không ạ?”
Phía dưới truyền đến tiếng trẻ nít bập bẹ, Diệp Khai phát âm không rõ mà học theo: “Ngài đừng cười trên nỗi đau của người khác đi mà, được hông ạ?” Nói xong đứa nhóc lại cúi đầu chăm chú chơi với con gấu bông.
Trần Hựu Hàm rũ mắt xuống nhìn đứa bé, trong lòng cảm thấy mềm mại quá đỗi, hắn khẽ búng một ngón tay lên cái đầu nho nhỏ của cậu: “Nhóc con này thông minh quá thể.”
Đứa nhỏ ngẩng đầu, cong cong mi mắt cười tủm tỉm với hắn, bé con giang rộng cánh tay: “Ôm ôm.”
Cù Gia không chịu được nữa, lại nhận vali về, nhìn Trần Hựu Hàm cúi người ôm đứa bé vào lòng, bà nói đùa: “Nhanh nhanh dẫn nó đi đi, dì không cần nhãi con tiểu bạch lang này nữa rồi.” Vancouver đang vào đông, chiếc khăn cashmere màu đỏ gần như vùi lấp gương mặt nhỏ xíu kia. Trần Hựu Hàm kéo chiếc khăn xuống, cố ý chế nhạo đứa nhóc: “Ôi chao ơi, ai vậy nè, sao lại mập như quả bóng luôn rồi thế này?”
Bé con tức giận lớn tiếng nói: “Sao anh lại quên nhanh như vậy! Em tên là Diệp Khai, Khai của Khai Tâm đó!”
Trần Hựu Hàm ôm lấy bé con mà áng chừng: “Anh không dám quên, không dám quên mà.”
Diệp Khai mặc rất dày, nhìn thật sự rất giống quả bóng. Bé con khó khăn xoay người trong vòng tay của Trần Hựu Hàm, hai cánh tay ngắn ngủn không thể ôm lấy cổ hắn, chỉ có thể vòng được một nữa, bé con áp mặt vào mặt hắn, cánh môi mềm mềm hôn một cái lên vành tai Trần Hựu Hàm.
[ Em sẽ về rất nhanh thôi. ]Có hình ảnh nào đó chợt lóe lên trong đầu hắn, là ai — là người nào đã từng hôn hắn như thế này? Trần Hựu Hàm sửng sốt, bước chân hắn dừng lại. Cù Gia hỏi: “Sao vậy?”
Trần Hựu Hàm ôm Diệp Khai, quay đầu nhìn lại.
Hắn cho rằng có thể tìm thấy gì đó.
Nhưng thế giới vẫn bận rộn như lúc ban đầu, người người bước đi vội vã. Trong mắt hắn có hàng nghìn khuôn mặt mờ ảo, nhưng không có gương mặt nào trong đó là người hắn muốn tìm.
Hắn định thần lại, nhấc bước: “Không có gì ạ.”
Kỳ thi giữa kỳ đúng hạn mà đến. Khi nhận được tờ giấy thi trong phòng thi cuối cùng, trong đầu không hiểu sao chợt lóe lên một suy nghĩ, [ Kỳ thi giữa kỳ lần này anh có thể tiến bộ một chút không? ]. Vậy nên lúc hạ bút viết bài liền rất nghiêm túc mà tính toán. Khi có điểm, giáo viên Vật lý đứng trên trên bục giảng đọc tên từng người, lúc đọc đến “Trần Hựu Hàm”, ông ngẩng đầu nhìn hắn một cái. Lúc Trần Hựu Hàm biết điểm của mình là 40 liền biết trong lòng thầy giáo chắc sẽ nghĩ ngày nào hắn cũng đánh một giấc ngon lành trong giờ học, thế mà lần này lại được những 40 điểm, quả thật là quá hên, may mắn hơn hẳn mọi lần. Sau khi kết thúc lớp tự học buổi tối, hắn và Đỗ Đường cùng nhau về nhà, không khỏi thấy tự hào. Đỗ Đường liếc hắn một cái, buồn cười châm chọc: “Chúc mừng nhé, chỉ thiếu 20 điểm nữa là đạt tiêu chuẩn rồi.”
Lần giội nước lạnh không giội chuẩn, Trần Hựu Hàm nghiêm túc nói: “Không giống đâu, ngày trước tôi toàn khoanh bừa, còn lần này là do tôi tự tính ra từng bài một.”
Vậy cho nên, nói về mặt lý thuyết thì hắn không chỉ tiến bộ 12 điểm mà là tiến bộ 40 điểm.
Đỗ Đường vỗ tay cho hắn: “Cũng đúng thật, niềm vui vẻ của đám học dốt như cậu đúng là đơn giản mà.”
Trần Hựu Hàm bật cười: “Này này, đừng tưởng tôi thích cậu là sẽ không nỡ đánh cậu đấy nhé.”
Thích mà thôi, có gì mà không nói nên lời chứ. Hắn vẫn luôn nói một cách thản nhiên, và Đỗ Đường cũng vậy, anh chưa từng cảm thấy khó khăn với chuyện này. Nhưng mà khi hắn nói ra ba chữ “Tôi thích cậu”, trong lòng hắn lại mơ hồ lướt qua một hình ảnh khác. Hắn không nắm bắt được nó, cũng không thể nhớ ra, không hề có nguyên do và cũng không có manh mối nào. Giống như người hắn thích là một người khác. Nhưng trong suốt 18 năm của cuộc đời của hắn, dường như cũng không có người nào xứng đáng để hắn thích cả.
Hắn đột nhiên có thêm rất nhiều khoảnh khắc thất vọng mất mát.
Kèm theo đó là đau đớn không thể nào khống chế được, như là đột ngột nảy ra từ trái tim.
Khi hắn ở bãi biển. Trên bờ biển thật dài, hắn liếc mắt nhìn về phong cảnh phía trước, như là luôn chờ mong có người nào đó đang đứng phía trước chờ mình.
Khi hắn chơi bóng đêm ở sân sau đồi, trong trạng thái nhịp tim nhảy lên kịch liệt, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, hơi thở hổn hển, hắn cúi đầu, hai tay chống trên đầu gối, nhìn mồ hôi rơi từng giọt trên mặt đất, hắn đếm thầm 10 giây, lúc ngẩng đầu lên liền cảm thấy sẽ có ai đó quay bóng trên đầu ngón tay và mỉm cười khiêu khích với mình. Những khi hắn vui vẻ liền có một cái tên chợt bật ra trên đầu môi, nhưng nó lại biến mất ngay khi hắn định cất lời. Thế là giây phút hạnh phúc kia lại không được chia sẻ với ai cả, hắn đột nhiên trở thành một tên ngốc vui vẻ một mình.
Sau khi tốt nghiệp trung học, hắn sang Mỹ du lịch một mình. Cô gái mặc đồng phục ngăn hắn lại: “Tiên sinh, hôm nay là kỷ niệm của China Southern Airlines, có muốn nói gì đó với ai không? Anh có thể nói với bản thân mình trong tương lai, hoặc nói với người mà hiện giờ anh không dám đối mặt.”
Ma xui quỷ khiến khiến cho hắn dừng bước lại, hắn nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, vẫn còn rất nhiều thời gian.
Cô gái kia rất vui vẻ, vẻ mặt có chút ngượng ngùng: “Chúng tôi sẽ đưa cho anh một chiếc đồng hồ cát, anh nhìn xem, chỗ này có khắc vạch đồng hồ, còn chỗ này là phím gảy. Anh viết thư rồi chôn trong đồng hồ cát, đến thời gian, đồng hồ cát chảy xuống, phím gảy sẽ rơi ra do trọng lượng, và bức thư này sẽ rơi ra ngoài”. Những hạt cát mịn trắng muốt rơi xuống rất chậm với tốc độ không đổi theo động tác của cô.
Trần Hựu Hàm nói: “Xin lỗi, tôi không có ai. . .”
Cô gái kia mở to hai mắt nhìn hắn, nhìn thấy hắn cười cười, đổi giọng nói: “Thôi được.”
Bóng lưng ghé vào quầy viết chữ đều lộ ra vẻ nghiêm túc.
Viết xong thư, hắn cuộn trang giấy thành một cuộn nhỏ, dùng dây ruy-băng đỏ buộc chặt, cô gái kia nói: “Ngài muốn tự tay mình bỏ vào hay để tôi giúp ngài?”
Trần Hựu Hàm không quan trọng: “Cô cho vào đi.”
Nghĩ nghĩ, hắn tháo thứ gì đó từ trên cổ xuống: “Có thể bỏ cái này vào cùng không?”
“Vâng vâng, dĩ nhiên là có thể rồi,” Cô gái nói trong khi để nó sang một bên: “Ngài có biết không, khi chúng ta nhìn xuống mặt đất từ trên máy bay xuống thì trông mọi thứ cứ như một trò chơi xếp gỗ vậy. Khi đứng ở một vĩ độ đủ cao và đủ dài, rất nhiều chuyện liền lộ ra rằng có cũng được mà không có cũng không sao, vấn đề, phiền muộn hiện tại của chúng ta rồi sẽ tìm ra câu trả lời trong khoảng thời gian dài lâu sau này thôi.” Trần Hựu Hàm nể mặt mà “Ừ” một tiếng, hỏi: “Vậy là bao nhiêu năm?”
Cô gái nhỏ lè lưỡi: “Chắc khoảng hai mươi năm đi.”
Trần Hựu Hàm khẽ giật mình, bật cười nói: “20 năm? Năm nay tôi mới 19 tuổi.”
Cũng có thể cô gái kia cũng cho rằng hoạt động này của công ty có chút viển vông, cô ra vẻ già dặn mà an ủi: “20 năm thôi ấy mà, chuyện trong chớp mắt mà thôi.”
Trần Hựu Hàm giơ chiếc đồng hồ cát lên: “Không chừng lần sau dọn nhà đã không thấy tăm hơi nó đâu rồi ấy chứ.”
Tuy nói vậy nhưng hắn vẫn cất đồng hồ cát vào ba lô.
Bóng dáng cao lớn lẫn vào trong biển người, đi về phía cổng lên máy bay hướng về Los Angeles. Nhìn rất ngầu.
·
Kỳ nghỉ hè sắp kết thúc đến nơi, Trần Hựu Hàm đi cùng Diệp Khai quay về nhà thăm Trần Phi Nhất. Trần Phi Nhất chua chát nhắc đi nhắc lại mấy lần rằng Trần Hựu Hàm chưa từng xuống bếp nấu cơm cho ông, lần này để chặn đứng họng súng, Trần Hựu Hàm đành sắn cổ tay áo sơ mi lên, buộc chặt tạp dề lại, sốt ruột nói: “Biết rồi, con nấu là được chứ gì, con đi nấu ngay bây giờ đây!” Trần Phi Nhất tố cáo với Diệp Khai: “Nuôi con trai còn không bằng nuôi chó, con nói có đúng không Liệp Liệp?”
Liệp Liệp sủa một tiếng.
Trần Hựu Hàm lớn tiếng đáp lại: “Con ở dưới này vẫn nghe thấy đấy nhé!”
Hắn chỉ chịu trách nhiệm nấu ăn, còn vấn đề rửa nguyên liệu hay cắt thái đều có người giúp việc làm thay. Mặc dù nói “Nuôi con trai còn không bằng nuôi chó”, nhưng khi Trần Phi Nhất nhìn thấy một bàn đồ ăn kiểu Quảng thì vẫn cười híp cả mắt lại. Tuổi tác càng lớn, nếp nhăn nơi khoé mắt càng sâu, ông cũng bắt đầu càng mong ngóng một bữa cơm gia đình đơn giản như vậy.
Diệp Khai nghĩ đến việc mình sắp phải về Mỹ thì bắt đầu hết cả hứng ăn: “Thực sự nên để auntwang đến học hỏi tay nghề của Hựu Hàm ca ca mới phải.”
Trần Hựu Hàm lột tôm cho cậu: “Em lười thì có, mấy tuổi rồi còn không rán nổi một quả trứng.” Diệp Khai hùng hồn nói: “Hựu Hàm ca ca, anh không biết đâu, là do món trứng rán của anh ngon hơn đấy.”
Trần Hựu Hàm liếc cậu một cái, “Ừ” một tiếng, xem ra là đã được lấy lòng.
Diệp Khai cắn đũa nói tiếp, “Tôm anh bóc ăn cũng ngon hơn nữa.”
Trần Hựu Hàm hài hước cười một tiếng: “Em cứ nói tiếp đi.”
“Hoa quả anh rửa cũng ngon hơn em rửa.”
Trần Phi Nhất cười ầm ầm.
Trần Hựu Hàm tổng kết giúp cậu: “Nói tóm lại thì những thứ anh làm sẽ luôn tốt hơn những gì mà em tự làm, phải vậy không?”
Diệp Khai gật đầu, nhìn về phía Trần Phi Nhất: “Bác ơi, con nói có đúng không ạ?”
Trần Phi Nhất rất tán thành: “Không sai, ngay cả rượu do Hựu Hàm rót cũng ngon hơn bác rót.”
Trần Hựu Hàm im lặng, giận đến bật cười: “Xin ba thương xót cho con trai ba chút đi!”
Diệp Khai cười đến không chịu được, nằm trên bàn nhìn hắn với đôi mắt sáng ngời, bàn tay dưới bàn duỗi ra bóp chặt đùi hắn. Trần Phi Nhất sống một mình, cũng đã mất đi cơ hội ngậm kẹo chơi đùa với con cháu, những khoảnh khắc thế này quý giá với ông biết bao. Dù có là mấy trăm tỉ đi nữa, trước mặt sự ấm áp này, ông cũng chỉ là một ông già bình thường mà thôi. Trần Hựu Hàm biết Diệp Khai đang cố tình làm nũng, hắn cũng phối hợp với cậu một cách hoàn hảo. Sau bao năm ở chung, hắn vẫn không có chút miễn dịch nào với Diệp Khai.
Bởi vì vui vẻ nên Trần Phi Nhất không khỏi uống thêm vài ly, sau khi đi tản bộ vài vòng ông liền nói mình muốn đi ngủ trưa, để lại không gian riêng cho bọn họ. Mặt trời chói chang đến nỗi nằm trên bãi biển một lúc liền nóng không chịu nổi, Diệp Khai kéo Trần Hựu Hàm chạy về phòng của hắn. Phòng của hắn có đầy truyện tranh, đồng phục bóng rổ của người nổi tiếng treo khắp tường, những quả bóng rổ đắt tiền và những chiếc cúp có chữ ký của ngôi sao đặt trong tủ, ngoài ra cũng có rất nhiều đĩa CD các loại, năm 19 tuổi Trần Hựu Hàm đã sống ở đây.
Diệp Khai đã không còn nằm mơ trong một thời gian. Thời gian dần trôi theo giấc mơ đó, lâu dần, Diệp Khai bắt đầu hoài nghi rằng giấc mơ kia — có lẽ — và đương nhiên, nó hẳn chỉ là một giấc mơ. Nghĩ đến việc mình từng vì thế mà uống thuốc ngủ cũng không khỏi cảm thấy buồn cười. Những Diệp Khai cũng không hối hận. Những chi tiết trong giấc mơ dần dần nhạt nhòa, chỉ là khi nói về tuổi thiếu niên của Trần Hựu Hàm cậu liền sẽ tự nhiên nói tiếp: “. . . Khi đó em với anh. . .” Mỗi khi như vậy Diệp Khai lại nhận lại một loại cảm giác tham dự hư ảo, như thể vào năm 18 tuổi đó, họ đã từng thực sự gặp gỡ, hôn môi, nắm tay, cùng nhau đi học rồi tan học, Diệp Khai cổ vũ hắn trên sân thi đấu, hai người cùng chạy trong ánh ráng chiều, nằm trên sân tập luyện nghe tiếng dế mèn và côn trùng kêu vang, ngắm bầu trời đầy sao treo trên đầu.
Thậm chí còn già mồm át lẽ phải mà nói rằng người mà anh thích năm 18 tuổi cũng chính là em.
Diệp Khai cho đĩa CD của Suede vào đĩa nhạc, đeo tai nghe lên rồi chia cho Trần Hựu Hàm một bên.
Cậu không ngừng nhấn nút bên trái cho đến khi đoạn nhạc dạo đầu quen thuộc phát ra. “Đây là bài hát mình cùng nghe trên chuyến xe đến trại đào tạo.”
Cậu nói một cách tự nhiên, nhắm mắt lại rồi nằm vào vòng tay Trần Hựu Hàm. Ánh mặt trời lúc ba giờ ấm áp mơn man trên khuôn mặt, chiếu ra những vệt sáng của khung cửa sổ, một tia sáng rồi lại một tia tối, dịu dàng bao phủ khắp người. Trần Hựu Hàm cúi đầu xuống, mút lấy cánh môi cậu mà hôn lên.
Điều hòa không khí hoạt động thật nhẹ nhàng.
Lạch cạch
Có thứ gì đó vừa rơi ra.
Diệp Khai mở mắt ra, nhìn từ góc độ của cậu thì thấy trên chiếc tủ sách làm bằng gỗ đặc cao tới trần nhà có một chiếc đồng hồ cát màu trắng, nó lộ ra một khắc độ* kỳ lạ. (*độ khắc trên các dụng cụ đo lường)
“Đây là gì vậy?”
Cậu tháo tai nghe ra, kiễng gót chân đứng dậy rồi cầm lấy chiếc đồng hồ cát từ cánh cửa cao cao. Rõ ràng mới nãy cậu vừa nghe thấy động tĩnh gì đó, tưởng là phát ra từ nó, nhưng khi cầm trên tay mới biết rằng không phải. “Em gái nào đưa cho anh cái này đây? Thế mà anh còn giữu lại đến tận bây giờ?” Diệp Khai lật qua lật lại xem nó: “Trần Hựu Hàm, anh có gì muốn giải thích không?”
Trần Hựu Hàm nhận lại nó từ tay cậu, dùng mười mấy giây để nhớ lại, sau đó hắn tìm thấy manh mối từ mấy chữ “China Southern Airlines” khắc trên bệ, “Hình như là anh lấy từ một lần tham dự sự kiện nào đó ở sân bay thì phải.”
“Sự kiện gì?” Diệp Khai hỏi.
Kim phút quay về số mười hai, kim giờ chỉ về số ba, ba giờ chiều, kim đồng hồ cát trở về số 0, cát trắng đụn thành cồn cát, phím gảy văng ra, một cuộn giấy nhỏ và một thứ gì đó khác rơi ra.
Diệp Khai sững người trong chốc lát, cậu cúi người muốn nhặt nó lên, ngay khi nhìn rõ thứ kia ra là gì cơ thể cậu liền cứng đờ lại, toàn bộ thanh âm trên thế giới đều biến mất. Đó là một chiếc vòng cổ răng sói rất tinh xảo.
“Mẹ cảm thấy liệu em ấy có thích nó không?”
Tiếng sóng biển rì rào, gió thổi vi vu, một bông hoa trắng rơi trên vách đá.
Diệp Khai siết chặt bức thư, nhìn thấy dòng chữ trẻ trung và tràn đầy năng lượng của thiếu niên trên đó.
Bóng lưng cao lớn ghé vào trước quầy, viết từng chữ từng chữ, chỗ nào cũng lộ ra vẻ nghiêm túc.
[ Hình như tôi sắp quên mất em rồi.Tôi đã cố gắng rất lâu để đi tìm bằng chứng rằng em đã ở đây. Nhưng bởi vì tôi không tìm ra chúng nên tôi bắt đầu hoài nghi rằng liệu em có thực sự từng ghé qua đây không.
Tôi đã đến gặp bác sĩ tâm lý, nhưng bác sĩ nói rằng mọi thứ vẫn bình thường. Tôi đã thử cố gắng mô tả cho bác sĩ về những khung cảnh khi ở bên em, nhưng vẫn giống như mọi khi, lời vừa đến miệng rồi sẽ quên mất ngay lập tức. Tôi cứ như là đã mắc bệnh Alzheimer vậy, cái tên mà tôi muốn thốt lên đều đột nhiên biến thành trầm mặc. Những thứ mà tôi quên càng ngày càng nhiều, có đôi khi tôi chỉ có thể nhớ ra một loại cảm xúc nào đó.
Có một hàng cây xà phòng trên đường Tư Nguyên, tôi đi qua bao năm nay mà chẳng chú ý đến chúng, nhưng bỗng nhiên không biết tại sao mà đôi khi khi tôi lại muốn hái một quả xuống.
Dĩ nhiên là tôi thi đại học cũng tùy tiện lắm, nhưng lại không cảm thấy có lỗi với Trần Phi Nhất, và cũng chẳng phải với chính mình, mà là vì không nhớ nổi em.
Đôi khi cũng cảm thấy rất thất vọng.
Mỗi khi có cơn gió biển thổi qua, tôi lại muốn có ai đó ở bên mình cùng tôi ngắm biển. Mỗi khi chơi bóng rổ, sẽ cảm thấy mất mát vì nghĩ rằng hàng phòng thủ của đối phương sẽ làm ra động tác đáng yêu nào đó.
Tuy nhiên cũng có tin vui là cảm giác mất mát này xuất hiện càng ngày càng ít.
Tôi biết rằng sẽ có một ngày như vậy, tôi sẽ quên đi chính sự lãng quên này của mình. Tôi có thể ôn tập nỗi nhớ em nghiêm túc hơn cả trăm ngàn lần khi ôn bài.
Những tôi biết rằng mình vẫn sẽ quên rằng mình đã lãng quên em.
Khi tôi sắp xếp lại giá sách sau khi tốt nghiệp, không hiểu sao trong đống sách vở lại có tuyển tập thơ Mỹ Latinh. Tôi không đọc thơ, cũng chẳng hề có năng lực thưởng thức, có ai đó đã vẽ một hàng ngang bên dưới. Tôi đã ảo tưởng đó là em.
Vậy nên tôi sẽ gửi cho em một bản copy nhé:
“Em là bông hoa hồng cuối cùng trên mảnh đất cằn cỗi của tôi.”
Nếu như lá thư này thực sự vẫn còn đó, tôi hi vọng nó có thể mang em về bên tôi. ]
Tiếng máy bay ầm ầm tan biến trên trên không trung vùng biển Thái Bình Dương, Diệp Khai cầm tờ giấy viết thư, vội vàng ngẩng đầu nhìn người đối diện đang đứng ngược sáng —
“Hựu Hàm ca ca?”
— fin–
Kết thúc phiên ngoại lớn.