Yến Cô Thành trong mắt tuy có kinh hãi, nhưng biểu lộ lại cực kỳ kiên nghị, nói:
– Nếu là Huyền Thiên chủ động thêu dệt chuyện, làm ra chuyện ngông cuồng như thế, Tịch Dương Lâu tự nhiên sẽ không quản, nhưng việc này là đối phương khơi mào trước, hơn nữa còn bắt nữ nhi của ta, Huyền Thiên mới giận dữ giết người, lần này mặc kệ Huyền Thiên gây bao nhiêu họa, có Yến Cô Thành ta ở đây, ai cũng không làm gì được hắn!
Yến Cô Thành nói câu kia ý tứ rất rõ, cho dù là bảy đại thế lực Hoàng phẩm liên thủ, Tịch Dương Lâu cũng sẽ không thỏa hiệp.
Yến Vân Thành còn muốn nói điều gì, Yến Cô Thành đã vung tay lên nói:
– Thông tri tất cả lâu chủ phân lâu, chủ sự, thái thượng trưởng lão của Tịch Dương Lâu, sau nửa canh giờ đến chủ lâu nghị sự, việc này trọng đại, phải nói cho bọn hắn biết.
– Vâng!
Yến Vân Thành gật đầu nói, quay người ly khai.
Yến Cô Thành nhìn thoáng qua bọn người Huyền Thiên nói:
– Các ngươi trước nghỉ ngơi một chút, sau nửa canh giờ lại đến.
…
Ly khai chủ lâu Tịch Dương Lâu, Huyền Thiên về thẳng chỗ ở, một mình tiến vào gian phòng của mình, chốt cửa phòng lại.
Sau đó, Huyền Thiên lấy Hỗn Độn Thánh Đỉnh ra, ngay sau đó lại lấy ra năm gốc Hoàng Linh Thảo ném vào.
Hơn mười tứ sau, năm gốc Hoàng Linh Thảo trong Hỗn Độn Thánh Đỉnh đã hóa thành mười khỏa Hoàng Linh Đan.
Huyền Thiên xuất ra một chai thuốc, bỏ mười khỏa Hoàng Linh Đan vào trong đó.
Rồi sau đó lại lấy ra một ít linh thảo chữa thương, phân ra chủng loại, theo thứ tự đầu nhập vào trong đó, luyện chế ra hơn mười loại linh dược chữa thương, phân biệt chứa vào các chai thuốc bất đồng.
Làm xong những chuyện này, Huyền Thiên thu Hỗn Độn Thánh Đỉnh vào, lại lấy ra 1000 gốc Vương Linh Thảo ngoài 600 năm, 100 gốc ngoài 900 năm, cùng với tất cả Vương Linh Thảo ngoài 300 năm chứa vào trong không gian giới chỉ.
…
Sau nửa canh giờ, Huyền Thiên và Thần Cơ tiên sinh, Lý Dật Phong về tới chủ lâu Tịch Dương Lâu.
Trong chủ lâu đã ngồi rất nhiều cường giả, tu vị thấp nhất cũng là Vương giả đỉnh tiêm, chừng hơn trăm người, trong đó, Chuẩn Hoàng tổng cộng có tám vị.
Khi Yến Vân Thành nói ra chuyện ở Đan Đế Dược Viên cho mọi người thì tất cả Chuẩn Hoàng, Vương giả đỉnh tiêm ở đây cũng chỉ có một biểu lộ: Khiếp sợ! Rung động!
Cuối cùng, Yến Cô Thành tuyên bố, Tịch Dương Lâu muốn bảo trụ an toàn của Huyền Thiên, cho dù là khai chiến với bảy đại thế lực Hoàng phẩm cũng không tiếc.
Thoáng cái, trong Tịch Dương Lâu liền như nổ tung chúng cường giả nhao nhao nghị luận.
Sau một lúc lâu, một vị lão giả tóc trắng xoá đứng lên, nói:
– Lâu chủ, thứ cho ta nói thẳng, Tịch Dương Lâu ngoại trừ Lâu chủ ra, nội tình mỏng manh, không cách nào chống lại những thế lực Hoàng phẩm nội tình thâm hậu kia được, mặc dù Lâu chủ công tham tạo hóa, tung hoành mấy vực vô địch, nhưng cũng không phải là đối thủ của bảy đại thế lực Hoàng phẩm liên thủ, tuy rằng lão phu cũng cho rằng Huyền Thiên tiểu hữu tư chất nghịch thiên, tiềm lực khó lường, nhưng Lâu chủ quyết định như thế, chỉ sợ sẽ mang đến tai nạn cho Tịch Dương Lâu.
Lão nhân kia nói không phải không có lý.
Yến Cô Thành nói:
– Minh lão nói cũng không phải không có lý, bất quá, bổn hoàng đã mấy chục năm chưa ra tay, thế nhân biết đến bổn Hoàng còn dừng lại ở mấy chục năm trước, hừ! Cho dù là bảy thế lực lớn bọn hắn liên thủ, muốn đòi người trên tay Yến Cô Thành ta, vậy thì cũng phải nghĩ kĩ lại cân lượng của mình, nếu không chắc chắn phải trả giá.
Chúng cường giả nghe vậy, ánh mắt đều sáng ngời, có người hoan hô nói:
– Tu vị của lâu chủ lại có đột phá sao?
Yến Cô Thành nghe thấy liền khẽ gật đầu.