Bất thình lình, “Xoẹt!”- Yến Bắc Hồng vừa mới mở to hai mắt xuất hiện tinh quang bắn ra xung quanh liền chợt biến mất, rồi lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt ba người họ, vỗ một chưởng vào đầu vai Miêu Nghị, nói với thái độ vui sướng vô cùng:
– Thoải mái, thoải mái, toàn thân đều thoải mái, làm phiền lão đệ phải vất vả rồi!
Y chỉ tay vào hai nữ đang quỳ:
– Hồng Tụ, Hồng Phất, nhanh chóng chuẩn bị rượu và đồ nhắm đi, ta muốn uống hai chén với Miêu lão đệ. Còn nữa, trong ba năm này Miêu gia của các ngươi quả là đã khổ cực lắm, xuống phía dưới rồi chọn mười mỹ nhân đến thị tẩm cho Miêu gia của các ngươi, khiến Miêu gia của các ngươi được nghỉ ngơi thật thoải mái. Nhớ kỹ đấy, phải tìm mười người xinh đẹp nhất, sau này mà các ngươi cần đột phá thì nhất định còn phải làm phiền Miêu gia của các ngươi hỗ trợ, nếu như không thể hầu hạ để Miêu gia của các ngươi được vui vẻ, thì coi chừng hắn sau này sẽ mặc kệ các ngươi đó.
– Nô tỳ liền đi lo liệu ngay đây ạ!
Hai nữ bò cả chân cả tay để đứng lên, quá mức mừng rỡ mà gật đầu lia lịa.
Ở thời đại này, quan niệm về nam tôn nữ ti và chủ tớ đã ăn sâu vào trong lòng người, hai nữ cũng không cảm thấy rằng lời nói của Yến Bắc Hồng có chỗ nào không ổn, lại cảm thấy đó là việc đương nhiên.
Còn Miêu Nghị thì trái lại, vươn tay ra để ngăn cản:
– Hồng Tụ, Hồng Phất, không cần phiền phức thế đâu! Ta và đại nhân của các ngươi, mỗi người uống hai chén, thuận tiện nói chút chuyện riêng, tai vách mạch rừng, nữ nhân thì miễn đi!
Hai nữ nhìn về phía Yến Bắc Hồng, xem ý của y.
Người đạt đến địa vị như Miêu Nghị hiện nay, thì đương nhiên là cũng sẽ không thiếu nữ nhân, Yến Bắc Hồng cũng không để bụng, phất tay mà nói:
– Làm theo lời mà Miêu gia của các ngươi nói đi!
– Dạ!
Hai nữ đáp rồi lui ra.
Chẳng mấy chốc mà rượu và đồ nhắm thịnh soạn đã được mang lên đại sảnh, Miêu Nghị và Yến Bắc Hồng ngồi đối nhau, Hồng Tụ, Hồng Phất thì đều đứng hầu hạ ở sau lưng mỗi người họ.
Sau khi nhấm nháp vài chén rồi, Miêu Nghị hỏi:
– Yến đại ca, ngươi chưa nhận ra rằng lần trước các ngươi thu mua Vô Ưu quả gây ra động tĩnh quá lớn sao?
Yến Bắc Hồng hiểu ý của hắn là gì, cười lạnh mấy tiếng:
– Ngươi cho rằng không thu mua Vô Ưu quả thì sẽ không có người chú ý đến ta sao? Sợ rằng ta cũng đã bị theo dõi vào lúc chiếm được cái chỗ Thiên Hành cung này rồi.
Miêu Nghị cau mày, đáp:
– Đã như vậy rồi, vì sao mà ngươi không cố nhẫn nại, tương lai ngươi đột phá cảnh giới Kim Liên là đầy hứa hẹn, sao còn phải chiếm lấy chỗ Thiên Hành cung này một cách huênh hoang như thế chứ?
Yến Bắc Hồng nhấm nháp một chén rồi đặt xuống, đáp lại với thái độ thờ ơ:
– Không chiếm chỗ Thiên Hành cung này thì e rằng ta tạm thời khó mà có thể đột phá đến Kim Liên được.
Đây là logic gì đó? Miêu Nghị cảm thấy kỳ quái nên hỏi:
– Sao lại nói thế?
Yến Bắc Hồng văng tay áo ra, nói lảng sang chuyện khác, cười ha hả:
– Bây giờ thì ta đã đột phá đến Kim Liên, đã vượt qua được ngưỡng cửa này rồi, cho dù bị người ta theo dõi thì đã sao nào? Nếu không trêu chọc đến ta thì ta lại cần dốc lòng tu luyện trong một thời gian ngắn, còn nếu mà dám trêu đến ta, ai chết ai sống còn chưa biết đâu, chỉ cần ta còn chưa chết, thật sự mà muốn chọc tức ta rồi thì… Hì hì, sớm muộn gì thì ta cũng phải ngủ với lão nương Mục Phàm Quân kia cái đã, có thể khiến Tiên thánh ngủ với mình được, lão đệ ngươi nói thử xem chuyện này sẽ thú vị đến bực nào đây, có có thể khiến cho nam nhân toàn thiên hạ phải hâm mộ hay không?
– …
Miêu Nghị toát mồ hôi, thầm mắng y là kẻ điên, nhắc nhở:
– Ngươi đừng làm loạn, lão Tam của chúng ta còn ở bên đó, khiến cho lão Tam của chúng ta bị tổn hại thì đừng trách ta trở mặt với ngươi.
– Ha ha!
Yến Bắc Hồng nâng chén nói:
– Uống rượu!