Người đàn ông nói chuyện điện thoại xong, quay đầu bước vào.
Dương Mãnh cũng vào theo.
Hắn vòng qua phòng khách, đi thẳng đến dãy ghế, Dương Mãnh bất động thanh sắc* đi theo. Đột nhiên, hắn dừng lại trước một căn phòng, đúng lúc Vưu Kỳ đi tới. Dương Mãnh vừa định thốt lên gọi Vưu Kỳ, người đàn ông lại tiến lên trước, hỏi Vưu Kỳ.
“Cậu đi đâu vậy?”
Vưu Kỳ nhàn nhạt trả lời.
“Đến phòng vệ sinh.”
Hắn ta có chút xấu hổ.
“Tiệm cơm này thật là, trong phòng ăn riêng cũng không có cả phòng vệ sinh.”
Mắt thấy Vưu Kỳ đang bước đến, Dương Mãnh vội trốn ở phía sau cửa cầu thang, sải hai bước lớn về phía trước. Chờ Vưu Kỳ từ phòng vệ sinh bước ra, lần thứ hai nhìn thấy hắn đến căn phòng kia, người đàn ông vẫn còn đứng đợi ở cửa, hai người vừa nói vừa cười bước vào.
(kiếm củi ba năm thiêu một giờ… = =|| )
Đầu Dương Mãnh “oanh” một tiếng nổ tung, óc như rơi xuống đất.
Trong nháy mắt, những gì cần biết đều đã biết.
Dương Mãnh đi nhanh đến căn phòng kia, một cước đá văng cửa ra, người đàn ông đang rót rượu vào ly của Vưu Kỳ, người phụ nữ thì cười khanh khách, bầu không khí bên trong vô cùng hài hoà.
Vưu Kỳ trong chớp mắt thấy Dương Mãnh, ngây ngẩn cả người.
“Cậu… Sao cậu lại ở đây?”
Dương Mãnh cầm cái ghế lên đập lên người Vưu Kỳ.
“Vưu Kỳ con mẹ nó! Dương Mãnh tôi nghèo kiết xác cũng nhờ cậu đây tốn công sức cộng bỏ cả khoản tiền không nhỏ đối với tôi! Cậu có biết ba tôi phải bỏ rất nhiều tâm huyết để tìm đồn công an cho tôi làm không? Sau đó lại bị mấy người cậu an bài giày xéo cho một trận! Hôm nay nhất định phải đánh chết cậu! F*ck!”
Hai người bên cạnh lần đầu tiên thấy Vưu Kỳ dung túng như vậy, bọn họ có tiếp xúc mấy lần, ngày thường cũng để tâm một chút tin tức của cậu. Trong ấn tượng thì tính tình Vưu Kỳ không tốt, đối xử với đám ký giả vô cùng hung bạo. Vậy bây giờ trông như một chú gà nhỏ bé để mặc cho người ta đánh vậy? Bị đánh trúng nhiều lần vậy mà lại không một chút tức giận, lại còn cười nữa!
“Hừ, cậu cam tâm tình nguyện để tôi đánh cậu?… Muốn tiếp tục làm tấm gỗ cho tôi đánh!!?”
Người phụ nữ bên cạnh nhìn không được nữa, một bên vừa khuyên can vừa oán giận Dương Mãnh. “Cậu thật là, chẳng phải cậu ta vì muốn tốt cho cậu sao? Đồn cảnh sát có bao nhiêu tiền chứ? Cậu nhìn cậu bây giờ xem, xe hiệu cũng lái rồi, quần áo hàng hiệu cũng mặc rồi. Tất cả đều là hắn cho cậu, vậy mà cậu lại không vui hả!?”
“Hai người cút ra ngoài hết đi!” Vưu Kỳ nổi giận gầm lên.
Người đàn ông lôi vợ mình ra ngoài, vội vàng tránh xa khỏi mấy cái ghế.
Dương Mãnh thở hổn hển, cầm quần áo cởi từng cái ra, quăng lên người Vưu Kỳ, nghiến răng nghiến lợi :” Tất cả đều trả cậu! Xe để bên ngoài trả cậu! Ngài tự đi mà giải quyết cho tốt đi!”
Nói xong, một thân quần sooc ngắn chạy ra khỏi nhà hàng.
Tháng mười một, buổi tối ở Bắc Kinh rất lạnh, gió lạnh thổi phơ phất, Dương Mãnh mặc một chiếc quần soóc ngắn đứng trên đường bắt xe, một chiếc xe taxi chạy ngang qua người sau đó đi mất, hầu như không ai cam tâm tình nguyện chở cậu. Cuối cùng vẫn có một ông lão hảo tâm chạy xe tải thuê chở cậu đi.
Cửa xe tải mở ra, bên trong hở khắp nơi, Dương Mãnh sờ một chút, mới phát hiện xe này hay dùng băng dính trong suốt dán lại, thậm chí từ bên trong có thể nhìn thấy ánh đèn mông lung ở ngoài. Dương Mãnh cảm khái, thế nào mà lái xe nổi tiếng, mặc đồ hàng hiệu thoắt cái lại lưu lạc đến mức không có áo che thân, còn không bằng ông chở thuê!
Ông cụ trước mặt lên tiếng.
“Tiểu tử, bị đuổi đi?”
Dương Mãnh run run cổ, khớp xương như đông cứng lại, nghe ông lão hỏi, đầu lại nóng lên. Cúi đầu nhìn trang phục của mình, sau đó nhìn người bên ngoài mặc áo Pardessus*, đi lại vội vã trên đường, sóng mũi chua xót, lệ chảy xuống viền mắt.
“Lần sau nên cẩn thận một chút.”
“…”
“Đi đâu, tiểu tử?”
Dương Mãnh hít mũi, đầu óc đình trệ vòng vo suy nghĩ, hình như ngoại trừ nương tựa nhà của Bạch Lạc Nhân thì không còn lựa chọn nào khác. Ai bảo cậu hạnh phúc hả? Không gặp tai họa thì cảm thấy cuộc sống mất cân bằng nhỉ*?
(* ý là cuộc sống có lúc may mắn, có lúc xui xẻo thì mới hài hoà, cân bằng….)