Rầm!
Tình cảnh này giống như một tảng đá đập vào đậu hủ, giữa máu tươi bắn tung tóe, cả người lẫn thương Miêu Nghị đâm vào trong cơ thể khổng lồ của bạch tuộc.
Đối mặt yêu quái thực lực vượt xa mình, Miêu Nghị không dám cầu may chút nào. Vừa đâm vào cơ thể đối phương lập tức vung thương khuấy loạn, dốc hết toàn lực tiến hành phá hoại.
Bạch tuộc không có pháp lực phòng ngự, dù là tu vi cao hơn nữa, tấm thân xương thịt cũng không chịu được lực phá hoại như vậy.
Thân thể to lớn của nó chia năm xẻ bảy rất nhanh, máu tươi trào ra nhuộm đầy dưới biển. Miêu Nghị từ trong đó vọt ra, một tay cầm thương, từ từ trồi lên mặt biển, trên tay kia nắm một hạt châu trắng nõn, chính là yêu đan của phụ nhân xinh đẹp kia, một viên yêu đan nhất phẩm.
Chương Ngư Tinh chết đi không hề đau đớn chút nào, thậm chí từ đầu tới đuôi cũng không phản kháng lần nào.
Nhìn yêu đan nhất phẩm, trong tay Miêu Nghị lộ vẻ vui mừng, có thể cảm nhận được năng lượng ẩn chứa trong đó.
Hắn tới nơi này không hề nghĩ tới chuyện có thể giết chết yêu nghiệt cấp Thanh Liên đạt được yêu đan nhất phẩm, chỉ muốn tìm những yêu nghiệt cấp Bạch Liên lấy một ít yêu đan không nhập phẩm, lấy một đổi một kiếm chác một ít Nguyện Lực Châu, hôm nay thật đúng là bất ngờ ngoài ý muốn.
Lợi dụng bọn ‘tiểu tử’ đối phó yêu tu cấp Thanh Liên, hắn cũng không có chút nắm chắc nào, bây giờ xem ra mình đã đánh giá thấp bọn ‘tiểu tử’.
Bất quá làm loại chuyện này đối với bọn ‘tiểu tử’ nguy hiểm cực lớn, nếu bề ngoài chúng lớn như Minh Đường Lang trong Vạn Trượng Hồng Trần, Miêu Nghị cũng không cần lo lắng. Nhưng bọn ‘tiểu tử’ vẫn còn thuộc về ấu trùng, cũng không có lực phòng ngự, một tu sĩ Bạch Liên nhất phẩm cũng có thể dễ dàng giết chết chúng.
Cho nên chỉ có thể đánh lén, nếu không một khi cho địch nhân có thời gian chuẩn bị phòng ngự, bọn ‘tiểu tử’ sẽ không thể tiếp cận được địch nhân. Nanh vuốt của chúng có thiên phú dị bẩm trời sinh, có thể phá được phòng ngự địch nhân là không sai, nhưng phần lớn thân thể chúng nó vẫn không làm được điểm này.
– Phát tài rồi, phát tài rồi!
Miêu Nghị chậc chậc hai tiếng, viên yêu đan nhất phẩm này có thể đổi được một trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, mình phải làm động chủ Đông Lai động bao nhiêu năm mới có thể đổi được đây?! Chỉ cần có thể còn sống trở về, chuyến đi này cực kỳ xứng đáng.
Nghĩ đến Đông Lai động, nghĩ đến thủ hạ của mình toàn quân bị diệt, Miêu đại động chủ không cao hứng nổi nữa. Cho dù là có thể còn sống trở về, chỉ sợ cũng rất khó ăn nói, nói không chừng sẽ không giữ được vị trí động chủ.
Trong lúc đang dở khóc dở cười, Hắc Thán đột nhiên bơi tới, thỉnh thoảng ngửi ngửi yêu đan trong tay Miêu Nghị, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm chủ nhân hết sức ngây thơ, có thể nhìn ra vẻ mong đợi trong mắt nó.
Miêu Nghị cau mày nói:
– Tên mập chết tiệt, ngươi muốn làm gì?
Hắc Thán khịt mũi, há miệng muốn nuốt chửng yêu đan trong tay Miêu Nghị.
Miêu Nghị tát một cái đẩy đầu nó ra:
– Không phải là ngươi kén ăn lắm sao, ăn tôm cá đi, vật này không phải là ngươi có thể ăn được, ăn vào sẽ chết…
Hắc Thán giụi đầu vào lòng hắn, dáng vẻ cầu khẩn muốn ăn.
Miêu Nghị đẩy ra nó, không thèm lý tới nó, cho dù là có thể ăn được, vật quý giá như vậy cũng không thể nào cho súc sinh chết tiệt này ăn.
Hắn lật tay thu yêu đan vào bên trong nhẫn trữ vật, hoàn toàn cắt đứt mơ ước của Hắc Thán.
Sau đó hắn xoay người lại chìm xuống biển thi pháp tìm tòi di vật đám thuộc hạ Đông Lai động của mình.
Lúc từ dưới biển chui lên, Miêu Nghị nhìn vật trong tay cất tiếng thở dài.
Không ra ngoài dự liệu của hắn, quả nhiên sưu tầm được một ít Nguyện Lực Châu từ thi thể đám người Trịnh Kim Long, không nhiều không ít vừa đúng hai mươi viên. Một lần có thể lấy được nhiều Nguyện Lực Châu như vậy, rất hiển nhiên phần lớn trong đó là số Nguyện Lực Châu Đông Lai động phân phát năm nay, mọi người còn chưa kịp sử dụng, sau này cũng không có cơ hội sử dụng nữa. Người đã chết rồi, Miêu Nghị cũng chỉ có thể thở dài một tiếng, thu vào trong nhẫn trữ vật, cũng không thể vứt đi lãng phí ở chỗ này.
Tay trái Miêu Nghị lật một cái thu Nguyện Lực Châu vào nhẫn trữ vật, lại xòe bàn tay phải ra, chỉ thấy ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út mỗi ngón đeo một chiếc nhẫn trữ vật màu đen.
Kẻ giết người cướp của đang ở trước mắt, dĩ nhiên ba chiếc nhẫn trữ vật này là của Chương Ngư Tinh.