“… Ừm.” Bạch Thời nhìn anh từ khoảng cách gần, vì phòng ngừa thanh máu lại cạn, dứt khoát vẫy vẫy tay với anh, quay đầu tiếp tục ăn cơm.
Trước khi đi Tống Minh Uyên lại nhìn cậu một cái, cuối cùng cũng nén được xúc động muốn vác bạn nhỏ này theo. Bạch Thời có thể mơ hồ cảm nhận được tầm mắt của anh, trái tim nhỏ run lên một cái, chẳng lẽ bây giờ đã biểu hiện tham muốn chiếm giữ mãnh liệt rồi hả? Cậu vô thức nghĩ tới mấy đoạn H ngắn kia, cảm thấy toàn thân khôn thể khỏe nổi.
Mấy người bên ngoài thấy cuối cùng nam thần cũng đi, thương lượng một chút, lại bị đám người trên diễn đàn bày mưu đặt kế dò hỏi quân tình, bèn kiên quyết lôi kéo bạn học đi qua.
Người bị lôi đi là học sinh mới vừa chăm sóc cho Bạch Thời lúc nãy, thấy thế hơi bất đắc dĩ. Hắn khác với đám người kia, hắn chỉ đơn thuần sùng bái Tống học trưởng mà thôi, nhưng dù sao mọi người cũng là bạn học, hắn không thể từ chối, đành phải đi tới trước mặt Bạch Thời nói còn nhớ tôi không, lúc nãy cậu ngất xỉu bây giờ không sao chứ.
Đương nhiên Bạch Thời sẽ trả lời là không sao.
Những sinh viên kia chỉ muốn kiếm cớ mở lời, giờ phút này thuận thế vây quanh, hòa khí nói chuyện phiếm với cậu, như là cậu tên gì, ở đâu thế, được Tống học trưởng cứu hả, trong nhà có mấy người, có cần bọn tôi liên lạc giúp không a ha ha ha a…
Bạch Thời cảm giác đám người này cứ kỳ kỳ quái quái, cười tới nỗi mặt cứng đờ, nhưng bây giờ cậu đang gặp đại sự, những chuyện này chẳng đáng là gì, bèn dùng bản mặt vô cảm nhìn họ, nói một câu không cần, nhưng ngay sau đó nhớ tới điều gì, hỏi: “Tôi hơi khó ngủ, có ai có mấy thứ như thuốc ngủ không?”
Có thể khẳng định đêm nay cậu không thể về nhà được, dứt khoát phải khiến đại ca gác chuyện này lại một cách thần không biết quỷ không hay, tối hiểu nhất là cậu có thể bình an sống qua một đêm trước khi làm rõ đầu mối.
Mọi người bàng hoàng, mịa, tiểu yêu tinh, mi muốn làm gì nam thần của chúng ta hả? Muốn cưỡng X sao?
“Không có!”
Bạch Thời mặt liệt đáp lời, trong đầu thì nghĩ không có thì không có chứ sao, còn mang cái bộ dạng muốn ăn thịt người làm gì? Đúng là tâm thần! Cậu liếc nhìn họ, ăn miếng cuối cùng, lấy trang bị bổ xung năng lượng bên trong không gian cầm tay ra, dự định bổ sung chút năng lượng cho máy truyền tin, sau đó liên hệ với anh ruột đón cậu về nhà.
Mặc dù mọi người rất tức giận, nhưng không muốn rời đi nhanh thế, bèn đè nén lửa giận tiếp tục vây quanh, ý đồ giữ gìn mối quan hệ với Bạch Thời: “Còn có chuyện gì cần giúp không?”
“Không có, chuyện của tôi các cậu không giúp được, về tắm rửa ngủ sớm một chút, nghe lời.”
Mọi người: “…”
Mẹ nó, chẳng phải mi đang định theo đuổi nam thần sao? Mọi người yên lặng oán thầm, cười hỏi: “Nói nghe xem nào, liên quan tới Tống học trưởng hả?”
Bạch Thời lờ đi: “Đi ngủ đi, ngoan.”
Mọi người: “…”
Lúc này, Tống Minh Uyên vẫn đang họp, anh không nhiều lời trình bày, mà đã sớm lên tiếng giải thích cho cha mình, nhờ ông xử lý hộ.
Tống tướng quân vô cùng kinh ngạc, không kiềm lòng được mà hỏi mấy lần thật sự tìm được sao, đợi đến khi nghe thấy con út nhẫn nại nói liên tục vài tiếng vâng mới chịu tin, sau đó thở phào một cái.
Hai năm trước Bạch Thời mất tích, suýt nữa thì con út đã làm nổ tung cả vùng đất ấy, ông thấy nếu tiếp tục để như thế sẽ xảy ra sự việc, cuối cùng phải hợp lực với Lam, Joshua và hai đứa con trai cùng kéo người về. Sau khi trở về, mặc dù con út rất bình tĩnh, nhưng suốt mấy ngày không mở miệng nói câu nào, rồi lại ra lệnh cho thuộc hạ đi tìm người, bản thân mình thì ngồi im trong nhà, không chạy khắp nơi cũng không mở rộng thế lực, chỉ ngẫu nhiên kinh doanh gì đó, đợi tới khi khai giảng thì ngoan ngoãn đi học, vô cùng nghiêm túc, nghiễm nhiên ra vẻ học sinh ngoan… Mặc dù đây là điều ông vẫn muốn, nhưng khi nó thật sự đến, trong lòng ông chỉ toàn lo lắng mà thôi, sợ con út sinh ra tật xấu gì.
Hai năm qua, con út càng ngày càng nổi tiếng, bất kể đi tới đâu đều gặp những ánh mắt nóng rực, gặp qua rất nhiều người theo đuổi điên cuồng, nhưng ông có thể cảm nhận rõ ràng rẳng con mình trở nên lạnh nhạt hơn trước kia rất nhiều, như thể tự xây một bức tường với thế giới bên ngoài, bất cứ ai cũng không vào được, thậm chí còn khiến ông nghĩ con út muốn sống suốt quãng đời còn lại trong cô độc, bây giờ nếu Bạch Thời đã trở về, vị trí con dâu cũng có chủ rồi.
Tống tướng quân hỏi thêm mấy câu người Việt gia đã biết chưa, sau đó nghe thấy con út nói đã thông báo, cũng muốn để Bạch Thời ở lại, vì vậy liền hiểu mình nên làm gì, nhanh chóng ngắt liên lạc, bắt đầu liên hệ với Việt gia và phía học viện.
Hai năm trước học viện đã quyết định sẽ tuyển Bạch Thời, bây giờ nghe thấy người nọ đang trên phi thuyền của họ, lại còn do Tống Minh Uyên đích thân chăm sóc, đương nhiên không phản đối, hơn nữa họ cảm thấy để Bạch Thời cảm nhận bầu không khí này sớm sớm cũng tốt, bèn thông báo cho các giáo sư, nói họ hãy cố gắng để cho Bạch Thời có ấn tượng tốt với học viện.
Giáo sư nghe thấy người nọ hóa ra lại là thiên tài cấp song S, vội vàng đồng ý, thấy hội nghị vừa chấm dứt, liền hỏi có muốn sắp xếp cho Bạch Thời một gian phòng khác không.
Tống Minh Uyên từ chối: “Cậu ấy sẽ ở với con.”
Giáo sư không cản, khẽ giật đầu.
Tống Minh Uyên luôn nhớ tới Bạch Thời, không ngồi lại lâu, vội vã quay lại phòng ăn. Bạch Thời đang ngồi một mình, hiện tại đang kết nối máy truyền tin, làm anh không khỏi sững sờ. Tống Minh Uyên thấy oắt con này có vẻ vui lắm, bèn ngồi xuống bên cạnh cậu, kéo bạn nhỏ này vào lòng: “Muốn liên lạc với ai?”
Bạch Thời ăn ngay nói thật: “Liên hệ với anh trai em, em muốn về nhà thăm ba mẹ một chút.”
“Ừ, anh vừa thông báo với hai bác, lát nữa em tâm sự với họ, họ đều vô cùng lo lắng cho em.” Tống Minh Uyên xoa đầu cậu một cái, “Em đi thực tập với anh trước, sau đó anh sẽ đưa em tới tinh hệ Murs tìm ba mẹ em, cuối cùng quay lại đế đô.”
Bạch Thời chớp mắt mấy cái, tiêu hóa thông tin mất một lát: “Không cần, em tự đi được.”
“Không được, bọn anh đều sợ em xảy ra sự cố, cho nên anh sẽ đi cùng em, chuyện này mọi người đã đồng ý rồi.”
Bạch Thời: “…”
Lật bàn, mịa, vì sao ba mẹ tui lại đồng ý giao tui cho anh?! Cốt truyện hỏng tới nỗi cha ruột cũng không nhận ra được rồi!
Tống Minh Uyên thấy bạn nhỏ này thất thần như thường lệ, bèn kéo cậu đi, chậm rãi về phòng ngủ. Bạch Thời còn muốn giãy dụa: “Tiểu Tả và nhị ca đang ở đâu? Em cũng nhớ họ lắm.”
“Tiểu Tả học văn hóa một năm, năm nay mới vào năm nhất, bây giờ đang đi thực tập, Lam cũng dẫn đội giống anh, tới khu C.”
“…” Bạch Thời hỏi, “Tri Nguyên thú đâu?”
“Ở nhà anh.”
Bạch Thời liệt kê tất cả những người mình có thể nhớ tới một lần, nghĩ đến tiểu đệ Kim Tam Vạn, nhưng thời khắc gặp lại thế này mà cậu lại bỏ đại ca đi tìm Tam Vạn, chắc đại ca sẽ chém Tam Vạn luôn quá. Bạch Thời trầm mặc, cam chịu lết vào phòng ngủ, đầu tiên lần lượt gửi tin cho ba mẹ và bạn bè, sau đó tắm rửa, bò lên giường làm tổ, bất động.
Tống Minh Uyên vẫn nằm trên giường đợi cậu, thấy thế không khỏi xoa đầu cậu một cái: “A Bạch?”
“Ừm, mệt mỏi.” Bạch Thời thì thào đáp, trái tim mệt mỏi quá đi à, nếu sớm biết như vậy cậu thà ở luôn trong cái nơi quỷ quái đấy cho rồi.
Tống Minh Uyên dừng lại một chút, thấy sắc mặt cậu không ổn, bèn kéo cậu vào trong lòng, vỗ vỗ lưng: “Ngủ đi.”
Bạch Thời ngửi thấy mùi vị khiến cho người ta hoài niệm và an tâm này, giãy dụa một lát, cuối cùng không nhịn được duỗi tay ôm anh, ngủ thật say. Trong mơ, những đoạn H ngắn không ngừng trình diễn, nhân vật chính đã biến hẳn thành cậu và đại ca, hơn nữa cậu còn mang bộ dạng say mê, đợi tới lúc một chuỗi động tác hoàn thành mới từ từ đổi cảnh tượng, hai người đánh tới ngươi chết ta sống, sau đó hai âm thanh trong đầu lại giao chiến.
Dũng sĩ hung tàn bỗng nhiên bò lên: “Tui cảm thấy hoa cúc và không xuống tay được không phải là trọng điểm.”
Ngốc manh lạc quan: “Thế là cái gì?”
Dũng sĩ hung tàn ném ra tuyệt chiêu: “Cậu đừng quên, dù cậu phải ở lại đây vì không xuống tay được, nhưng cũng phải đối mặt với một vấn đề trọng đại, anh ta muốn hủy diệt thế giới đó!”
Ngốc manh lạc quan: “…”
Bạch Thời hoảng hốt, giật mình tỉnh giấc, sững sờ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt này, nhìn sao cũng không thể tưởng tượng được người này hung tàn thế nào, muốn đối phó với người địa vị rất cao, hẳn là hoàng gia rồi… Mẹ nó, một bên là vợ cả, một bên là đại ca không thể hạ thủ được, cậu nên làm gì đây?
Nếu chọn đại ca, nhất định cốt truyện sẽ sụp đổ toán loạn hơn, nếu chọn vợ cả, có lẽ đống H ngắn kia sẽ áp dụng vào cậu gấp mười lần. Nhưng đây không phải là việc phiền lòng nhất, nếu đại ca muốn hủy diệt thế giới, cậu hoàn toàn không có cách ngăn cản.
Một là không đánh lại, hai là không xuống tay được, ba là thế lực trên sao Mê Điệt của đại ca, mỏ tinh hạch cũng của đại ca nốt, các em gái thì chẳng quen thân mấy, cơ giáp của hai người cùng một cấp bậc, cho nên bây giờ cậu có liều cũng không đấu lại được, mẹ nó chớ, còn đánh cái gì mà đánh?!
Bạch Thời cảm thấy không thể khỏe nổi, yên lặng lui hẳn ra phía sau tìm chỗ rúc vào, muốn chết cho xong.
Tống Minh Uyên tỉnh lại rất nhanh, thấy cậu co lại thành một nắm nhỏ, không nhịn được đưa tay ôm cậu vào lòng: “Làm sao thế?”
“…Không có gì.”
Tống Minh Uyên nâng cằm cậu lên: “A Bạch?”
“Thật sự không có gì.” Bạch Thời duỗi móng vuốt đẩy anh ra, dứt khoát đứng dậy rửa mặt, chuẩn bị ăn điểm tâm. Tống Minh Uyên nhìn chằm chằm vào bóng lưng cậu, anh đoán oắt con này một là không được gặp ba mẹ, hai là đã biết chuyện gì xảy ra trong mấy năm qua cho nên mới buồn bực, anh cố nén dục vọng muốn tìm hiểu trong lòng, đi theo.
Ngoại trừ phương diện nghỉ ngơi thì trên phi thuyền còn có phòng huấn luyện, nhưng Bạch Thời luôn cảm giác xung quanh quá nhiều tâm thầm, đã vậy trong đầu vẫn hỗn loạn lắm, nên không đi ra ngoài, mà một mình yên lặng co rúc trong phòng ngủ, làm tổ trên giường cả ngày. Tống Minh Uyên phải đi chỉ huy, không thể làm bạn với cậu, chỉ thỉnh thoảng tới xem sao, tiện thể ăn cơm cùng.
Hình ảnh của họ lại được đăng lên diễn đàn, làm một đám người phát điên, đều hỏi sao tên tiểu yêu tinh kia chưa biến. Năm nhất trả lời đã hỏi giáo sư, giáo sư không nói gì, chỉ nói về sau người này sẽ vào học cùng chúng ta. Mọi người lập tức xoa tay nghiến răng nghiến lợi, đến đi, ông/bà sẽ ở đây chờ nó! Sinh viên năm nhất run sợ, tiếp tục đi quan sát diễn biến.
Bởi vì chênh lệch thời gian, lúc phi thuyền đáp xuống hành tinh được chỉ định mới là xế chiều, Tống Minh Uyên chờ đợi, nghe thấy máy truyền tin báo hiệu bèn đi ra ngoài nhận bưu kiện. Đây là hàng mới đặt tối qua, địa điểm giao hàng là hành tinh gần nhất, thời gian vừa khớp. Anh mang vào phòng ngủ, bắt đầu cởi bọc.
Bạch Thời nhìn anh, không nói một lời.
Tống Minh Uyên mang mấy thứ vào phòng tắm rửa sạch, sấy khô, nhét hai quả trứng đồ chơi này vào trong lòng Bạch Thời.
Bạch Thời: “…”
Bà nó, lại nữa, nhìn ông đây giống người thích trứng lắm à?! Thật sự là chẳng hiểu sao, quá vô lý! Cậu yên lặng duỗi móng vuốt ôm chúng, thầm nghĩ: cho dù đưa mười quả trứng cũng không đền bù được trái tim bé nhỏ đã bị tổn thương của tui!
Đáy mắt Tống Minh Uyên lóe lên nét vui vẻ, cúi người hôn trán cậu một cái, cởi giấy bọc gói hàng thứ hai.
Lại cái gì nữa? Bạch Thời nhìn sang, chỉ thấy anh lấy ra một cái bình nhỏ, chớp mắt mấy cái, lập tức ý thức được công hiệu của chai chất lỏng này, chợt cảm thấy hoa cúc xiết chặt, toàn thân không thể khỏe nổi.
Không được, nhất định phải nghĩ cách chạy trốn, mẹ nó!
——— ————
Cái gì phải đến rồi cũng sẽ đến thôi em ơi ㄟ( ▔∀▔)ㄏ