Tân Long Tử nghe được Giang Nam xuất từ Lãnh Tụ phong, sắc mặt cũng thay đổi, cười nói:
– Hồ sư huynh nói có lý, diệt trừ Vạn Yêu Cốc đối với Thánh tông ta mà nói, cũng là một công lao lớn. Bộ sư huynh, cùng đi như thế nào?
Trong nội tâm Bộ Sơn buồn bực, tự nghĩ mình ở tại chỗ này cũng không có bao nhiêu ý tứ, lúc này gật đầu đồng ý.
Bọn người Hồ Nguyệt Sinh hướng Giang Nam nói cái thứ tội, lúc này rời đi.
– Những người này, như thế nào vừa nghe đến sư phụ ta là Lãnh Tụ phong chi Chủ, liền chạy trốn so với con thỏ còn nhanh hơn?
Trong nội tâm Giang Nam buồn bực không thôi, thoáng nhìn Kê Yêu mà Thần Thứu Yêu Vương mổ chết kia, trong Tử Phủ cũng có không thiếu Bảo vật phát nổ đi ra, lúc này hết thảy thu thập, thầm nghĩ:
– Nghe ngữ khí của bọn hắn, giống như Lãnh Tụ phong ta thanh danh ở Thánh tông không tốt, chẳng lẽ mỹ nữ sư phó kia của ta, từng làm qua chuyện thương thiên hại lý gì hay sao?
Ba người Hồ Nguyệt Sinh đi xa, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, Tân Long Tử xóa đi mồ hôi lạnh trên trán, cười nói:
– Nguy hiểm thật, may mắn chúng ta đi nhanh!
Hồ Nguyệt Sinh gật đầu, lòng còn sợ hãi nói:
– Khá tốt không có cùng hắn nhấc lên quan hệ, nếu không sư tôn ta nghe được ta cùng đệ tử Lãnh Tụ phong đi được gần, nhất định sẽ lột da ta!
Trong nội tâm Bộ Sơn buồn bực, nghi ngờ nói:
– Hai vị sư huynh, hẳn là tiểu tử kia có chỗ dựa khủng bố gì?
– Bộ sư huynh, ngươi không có từng nghe nói qua Lãnh Tụ phong?
Tân Long Tử hỏi.
Bộ Sơn lắc đầu, Tân Long Tử nói:
– Lãnh Tụ phong là Linh Tú phong, Linh Tú phong Phong chủ là Lạc sư bá, hiện tại ngươi phải biết đi à nha?
– Lạc sư bá? Chẳng lẽ là Lạc sư bá chém sạch Thánh tông một lần kia?
Bộ Sơn không khỏi rùng mình một cái, thất thanh nói:
– Ta nhớ ra rồi, sư tôn ta Linh Ẩn đạo nhân, cũng bị vị Lạc sư bá này chém qua!
– Toàn bộ Huyền Thiên Thánh tông, không có bị Lạc sư bá chém qua, chỉ sợ chỉ có chưởng giáo Chí Tôn rồi.
Hồ Nguyệt Sinh thở dài nói:
– Vị Giang sư huynh này là đệ tử của Lạc sư bá, Lãnh Tụ phong nhất mạch rốt cục đã có truyền nhân. Lạc sư bá nổi danh keo kiệt, hơn nữa mang thù, có thù tất báo, lúc trước là vì một sự kiện, dưới sự giận dữ từ Kinh Hoa phong chém tới Vọng Giang phong, thậm chí ngay cả mấy vị Thái thượng trưởng lão cũng không thể may mắn thoát khỏi, bị nàng đánh cho không nể mặt. Đoán chừng vị Giang sư huynh này, ở dưới Lạc sư bá hun đúc, cũng không phải một cái lương thiện.
Bộ Sơn không khỏi lại rùng mình một cái, lẩm bẩm nói:
– Ta vừa rồi đắc tội hắn, đánh tọa kỵ của hắn, còn nói hắn sẽ bị Dã Cẩu đạo nhân nhét kẽ răng…
– Sư huynh tự cầu nhiều phúc a.
Hồ Nguyệt Sinh cùng Tân Long Tử đều có chút nhìn có chút hả hê, vỗ vỗ đầu vai của hắn, vẻ mặt tiếc hận nói.
Sắc mặt Bộ Sơn càng khổ, hận không thể tát mình hai cái, trong miệng nói nhỏ, không biết nói cái gì đó.
Tân Long Tử buồn cười, cười nói:
– Bộ sư huynh không cần lo lắng, Lạc sư bá ở bên trong Thánh tông gây thù hằn quá nhiều, phóng nhãn đều địch, những sư thúc sư bá kia tuy e ngại nàng, không dám đi tìm nàng gây phiền toái, nhưng lại có thể dung túng đệ tử đi tìm đệ tử nàng gây chuyện. Ngươi đem tâm đặt ở trong bụng, ta dám cam đoan, vị Giang sư huynh kia tương lai chuyện phiền toái tuyệt sẽ không thiếu, căn bản không rảnh tới tìm ngươi phiền toái.
– Chỉ hy vọng như thế a…
Bộ Sơn thở dài, buồn bã ỉu xìu nói.
Giang Nam ngồi ở trên lưng Thần Thứu Yêu Vương, hướng Huyền Thiên Thánh tông bay đi, tinh tế kiểm tra tài sản của Dã Cẩu đạo nhân cùng Kê Yêu, lại phát hiện lưỡng đầu đại yêu này bắt được đan dược, ngọc khí cùng với linh phù, đều là chút ít vật bình thường, cũng không có gì kỳ lạ, hẳn là những đại yêu này giết rất nhiều đệ tử Thánh tông, từ trên người bọn họ lấy được bảo vật.